Chương 27: Dã tâm (phần 1)

Vốn cùng một mẹ sinh ra

Anh thời bên trọng, tôi là bên khinh.

Ngôi cao điện lớn linh đình,

Tránh sao cho khỏi bất bình mưu toan?

Phần 1:

Xuân đi, hạ đến, thu về, thời gian thấm thoắt trôi nhanh, giờ đã vào buổi đầu đông. Khí lạnh từng cơn tràn vào gian phòng nhỏ bên trong Nhân Trí Vương Phủ, ngọn nến lập lòe mong manh trước gió sau cùng cũng phụp tắt. Nàng bị cơn lạnh làm cho giật mình tỉnh giấc, vội vàng ngoảnh đầu nhìn ra song cửa,  mới hay mình đã ngủ mê trên bàn từ lúc trời vẫn còn chập choạng đến khi tối mịt. Khắp gian phòng tịnh không một bóng người, nàng liền lo lắng trở gót ra ngoài hành lang, quả nhiên, Cam Mộc vẫn đang trùm áo ngủ vùi ngoài ấy. Nàng lay mạnh thân hình y, y giật mình choàng tỉnh, tay theo phản xạ chụp vội vào bao kiếm, vừa khi nhận ra nàng, y bèn thở phào, giọng trách móc:

–       Đêm hôm khuya khoắt, chị sao không ngủ mà còn giở trò hù dọa tôi?

Nàng tóm lấy tay y, kéo y đứng dậy, nói:

–       Vào trong đi, ngoài này lạnh lắm!

Cam Mộc giật tay lại, ra vẻ dè chừng:

–       Chị lại đang tính toán gì nữa đây? Lần trước chỉ vì chị dàn cảnh bỏ trốn mà tôi bị vương gia phạt đòn. Giờ chị định không cần đến cả cái mạng này của tôi nữa sao?

Nàng nhíu mày, mắng:

–       Ngươi xem lại mình đi! Canh gác cái kiểu của ngươi, nếu ta đã muốn bỏ trốn thì liệu bây giờ có còn đứng đây đôi co với ngươi không? Ta thấy gió to, sợ ngươi ở ngoài lạnh lẽo, định cho ngươi vào trong, ngươi đã không nhận thì thôi, lại còn nhắc chuyện cũ, trách ta điều này điều nọ!

Cam Mộc ngớ người trong khoảnh khắc, rồi y cười xòa, nói:

–       Chị đừng giận dữ thế chứ! Cũng do chị cả thôi, bỏ đi một hơi mấy tháng trời. Tôi cứ tưởng chị ở Phạm gia trang nên mới cố sức bao che cho chị, lại chẳng ngờ chị rời khỏi mà không báo trước. Đến khi vương gia nổi giận, bắt tôi cùng xuống Đằng châu thì lại gặp chị ở đấy, bấy giờ tôi có mười cái miệng cũng chẳng nói giúp được cho chị. Chị chẳng hiểu cho tôi thì thôi, lại còn giận hờn ra mặt, mấy ngày ròng chẳng thèm nhìn mặt tôi, sau còn gây sự khiến tôi bị đòn. Chị nói đi, cứ thế này làm sao tôi không cảnh giác cho được?

Nàng nhìn y trăn trở, không nén nổi tiếng thở dài ảo não. Ngày ấy nàng ở Đằng châu, thực tâm chẳng muốn quay về kinh thành. Nàng rất sợ phải chứng kiến cảnh huynh đệ tương tàn vì đế vị, lại càng sợ mình về Hoa Lư rồi sẽ chẳng đóng trọn vở tuồng “lòng dạ sắt đá” được nữa, bèn ngày ngày làm người nhàn rỗi trong Khai Minh Vương Phủ bốn bề vắng lặng. Thật chẳng ngờ, Nhân Trí Vương nổi giận, cho rằng nàng cùng theo Long Đĩnh mưu đồ tranh đoạt, đã tìm thẳng đến Đằng châu bắt nàng về Hoa Lư. Quả nhiên, khi đã trở về rồi, có những chuyện dù nàng không muốn nghe cũng không thể không nghe. Hoàng đế vừa băng hà, các hoàng tử liền lập tức thu binh quyền để đấu với nhau, mặc kệ ngôi vị thái tử danh chính ngôn thuận đã là của Nam Phong Vương Long Việt. Ngự Bắc Vương Long Cân (1) cùng Trung Quốc Vương Long Kính(2) chiếm đóng Trại Phù Lan(3), nhất quyết không chịu thừa nhận ngôi báu của Long Việt. Đông Thành Vương Ngân Tích(4) tự cho mình là huynh trưởng, vốn vẫn còn ấm ức chuyện vuột mất ngôi vị thái tử, bèn dồn quân từ vùng đất phía nam lên Hoa Lư, cố chấp chống lại quân của Long Việt. Thế giằng co ấy kéo dài suốt tám tháng ròng, Long Việt dù được sự hậu thuẫn của phần lớn đại thần, nhưng vì binh quyền đã bị chia năm xẻ bảy, y chẳng thể đăng cơ kế vị.

Trong khi đó, Khai Minh Vương Long Đĩnh lại điềm nhiên rút quân về Đằng châu sau hai tháng lưu lại Hoa Lư. Y không chống đối, cũng chẳng thừa nhận ngai vàng của Long Việt, cứ để mặc Long Việt đối phó với các hoàng tử khác. Động thái ấy của y khiến nàng vừa lo lắng, lại vừa ngờ vực. Rốt cuộc thì, y do dự chưa quyết là vì băn khoăn trước bức thư ngắn gọn nàng đã để lại phòng ngày hôm ấy, hay là vì y đang chơi trò ngư ông đắc lợi? Nàng thân ở Hoa Lư, tâm lại để ở Đằng châu, ngày này qua ngày khác ăn không ngon ngủ không yên.

Phụ thân nàng kể từ ngày hoàng đế băng hà đã trao binh quyền lại cho Nam Phong Vương Long Việt. Ông quyết không can dự vào vòng tranh đoạt, tự lui về đóng chặt cửa phủ, tỏ ra thờ ơ với mọi chuyện đang diễn ra bên ngoài. Khi biết nàng có ý định đến Đằng châu, ông chẳng nói chẳng rằng, đã sai Cam Mộc canh phòng cẩn mật, quản thúc nàng thật nghiêm ngặt. Nàng vì quá nóng vội mà hành động sơ suất, đánh gục Cam Mộc để trốn khỏi vương phủ. Nào ngờ, ngựa chưa kịp phóng ra khỏi cửa, đã bị phụ thân chặn đường lôi về, lại còn bắt nàng phải chứng kiến cảnh Cam Mộc bị ông đích thân đánh hai chục roi.

Nhân Trí Vương dĩ nhiên chẳng cần dùng đến biện pháp khóa cửa nhốt người, chỉ dựa vào giao tình giữa nàng và Cam Mộc, lại dựa vào sự nhạy bén của nàng, đã có thể giữ chân nàng trong phủ từ đầu mùa hạ đến đầu mùa đông. Nàng một mặt không muốn Cam Mộc bị liên lụy, mặt khác lại dần dần thấu hiểu nỗi khổ của phụ thân, đành tự ép mình ở yên trong phủ.

Nàng miên man hồi tưởng một lúc lâu. Cam Mộc đứng cạnh bên thấy nàng chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt mơ hồ trước làn gió lạnh đầu đông, y bèn giật tay nàng, giọng lo âu:

–       Chị sao vậy? Đừng bảo là lại giận tôi nữa đấy chứ!

Nàng giật mình bừng tỉnh, quay sang mỉm cười với y rồi kéo y vào phòng, nói:

–       Sang đông trời trở lạnh, từ nay ngươi cứ việc vào phòng ta mà ngủ. Vừa tiện canh gác, vừa không bị lạnh. Gian phòng này tuy chỉ có một chiếc giường nhưng chăn đệm thì chẳng thiếu. Ngươi cứ tìm bừa một góc nào đó, trải chăn nằm ngủ, đỡ hơn nằm ngoài hành lang!

Cam Mộc kinh ngạc nhìn nàng một lúc, nói:

–       Hay là ngày mai chị cùng tôi đến gặp vương gia, xin ngài ấy dừng cái việc canh gác này lại. Chị đã thông suốt, không bỏ đi nữa, lý gì cứ phải thế này?

Nàng quen tay cốc vào đầu Cam Mộc, nói:

–       Cam Mộc ngốc! Ngươi tưởng cha ta sai ngươi canh gác là vì sợ ta bỏ trốn sao? Ông ấy thừa biết nếu ta đã muốn đi, có mười Cam Mộc cũng chẳng giữ chân nổi. Để ta bảo cho mà biết, chuyện canh gác này thực chất chỉ là một vở tuồng!

Cam Mộc dần tỏ vẻ ngớ ngẩn, y hạ giọng:

–       Vở tuồng gì ở đây?

Nàng chậm rãi đáp:

–       Ngươi nhìn xem, hiện giờ trong tay cha ta có còn nắm giữ một binh một tốt nào không?

Cam Mộc lắc đầu, nàng lại nói:

–       Tám tháng nay đất nước vô chủ, các đại vương ai ai cũng nuôi dã tâm tranh giành đế vị. Cha ta được tiên đế ban thực ấp ở kinh đô Hoa Lư, muốn giữ cho gia quyến yên ổn hẳn nhiên phải dựa vào chủ nhân Hoa Lư. Chủ nhân kinh thành Hoa Lư hiện nay lại là Nam Phong Vương Long Việt, người được tiên đế chỉ định kế vị. Cha ta vì vậy mà giao hết binh quyền cho ngài ấy, nhưng vẫn còn lo sợ đại cuộc sau này sẽ xoay chuyển, nên mới ngày ngày đóng cửa ở yên trong phủ, không ra mặt phò tá Nam Phong Vương, cũng không ngầm cấu kết với bất kì phe phái nào. Sau này nếu có bất trắc xảy ra, giả như Nam Phong Vương không giữ nổi ngôi vị hoàng đế, thì cha ta cũng chưa từng đắc tội với các đại vương khác, đến lúc ấy, chỉ cần khéo léo một chút, xin từ quan về trông coi thực ấp, sẽ có được một cuộc sống yên ổn.

Cam Mộc chau mày, tỏ vẻ khó hiểu:

–       Thế thì có liên quan gì đến chị và tôi?

Nàng trầm ngâm, mắt nhìn xa xăm:

–       Là vì chuyện cầu thân! Ta cứ lần khân mãi, khiến hai anh em họ đều khó xử. Nay tiên đế băng hà, chuyện hôn nhân sau này ta không còn quyết định được nữa. Nếu Nam Phong Vương lên ngôi, ngươi nghĩ ta có gan chống lại thánh chỉ không? Ngươi theo ta nhiều năm nay, cũng thừa biết lòng ta chọn ai, lẽ nào cha ta lại không biết. Ông ấy lo sợ ta hành động thiếu suy xét, bỏ theo Khai Minh Vương về Đằng châu. Nếu chẳng may có người phát giác mà bẩm báo lại với Nam Phong Vương, không chừng cả nhà ta lại vướng phải tội ngầm câu kết với Khai Minh Vương mưu đồ tạo phản. Giờ đây, mặc dù ta đã suy xét thấu đáo, nhưng khắp vương phủ hiện nay, ai dám đảm bảo là không có tai mắt của Nam Phong Vương? Trước đây ta đã đừng bỏ trốn một lần, nếu giờ lại ngoan ngoãn ở yên trong phủ, ắt sẽ khiến người ta nghi ngờ nhiều hơn. Chuyện kẻ xấu bẩm báo lời tai bay vạ gió vu họa cho người ngay, đời nào mà chẳng có! Vậy nên để bảo toàn mọi sự, cha ta buộc phải làm khổ ngươi, bắt ngươi ngày ngày canh gác trước cửa phòng ta, mục đích là để bọn cơ hội không có cớ vu họa, mặt khác, lại muốn thái độ phản kháng của ta truyền đến tai Nam Phong Vương.

Cam Mộc vừa nghe vừa gật gù, đến đây lại tỏ vẻ không hiểu, bèn hỏi:

–       Sao lại có chuyện lạ lùng vậy? Vương gia đã không muốn người ta vu cáo, cớ gì lại còn muốn thái độ phản kháng của chị đến tai Nam Phong Vương?

Nàng gượng cười, đáp:

–       Nam Phong Vương vốn là người khoan hòa, thường sẽ không làm chuyện ép uổng, nếu ta đã không muốn gả cho ngài ấy, chi bằng cứ để ngài ấy biết được sự thật. Hơn nữa, cha ta lại tỏ ra an phận, không gây nguy hiểm gì đến ngai vàng của ngài ấy. Dựa vào đó, có thể hi vọng ngài ấy sẽ không đòi lấy ta nữa!

Cam Mộc thở dài, nói:

–       Hóa ra, vương gia làm mọi chuyện cũng đều vì muốn tốt cho chị! Chẳng trách chị bỗng dưng lại chịu ở yên trong phủ suốt mấy tháng trời, ra là vì hai cha con chị không cần nói nhiều cũng đã thấu hiểu.

Nói rồi, y bèn quay lưng bước ra phía cửa. Nàng vội đuổi theo, cản y lại, nói:

–       Ngươi đi đâu vậy? Ta chẳng bảo ngươi vào đây ngủ rồi sao?

Cam Mộc bật cười ha hả, nói:

–       Chị giả làm vương tử mười mấy năm nay, giờ xem ra chẳng màng đến mấy thứ lễ nghi của nhi nữ nữa rồi! Tôi là nam, chị là nữ, lý nào lại ở chung phòng? Sau này chị được phục hồi tước vị quận chúa, nhỡ người ta đàm tiếu điều không hay thì tôi gánh không nổi đâu! Hơn nữa, chẳng phải chị vừa nói canh gác là một vở tuồng đó sao? Thôi để tôi ra ngoài hành lang vậy! Đã trót chịu khổ thì chịu tới cùng, không lại uổng phí tâm tư của vương gia.

Nàng sững sờ trong giây lát, quả nhiên nhiều năm làm vương tử đã khiến nàng cư xử chẳng giống nhi nữ thường tình nữa rồi. Nàng vội đưa tay day day huyệt thái dương, thở nhẹ ra một hơi, nói:

–       Vậy để ta lấy cho ngươi tấm chăn!

Nói xong, nàng xoay người đi thẳng vào trong, chọn một tấm chăn bông thật dày cho Cam Mộc.

Ngoài kia, gió vẫn không ngừng thổi, nhóc con ngốc cùng nàng lớn lên, cùng nàng chịu khổ, nay đã là một thiếu niên vẫn cứ phải tiếp tục chịu khổ vì nàng. Nàng lặng lẽ đi vào giường, nằm trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Hết năm canh, trời cũng sáng!

Mặt trời chưa lên cao, cánh cửa gỗ phòng nàng đã bật mở. Nàng vội vàng ngồi dậy, vươn tay với lấy tấm áo khoác bừa vào người, lắng tai nghe ngóng. Có tiếng bước chân vào đến giữa gian phòng, rồi không gian lại trở về với tĩnh lặng. Nàng băn khoăn dời gót, vừa vén rèm lên đã trông thấy phụ thân đang ngồi trầm lặng, trên bàn là một tách trà sóng sánh nước. Những sợi tơ kết hạt từ bức rèm châu chạm vào nhau phát ra âm thanh lanh canh rộn rạo, Nhân Trí Vương nghe thấy chỉ ngoảnh đầu nhìn, nét mặt phẳng lặng không gợn chút biểu cảm. Nàng đứng bất động dưới bức rèm, tay nắm bừa một chuỗi hạt châu, hồi hộp chờ đợi phản ứng tiếp theo từ phía Nhân Trí Vương. Sau cùng, ông thở dài, tay cầm tách trà đưa lên miệng, chậm rãi nhấp một ngụm rồi lại đặt xuống bàn, cặp chân mày từ từ nhíu lại. Giọng Nhân Trí Vương vang lên đều đều, vừa đủ to để nàng có thể nghe thấy, tuy vậy, nàng vẫn phải bước đến gần ngay khi ông vừa bắt đầu nói:

–       Ba ngày trước, Đông Thành Vương đã bị người ở châu Thạch Hà giết chết tại cửa biển Cơ La(5) khi đang trên đường chạy sang Chiêm Thành. Quân của Ngự Bắc Vương và Trung Quốc Vương cũng đã rút về trại Phù Lan. Sáng hôm qua, hoàng thượng đã làm lễ đăng cơ kế vị…

Một thoáng sửng sốt lướt qua mắt nàng, tiếp theo đó, nỗi hoài nghi bắt đầu nhen lên. Nàng có dự cảm chẳng lành, phụ thân đã có thể giấu nàng những chuyện này trong suốt ba ngày, sao bây giờ lại tìm đến đây để kể?

Nhân Trí Vương ngập ngừng dò xét thái độ của nàng, sau cùng cũng nói tiếp:

–       Hoàng thượng vừa hạ chỉ, ta nội trong ngày hôm nay phải đưa con cùng vào cung. Ngài có nhấn mạnh rằng, ngài muốn gặp con chứ không phải Ngọc Minh vương tử!

Hốt nhiên, nàng cảm thấy đầu óc choáng váng. Ban đầu, nàng tưởng như mình sắp phải nghe điều gì đó không hay về Long Đĩnh, thật chẳng ngờ hung tin lại dành cho chính nàng. Thấy nàng thần sắc suy sụp chóng vánh, Nhân Trí Vương cuống cuồng bật dậy, đỡ nàng ngồi xuống ghế, miệng rối rít trấn an:

–       Nếu con quả thực không muốn vào cung, chúng ta có thể cùng trốn đi. Hoặc là…hoặc là…

Lê Thám nói đến đây lại ngập ngừng, nét mặt lộ rõ sự băn khoăn do dự. Nàng định thần lại, khẽ hối thúc:

–       Cha, con không sao, cha nói tiếp đi!

Lê Thám thở dài, đầu ngoảnh sang hướng khác:

–       Khai Minh Vương vừa dẫn theo đại binh về đến kinh thành rồi, lấy danh nghĩa là chúc mừng hoàng thượng. Hiện hoàng thượng vẫn chưa triệu kiến, Khai Minh Vương đành để đại binh đóng ngoài thành rồi dắt theo gia quyến cùng một số thuộc hạ vào thành. Họ đang ở tại phủ đệ cũ của hoàng thượng. Nếu con thật sự không muốn vào cung yết kiến, chúng ta có thể đến chỗ Khai Minh Vương trước…

Nàng vừa lấy lại bình tĩnh, nghe đến mấy chữ “đại binh” liền chuyển sang choáng váng lần nữa. Long Đĩnh về kinh chúc mừng hoàng đế, nếu thực lòng thực dạ, lẽ ra chỉ cần dắt theo vợ con là đủ, sao lại còn điều động toàn bộ binh mã ở Đằng châu cùng đi? Nàng cảm thấy tâm tư dày đặc, hơi thở nghẹn cứng trong khoang mũi. Hai cha con thinh lặng một lúc lâu, chẳng ai dám nhìn ai, cứ thế chau mày căng thẳng. Sau cùng, nàng cũng nói, giọng nhẹ hẫng:

–       Con biết, cha đã hết cách rồi mới phải đến nói với con. Cha không muốn con đến chỗ Khai Minh Vương, con cũng không muốn cha phải khó xử trước mặt hoàng thượng. Chạy trốn cũng không phải là cách hay, lại liên lụy đến gia nhân trong phủ. Thôi thì, chúng ta vào cung vậy. Chuyện đã đến nước này, chỉ có thể trông chờ vào ông trời mà thôi! Con không tin hoàng thượng là người không hiểu lý lẽ, nếu con đã nhất quyết cự tuyệt, ngài ấy sẽ chẳng ép uổng đâu!

Nàng dứt lời thì đứng dậy, bình thản đi vào trong thay y phục. Lần này, nàng vận trang phục dành cho nữ quý tộc: một bộ cánh nhiều lớp lụa với dây tua sợi mảnh ánh vàng thanh nhã rũ xuống gần chạm đất; tóc vấn kiểu đơn giản, buộc ngang đầu một dải lụa nâu thêu hoa đào màu hồng phấn. Chưa bao giờ trong đời nàng ăn vận như thế, trông thật rực rỡ hoa lệ đúng với cốt cách của một quận chúa hoàng tộc.

Nàng bước ra ngoài, đã thấy Cam Mộc đứng đợi sẵn. Y trông thấy nàng, liền lập tức sửng sốt không nói nên lời. Nếu đây chẳng phải lúc miễn cưỡng thi hành thánh chỉ, hẳn nàng sẽ lại cốc lên đầu y và nói mấy tiếng “Cam Mộc ngốc!” như thường lệ.

Trái ngược với Cam Mộc, Nhân Trí Vương đã quá lo lắng đến độ chẳng mảy may bận tâm đến vẻ bề ngoài khác lạ của nàng, hoặc nếu có, hẳn ông lại đang ngầm lo âu rằng, với vẻ kiều diễm này, nàng sẽ chỉ càng chuốc thêm họa vào thân. Tuy vậy, ngoài kiểu ăn vận ấy ra, nàng không còn sự lựa chọn nào khác! Lần này nàng vào cung là để nhận ban tước hiệu, còn là tước hiệu gì, vị trí nào, thì thực chỉ có trời biết đất biết, nàng chẳng còn quản nổi nữa rồi.

Nàng nối gót Nhân Trí Vương, Cam Mộc lặng lẽ đi sau nàng, ba người cứ thế rời phủ. Ra đến cổng, Cam Mộc bèn chạy đi lấy ngựa xe, nàng và phụ thân chờ đợi trong thinh lặng. Đột nhiên, Lê Thám hạ giọng hỏi thật khẽ:

–       Con nói thật cho ta biết, Khai Minh Vương với tham vọng ngôi báu thực ra là đã từ bỏ hay chưa?

Nàng hướng ánh nhìn ra bên ngoài cửa phủ, bất giác lại thấy nhớ gã trai Cổ Pháp. Có lẽ giờ này, y đang hít thở bầu không khí mát lạnh tại vùng núi rừng Mộc Châu trời xanh hoa trắng, hoặc đang rong ruổi trên dặm đường dài ngao du sơn thủy. Y họ Ngô, tên Bình, cuộc đời của y xứng đáng được bình an tĩnh lặng. Nàng chẳng có cái phúc phần ấy, cũng chẳng mong níu kéo chút xúc cảm trong vắt mà nàng đã để lại cho y ở xứ Lục Châu sông bạc nắng vàng. Nàng trút ra một hơi thở nặng nề, khẽ đáp lời thân phụ:

–       Ngài ấy đã từng bảo, sẽ học theo cách của Nam Việt Vương Đinh Khuông Liễn! Cha cũng đã từng bảo, nam nhân khi say rượu sẽ toàn nói thật lòng mình. Lời ngài ấy nói ngày hôm ấy chính là vào lúc đã say mèm. Con thật không biết lần này ngài ấy về Hoa Lư là để toan tính điều gì nữa!

Nàng nói đến đó, chỉ muốn bật khóc thút thít như thuở bé, khi nàng để một miếng ngọc yêu thích rơi xuống giếng. Có khác là, vào ngày hôm ấy ở Đằng Châu, thứ rơi tõm vào miệng giếng của sự vô vọng chính là tấm chân tình của y. Yêu thương nàng dành cho y, đã từng nhưng lại quá mong manh, tựa như một giấc mộng mơ hồ vô thực.

Lê Thám cố tỏ ra bình thản, mắt nhìn xa xăm, giọng trầm trầm đều đặn:

–       Con gái, con vì một nam nhân như vậy, liệu có đáng không?

Nàng gượng cười, đáp:

–       Đáng hay không cũng đã muộn rồi. Nhưng con có thể hứa với cha, nếu hoàng thượng cho con một cơ hội, không ép con phải gả cho ngài, con sẽ tận lực ngăn cản Khai Minh Vương làm phản.

Nàng kịp nói đến đây, tiếng bánh xe lăn cọc cạch trộn lẫn vào thanh âm vó ngựa đạp trên nền đất đầy sỏi đã truyền tới. Chuyện chẳng mong thì cứ đến, người thương tưởng lại chẳng thể tương phùng. Nàng chậm rãi bước vào xe, cặp mắt nhắm nghiền mặc số phận đưa đẩy.

Trái với suy nghĩ của nàng, hoàng cung chẳng những không xa hoa tráng lệ, không chăng đèn kết hoa, mà ngược lại, ảm đạm cô tịch đến lạ thường. Trong suốt hai mươi lăm năm trị vì, Đại Hành hoàng đế đã xây dựng thêm biết bao cung điện nguy nga, trang hoàng lộng lẫy từ từng cây cột gỗ đến từng mái hiên che, khắp nơi đều lụa giăng châu kết, ngày thì thảo mộc rợp đầy, đêm thì đèn hoa lộng lẫy. Ấy vậy mà, chỉ sau tám tháng ngài băng hà, hoàng cung đã thành ra rất khác, khác đến nỗi nàng chẳng còn nhận rõ mình đang bước đi trên dãy hành lang thuộc nội điện nào nữa. Thế mới hay, hào nhoáng xa hoa và điêu tàn cô quạnh chỉ cách nhau bởi một màn lụa mỏng, một hàng rèm châu mà thôi.

Cha con nàng được triệu đến điện Bách Bảo Thiên Tuế. Nội điện rộng lớn nay bốn bề vắng lặng, gió sớm ùa vào lay động những bức rèm, từng dải lụa mỏng tang nhẹ tung bay phần phật. Lát sau, quan chi hậu nội nhân đến truyền nàng cùng theo y đến điện Trường Xuân, Nhân Trí Vương được lệnh đứng đợi ở điện Bách Bảo Thiên Tuế. Nàng ngập ngừng một lúc, sau đành ngoảnh đầu trao cho thân phụ cái nhìn mang hàm ý trấn an rồi cùng viên chi hậu nội quan rời khỏi nội điện. Nhân Trí Vương đứng lặng người trông theo, bất giác cảm thấy hơi thở trở nên nặng nề đứt đoạn.

Nàng đi theo viên chi hậu nội quan một lúc lâu mà vẫn chưa thấy y dừng lại, bèn hoài nghi đảo mắt ngó quanh quất. Điện Trường Xuân rõ ràng là đã ở tít phía bên kia, mái ngói đỏ thấp thoáng sau hàng cây ngự hoa viên, vậy mà viên hoạn quan nọ lại cứ dẫn nàng rẽ sang hướng tây theo lối càng ngày càng xa dần. Nàng lập tức dừng bước, hắng giọng trách mắng:

–       Ngươi thật lớn gan! Nghĩ ta chưa từng đến điện Trường Xuân lần nào nên tính dở trò qua mặt có phải không? Mau khai ra đi, ngươi đang dắt ta đi đâu, là theo lệnh của ai?

Viên hoạn quan giật mình hoảng sợ, vội vàng quay người sấp mình quỳ xuống, nói:

–       Xin quận chúa tha tội! Hoàng thượng bảo muốn quận chúa bất ngờ, lệnh cho thần phải đưa người đến điện Tử Hoa. Thần thật chẳng có gan qua mắt quận chúa, hoàn toàn nghe theo chỉ thị của hoàng thượng cả!

Nàng chau mày ngờ vực, tông giọng dần chuyển sang băn khoăn:

–       Điện Tử Hoa, chẳng phải là nơi ở của Trịnh Quốc Hoàng Hậu (6) sao?

Viên hoạn quan đáp, đầu vẫn sụp xuống đất:

–       Bẩm quận chúa, tiên đế băng hà được hơn hai tháng, Trịnh Quốc Hoàng Hậu cũng xuất cung, hiện đang tu hành tại một ngôi chùa gần sơn lăng châu Trường Yên, ngày ngày lo việc hương khói cho tiên đế. Điện Tử Hoa vì vậy mà bị bỏ trống nhiều tháng nay rồi ạ!

Nàng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, sau cùng lãnh đạm bảo:

–       Đứng lên đi, tiếp tục đến điện Tử Hoa!

Viên hoạn quan tạ ơn rồi nhanh chóng đứng dậy khom lưng dẫn đường. Nàng tùy ý bước theo y, đầu lại lan man nghĩ ngợi: “Trịnh Quốc phu nhân đi rồi, chẳng lẽ điện Tử Hoa lại là dành cho ta? Xem ra phen này lành ít dữ nhiều, ta phải làm gì để ngài ấy chịu từ bỏ mà không bị hụt hẫng đây?”. Bao tâm tư chưa có câu trả lời, điện Tử Hoa đã ở ngay trước mắt, nàng không nén nổi tiếng thở dài, chân nặng nề đạp cỏ tiến về phía trước.

Vừa bước đến gần, nàng đã ngỡ ngàng nhận ra, nơi đây khác hẳn với cung cấm, khác hẳn với vẻ tịch mịch ngoài kia, cũng khác hẳn với vẻ xa hoa lộng lẫy mà nó từng có cách đây tám tháng. Điện Tử Hoa nay đã là một gian nhà lớn đơn sơ mộc mạc, mái ngói nâu đỏ không cầu kì, cột gỗ chạm khắc tinh xảo nhưng không dát bạc như trước. Xung quanh điện là một dãy hành lang với mành tre che nắng, trên có vẽ những cành đào đang nở rộ lấm tấm chấm hồng phớt dịu mắt. Khu vườn dẫn vào điện ngập trong sắc xanh ngọc của vòm trúc, nàng bước đi giữa hàng bóng lá đổ mà choáng ngợp đến độ quên bẵng trời đang vào mùa đông, cứ ngỡ như cành đào xuân sắc đã ở ngay trước mắt. Đến khi Long Việt xuất hiện ở trước cửa điện, nàng mới giật mình tỉnh giấc, vội vàng sụp xuống bái lạy:

–       Thần đệ bái kiến hoàng thượng!

Nàng nói xong rồi, nghe thấy tiếng cười khúc khích của Long Việt, mới đỏ mặt nhận ra mình đã xưng hô nhầm. Tuy vậy, nàng cứ lẳng lặng quỳ yên tại chỗ, chẳng buồn chỉnh lại. Viên hoạn quan đứng gần đấy bị bất ngờ đến độ toát mồ hôi. Trong lúc y vẫn còn đang băn khoăn không hiểu kiểu xưng hô kì lạ của nàng, Long Việt đã lệnh cho y lui ra ngoài. Y mừng như bắt được vàng, lập tức lạy tạ rồi rời đi ngay. Đợi cho viên hoạn quan đã khuất bóng, Long Việt bèn đến cạnh bên đỡ nàng dậy. Nàng đứng lên rồi, tay y vẫn chưa bỏ ra khỏi người nàng khiến nàng hoảng hốt lùi lại, mím môi nhìn y tỏ vẻ lo sợ. Long Việt làm như chẳng để tâm đến, bình thản thu tay về, mỉm cười nói:

–       Em giả trai nhiều năm nay, sau này cần phải học lại khuôn phép trong cung. Trẫm chẳng trách móc gì em, cũng không muốn em thấy áp lực, nhưng để tránh cho bọn cung nữ hoạn quan bàn tán điều không hay, khi có mặt chúng, em hãy chịu khó giữ đúng khuôn phép, còn những lúc khác thì tùy ý em vậy!

Lời ấy của Long Việt khiến nàng lặng đi, nhất thời không nói được gì. Nàng tròn mắt nhìn y, hơi thở gấp gáp, tim đập thình thịch. Y nhanh chóng đọc thấy sự sửng sốt pha lẫn sợ hãi toát ra từ mắt nàng, bèn vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Nàng kinh hãi giật phắt tay lại, nhưng y quyết không bỏ ra, dùng sức nắm thật chặt. Sau một hồi giằng co, nàng thật sự phát hoảng. Đang lúc toan dùng đến mấy mũi ám khí, nàng lại nghe thấy y lên tiếng, giọng khẩn khoản:

–       Hôm nay ta đưa em đến đây là để em biết ta đã chuẩn bị mọi thứ tốt đẹp ra sao. Nơi này là dành cho em, sẽ không khiến em cảm thấy tù túng khó chịu. Khi em bước vào, ta đã thấy em thật sự rất thích nơi này! Sao bây giờ lại còn cự tuyệt ta? Thánh chỉ sắc phong ta đã soạn sẵn, chỉ chờ em gật đầu đồng ý, ngay ngày mai em sẽ trở thành hoàng hậu của ta! Chẳng lẽ em không hiểu ý ta sao?

Nàng tiếp tục giằng tay lại, khóe mắt ngấn nước, nghẹn ngào nói:

–       Hoàng thượng, xưa nay bậc minh quân không làm chuyện ép uổng! Ngài đã có tam cung lục viện, các phi tần phu nhân đều hơn thần thiếp, cớ gì cứ phải giữ mãi không buông? Chẳng phải thần thiếp không hiểu ý ngài, nhưng trong lòng thần thiếp không có ngài. Nếu ngài cứ quyết gượng ép tới cùng, thần thiếp không thể kháng chỉ, nhưng ngày ngày sống héo mòn trong điện Tử Hoa thì còn có ý nghĩa gì nữa?

Y siết chặt tay nàng, toàn thân bất giác cứng lại, khuôn mặt in hằn sự đau khổ. Nàng thôi không giằng tay nữa, dòng lệ nóng tuôn trào ướt đẫm, lặng lẽ ngoảnh mặt đi.

Rồi bàn tay y dần dần nới lỏng, bộ dạng y thất thần, toan quay đi. Khi tay y vẫn kịp chưa rời khỏi tay nàng, đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng thét giận dữ vang lên từ phía đầu khu vườn:

–       Bỏ nàng ấy ra ngay! Ngươi đã có ngai vàng rồi, giờ lại còn muốn tước đoạt cả nàng ấy nữa sao?

Cả nàng và Long Việt đều kinh động quay sang. Chẳng cần phải nhìn, nàng cũng thừa biết kẻ vừa quát nạt ấy là ai. Từ dưới tán trúc cách xa vài trượng, Long Đĩnh mặt đỏ bừng bừng, ánh mắt tỏe lửa, lập tức tuốt gươm xông đến. Nàng hoảng hốt đẩy lùi Long Việt, nhảy lên chắn giữa hai anh em họ, hai bàn tay xòe ra mười mấy mũi ám khí, cố gằn mạnh từng tiếng:

–       Ngài ấy là quân, chúng ta là thần! Đạo quân thần không được đảo lộn!

Long Đĩnh dừng lại thủ thế, giận dữ đáp trả:

–       Quân thì sao? Thần thì sao? Ta không thể đứng yên nhìn em bị hắn cướp đi!

Nàng quay đầu về phía Long Việt, nói:

–       Hoàng thượng, ngài đã hứa sẽ không ép uổng thần thiếp phải không? Ngài đã hứa sẽ gả thần thiếp cho Khai Minh Vương phải không?

Long Việt đang đứng thất thần, nay nghe nàng nói thì càng tỏ ra sửng sốt, y hết nhìn nàng rồi lại lướt mắt sang nhìn vẻ hung tợn của Long Đĩnh. Ba người cứ thế đứng nhìn nhau một lúc thật lâu, nàng và Long Đĩnh thủ thế đề phòng lẫn nhau, Long Việt lại đứng sững một chỗ, thần thái bàng hoàng. Sau cùng, Long Việt bật cười nhạt, phất tay nói gọn:

–       Trẫm đã hứa với nàng!

Nàng lập tức thở phào nhẹ nhõm, tưởng như sợi dây căng cứng đang buộc chặt đầu mình cuối cùng cũng giãn ra, tuy vậy, nàng chưa vội thu lại ám khí, vẫn giữ nguyên tư thế phòng bị. Long Đĩnh nghe lời ấy của Long Việt thì bèn hậm hực tra gươm vào bao, sau đó quay lưng tiến thẳng ra khỏi điện Tử Hoa. Đợi cho y đã đi thật xa, nàng mới thu ám khí về. Đoạn, nàng quay sang Long Việt, quỳ gối lạy tạ:

–       Tạ hoàng thượng ban hôn! Thần thiếp xin cáo lui!

Long Việt đứng bất động tại chỗ, sắc mặt nhợt nhạt, y không hướng sang nàng, chỉ lặng lẽ phất tay. Nàng chần chừ nhìn y một lúc, sau cùng cũng lấy lại được bình tĩnh để đứng dậy rời khỏi điện Tử Hoa.

Nàng đi rồi, Long Việt vẫn đứng đấy một lúc thật lâu. Trông y hệt như người mất hồn, hai tay buông thõng xuống, cặp mắt nhắm nghiền lại. Mặt trời đã lên cao, bóng nắng dần vượt ra khỏi tán trúc, rọi thẳng vào người y. Y bất giác sực tỉnh, điên cuồng chạy đến đoạn hành lang, vươn tay giật hết đám mành tre vẽ hoa đào xuống, dồn sức xé nát tất cả. Bóng nắng theo từng mảng mành rách nát rọi vào nền gạch điện Tử Hoa, tạo thành những hình thù nham nhở ma quái.

Chú thích:

(1)  Lê Long Cân: Ngự Bắc Vương Lê Long Cân là hoàng tử thứ sáu của Lê Đại Hành, được phong vương năm 991, cho đóng ở trại Phù Lan.

(2)  Lê Long Kính: Trung Quốc Vương Lê Long Kính là hoàng tử thứ chín của Lê Đại Hành, được phong vương năm 995, cho đóng tại Càn Đà Mạt Liên (nay thuộc khu vực Hải Dương-Hưng Yên), gần thực ấp của Ngự Bắc Vương là trại Phù Lan. Sau, Long Cân cùng Long Kính tranh đoạt ngôi vua với Long Việt, cũng chọn trại Phù Lan làm cứ địa. Đến mùa đông năm 1005, sau khi Lê Long Đĩnh chiếm được ngôi vua, đã thân chinh đến đánh trại Phù Lan. Long Cân tự biết không thể kháng cự, bèn bắt Long Kính giao nộp cho Long Đĩnh. Long Kính bị xử chém, còn Long Cân được tha!

(3)  Trại Phù Lan: nay thuộc địa phận tỉnh Hải Hưng (Hải Dương-Hưng Yên)

(4)  Lê Ngân Tích: Đông Thành Vương Lê Ngân Tích (hay Lê Long Tích) là hoàng tử thứ hai của Lê Đại Hành, được phong vương năm 989, cùng năm với thái tử Lê Long Thâu (Kình Thiên Đại Vương) và Nam Phong Vương Lê Long Việt. Sau, Đông Thành Vương tranh đoạt ngôi vị với Long Việt. Đến mùa đông tháng 10 năm 1005, vương thua, bèn tìm đường chạy sang Chiêm Thành, nhưng chỉ vừa đến Thạch Hà thì đã bị giết chết.

(5)  Cơ La: hay còn gọi là cửa biển Kỳ La, thuộc tỉnh Hà Tĩnh (châu Thạch Hà cũ).

(6)  Trịnh Quốc hoàng hậu: một trong số năm hoàng hậu của Lê Đại Hành gồm: Đại Thắng Minh Hoàng Hậu Dương Thị (Dương Vân Nga), Phụng Càn Chí Lý Hoàng Hậu, Thuận Thánh Minh Đạo Hoàng Hậu, Trịnh Quốc Hoàng Hậu và Phạm Hoàng Hậu.

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Mộc Hân

"Phiến đá người thợ xây loại bỏ, sẽ trở nên đá tảng góc tường." "The stone that the builders rejected has become the cornerstone" Kinh Thánh Tân Ước - The New Testament - Matthew 21, 42

Bình luận về bài viết này