Thuở nào gia sự yên lành
Đêm qua một giấc tan tành khói mây,
Dặm đường bôn tẩu ai hay
Tâm này trĩu nặng lòng này nát tan!
Phần 1:
Trời mùa đông sương giá rét mướt, đêm kinh thành lại chẳng được yên ả, khắp các ngả đường đầy rẫy quân binh đi tuần, ánh đuốc sáng choang hắt lên dãy tường đất đỏ ửng. Ngô Bình và Như Như không có gan trà trộn vào đoàn thị vệ, sợ rằng chúng sẽ nhận ra diện mạo Ngọc Minh Vương Tử, đành phải tùy cơ di chuyển, lúc thì nép người vào bức vách nhà dân, khi lại lẫn vào tán lá bụi cây, về được đến chùa Nhất Trụ cũng đã quá nửa đêm.
Hai người vừa vượt tường nhảy vào khoảng sân sau lưng chùa, đã trông thấy bóng dáng một nhà sư đứng bất động dưới mái hiên hành lang, chính là thiền sư Vạn Hạnh. Mặc tiết trời đầu đông giá lạnh, vị sư già vẫn điềm nhiên trầm mình vào màn sương đêm, cặp mắt tĩnh lặng hướng thẳng về phía bờ tường, hiển nhiên là đang chờ đợi Ngô Bình quay lại. Nhác thấy hai kẻ nhảy vào sân sau chùa Nhất Trụ, Vạn Hạnh liền vội vã dời gót, thoăn thoắt tiến đến giữa sân, chưa kịp đi tới gần đã sốt ruột hỏi:
– Bình nhi, Công Uẩn sao rồi?
Ngô Bình gấp rút đến trước mặt Vạn Hạnh, vừa cúi chào sư phụ vừa nói:
– Thưa thầy, mọi chuyện đều đã ổn thỏa!
Vạn Hạnh thở nhẹ một hơi, đoạn, quay sang nhìn Như Như, chưa kịp định tâm lại phải giật mình sửng sốt. Chẳng đợi Vạn Hạnh lên tiếng, Như Như đã khẩn thiết hỏi:
– Thiền sư, cha tôi còn ở trong chùa không?
Cặp chân mày nhà sư thoáng nhíu lại, ông nói, giọng băn khoăn:
– Tiểu thư sao lại ở đây? Vài canh giờ trước Nhân Trí Vương đã rời khỏi chùa, còn nói là nếu đêm nay không thấy tiểu thư quay lại, ông ấy sẽ đích thân vào hoàng cung tìm tiểu thư. Giờ này e là…
Như Như mặt mày biến sắc, khối lo âu đè nặng lồng ngực. Nàng sững người trong khoảnh khắc rồi đột nhiên quay lưng lao như bay về phía bờ tường. Ngô Bình hoảng hồn đuổi theo níu nàng lại, nàng dứt khoát giằng mạnh tay ra, nói như khóc:
– Để mặc tôi đi, tôi phải vào hoàng cung!
Ngô Bình siết mạnh nắm tay, quyết giữ nàng đứng lại bằng được, miệng khuyên giải không ngớt:
– Nhân Trí Vương rời chùa đã lâu, nếu quả thật có ý định vào cung thì đã vào từ sớm. Ban nãy cô bị giam giữ, tôi âm thầm dò la khắp nơi mà chẳng nghe thấy ai nói đến Nhân Trí Vương, chắc chắn ông ấy vẫn còn chưa nhập cung. Cô đừng vì nhất thời kích động mà hành xử vội vã, giờ quay lại hoàng cung là tự chui đầu vào rọ đó!
Như Như gồng cứng cánh tay, nói:
– Bỏ tôi ra đi! Cho dù không quay lại hoàng cung, tôi cũng phải trở về nhà! Anh bảo tôi làm sao ngồi yên ở đây đoán mò an nguy của thân phụ được?
Ngô Bình bối rối chẳng biết nói gì, vừa lúc ấy, Vạn Hạnh đã bắt kịp hai người, ông liền ra sức can ngăn:
– Tiểu thư trốn khỏi hoàng cung, chỉ e rằng cho dù Nhân Trí Vương đi hay chưa đi, Lê Long Đĩnh cũng đã phái người phong tỏa cả vương phủ rồi. Giờ tiểu thư quay vào cung hay trở về nhà liệu có khác gì nhau đâu!
Như Như nghiến răng, cố nén những tiếng sụt sịt lại bên trong khoang mũi:
– Thiền sư, ông ấy là cha tôi! Dù là thế nào tôi cũng phải quay lại!
Nàng vừa dứt lời, khóe mắt lập tức giăng đầy màn nước, long lanh dưới ánh sao đêm. Sau khoảnh khắc tĩnh lặng dị thường, Ngô Bình ôn tồn lên tiếng:
– Sư phụ, để con đưa Như Như về Nhân Trí Vương phủ. Nếu quả thật vương phủ đã bị phong tỏa, chúng ta phải nghĩ cách cứu Nhân Trí Vương thoát ra ngoài.
Vạn Hạnh lập tức phản đối:
– Không được! Nhân Trí Vương ngay từ đầu đã chủ tâm đứng ngoài thời cuộc. Nếu con đưa ông ấy ra ngoài, chẳng khác nào ép ông ấy chống lại Lê Long Đĩnh, mọi tâm kế suốt mấy tháng qua của ông ấy sẽ thành công cốc. Hiện giờ tuy rằng đang bị phong tỏa, nhưng ta tin với tài trí của Nhân Trí Vương, ông ấy chắc chắn sẽ có cách xoay chuyển tình thế. Con không được nhất thời mềm lòng mà hành động thiếu suy xét!
Vạn Hạnh tiếp tục quay sang Như Như, nói:
– Tiểu thư, Nhân Trí Vương từng nói với bần tăng, ông ấy không mong gả tiểu thư cho người trong hoàng tộc, càng không mong gả tiểu thư cho Lê Long Đĩnh. Hiện nay chính sự đảo điên, ngai vàng đột ngột thay chủ, ông ấy hao tâm tổn sức tính toán đường đi nước bước hết thảy đều là vì an nguy của tiểu thư. Tiểu thư đã may mắn thoát khỏi tay Lê Long Đĩnh rồi, đừng khinh suất mà phụ lòng Nhân Trí Vương. Bần tăng tin rằng, nếu ông ấy biết tiểu thư hiện đã an toàn, nhất định sẽ không muốn tiểu thư lại tự chui đầu vào rọ. Giờ tiểu thư quay lại, ngộ nhỡ bị bắt giữ, sẽ càng khiến Nhân Trí Vương thêm phần khó xử.
Cả Ngô Bình và Như Như đều ngẩn người sực tỉnh, lời thiền sư Vạn Hạnh quả nhiên vô cùng hợp lý. Trong lúc thời cuộc rối ren, lòng người điên đảo, Nhân Trí Vương chẳng phải tự nhiên lại tìm đến chùa Nhất Trụ. Khi chủ tâm gặp thiền sư Vạn Hạnh, có lẽ Lê Thám đã dự liệu trước chỉ có thiền sư mới có thể bình tâm suy xét chu toàn trong mọi tình huống, những lời sau cùng với thiền sư trước khi quay về phủ chắc chắn không ngoài mục đích phó thác con gái cho Vạn Hạnh, trong trường hợp ông không thể bảo toàn tính mạng trước một kẻ tâm cơ khó lường như Lê Long Đĩnh.
Từng câu từng chữ của thiền sư Vạn Hạnh, Như Như càng nghe càng hiểu, lại càng thêm xót ruột lo lắng cho Nhân Trí Vương. Ông một mực vì nàng mà làm mọi chuyện, liệu có nghĩ đến nàng thà rằng cùng ông vào sinh ra tử chứ nhất định không để ông phải hi sinh bản thân, đổi lấy hạnh phúc của nàng? Hạnh phúc được xây dựng bằng máu của người mà mình yêu thương mãi mãi chỉ là thứ hạnh phúc giả tạo. Như Như bàng hoàng khụy gối xuống đất, giọng thều thào bất lực:
– Thiền sư, Long Đĩnh nếu có dùng cha tôi để uy hiếp, quá lắm chỉ cần tôi trốn kĩ một chút, lại giả như không nghe không thấy điều gì, hắn có tàn bạo đến đâu chắc chắn cũng sẽ không làm hại đến cha tôi. Hắn thừa biết, ngày nào đụng đến ông ấy, tôi nhất định thà chết chứ không tuân phục, lại sẽ hận hắn trọn kiếp này. Chỉ cần tôi trước sau không xuất đầu lộ diện, hắn nếu vẫn còn muốn dẫn dụ tôi quay về thì sẽ còn bảo toàn tính mạng của cha tôi. Thiền sư xem, tôi nghĩ đã thông suốt chưa?
Vạn Hạnh chau mày ngờ vực, ông thận trọng gật đầu, nói:
– Tiểu thư đã nghĩ được như vậy rồi, sao còn không mau rời khỏi thành Hoa Lư trước khi trời sáng? Bần tăng lo rằng càng để lâu tiểu thư sẽ càng khó đi!
Như Như nhếch miệng cười nhạt, nói:
– Lần này tôi rời Hoa Lư, chính là sinh ly tử biệt, một đi không trở lại. Tôi cầu xin thiền sư, hãy để tôi về phủ lần cuối. Chỉ cần biết rằng cha tôi vẫn bình an vô sự, tôi sẽ lập tức đi ngay trong đêm. Chỉ e từ nay về sau không còn được ngày ngày kề cận báo hiếu cho cha, xin thiền sư cho tôi nhìn lại vương phủ một lần này nữa thôi!
Vạn Hạnh ngần ngại chần chừ, Như Như vẫn một mực quỳ sụp trên nền đất. Sau cùng, Vạn Hạnh đành thở dài, quay sang nói với Ngô Bình:
– Ban nãy con vào hoàng cung, nhân dạng có bị phát hiện không?
Ngô Bình đáp:
– Con đưa Như Như từ điện Long Lộc chạy ra ngoài, cố gắng hành động thật nhanh, Long Đĩnh có loáng thoáng trông thấy nhưng chắc là chưa kịp nhìn rõ. Lúc con đi khỏi rồi quân binh mới ập đến, con cố nán lại gặp anh Công Uẩn và chị dâu xong thì liền rời khỏi. Có lẽ hiện giờ vẫn chưa bị phát giác!
Vạn Hạnh gật gù trầm giọng nói:
– Nếu con đã bị phát giác, không lý nào chùa Nhất Trụ đến giờ vẫn còn bình yên thế này! Vậy còn lai lịch của con thì sao? Hai năm qua Như Như đi lại giữa Hoa Lư và Lục Châu, có tiết lộ điều gì về con với Long Đĩnh chưa?
Ngô Bình băn khoăn lắc đầu, chưa kịp nói mấy tiếng “con không biết” thì Như Như đã đáp lời Vạn Hạnh hộ chàng:
– Thiền sư an tâm, ngoại trừ việc anh Bình là sư đệ của Lý tướng quân và là đệ tử của thiền sư ra, Long Đĩnh không còn biết thêm điều gì về lai lịch của anh Bình nữa. Thoạt đầu, hắn để tôi đến Cổ Pháp, lại để tôi đi Lục Châu Bạch Đằng Giang, mục đích là nhắm vào mối quan hệ giữa Lý tướng quân và Hắc Diện phu nhân. Hắn từ đầu đã muốn thu phục Lý tướng quân, trước sau chỉ rắp tâm tìm kiếm điểm sơ hở để uy hiếp tướng quân, hoàn toàn không có chủ ý nhắm vào anh Bình.
Vầng trán Vạn Hạnh nhăn lại, hằn đầy từng vệt suy tính trăn trở. Ông cố trấn tĩnh, trở gót bước qua bước lại một lúc, sau cùng cũng lên tiếng:
– Thế này đi, dù sao con cũng không thể lưu lại đây quá lâu, ta e chẳng mấy chốc Long Đĩnh sẽ nghi ngờ kẻ đột nhập hoàng cung chính là con. Ngay trong đêm nay, con hãy cùng Như Như rời khỏi kinh thành. Chuyện án oan ở Phạm gia trang Bạch Đằng Giang hiện chưa thể giải quyết, con cũng không được trở về Linh Cung vì chúng ta vẫn chưa biết kẻ nào đã sát hại Phạm thần y và kẻ nào đã đem con đến chùa Nhất Trụ tám tháng trước. Hiện nay chỉ có Mộc Hương sơn trang là nơi an toàn. Sau vụ thảm sát, tất cả mọi người đều cho rằng hậu duệ Ngô gia không còn ai sống sót, giờ con quay về đó, sẽ có thêm thời gian để nghĩ cách đối phó! Con thấy thế nào?
Ngô Bình gật đầu, nói:
– Con cũng dự định sẽ quay về Mộc Châu giải quyết tất cả khúc mắt trong thời gian qua. Chờ khi mọi chuyện lắng xuống, con sẽ lại đến Hoa Lư thăm sư phụ.
Vạn Hạnh vội vã xua tay, nói:
– Muộn rồi, con đưa Như Như đi mau đi, ta e sẽ không kịp đó! Nhớ là, đừng đến quá gần Nhân Trí Vương Phủ, cũng đừng nán lại quá lâu. Nếu có biến cố gì xảy ra, nhất định đừng quay về chùa Nhất Trụ mà hãy tùy cơ hành động, con rõ chưa?
Ngô Bình cúi người chào từ biệt thiền sư, nói:
– Con rõ rồi, con đi đây!
Như Như cũng vội bật dậy, cúi đầu trước thiền sư Vạn Hạnh, cảm kích nói:
– Cảm tạ thiền sư! Ngày sau thân phụ tiểu nữ thế nào, chỉ còn biết phó thác cho thiền sư!
Vạn Hạnh thở dài, tia nhìn vẫn còn vương vấn vài ba phần ngờ vực:
– Tiểu thư! Bình nhi là đệ tử ngoan của bần tăng, hi vọng tiểu thư thật sự hiểu chuyện, đừng hành động thiếu suy nghĩ mà làm liên lụy đến nó! Tiểu thư mau đi đi!
Chẳng đợi Như Như nói thêm lời nào, Ngô Bình nắm luôn lấy cổ tay nàng, kéo nàng chạy đến bức tường cuối chùa rồi phi thân phóng thẳng ra ngoài. Thiền sư Vạn Hạnh đứng lặng người trông theo, đến khi nghe thấy thanh âm hỗn loạn từ phía đông truyền đến thì bèn thất thần quay người nhìn. Từ xa, một cột khói đen ngòm phả vào nền trời, trông như đang nuốt chửng những đốm sao chớp tắt. Ánh lửa ngùn ngụt rọi sáng cả một góc thành Hoa Lư, tiếng người báo cháy trộn lẫn vào tiếng gà chó kêu đêm hỗn loạn bất giác khiến cả kinh thành như bừng tỉnh. Vạn Hạnh thiền sư thở dài một hơi trĩu nặng, mí mắt ông khép lại, chân mày giãn ra, đoạn, ông hạ giọng thật khẽ, tự cảm thán với chính mình:
– A Di Đà Phật! Nhân Trí Vương, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên! Mong thân nhân của ngài được bình an vô sự!
…
Ngô Bình và Như Như rời chùa chưa được bao lâu, đã nghe thấy tiếng huyên náo từ xa truyền đến. Thoạt đầu, hai người còn tưởng rằng Long Đĩnh đã cho quân đến bao vây chùa Nhất Trụ, về sau mới biết hóa ra đang có một đám cháy lớn trong thành. Như Như thầm lấy làm nhẹ nhõm, đám cháy ấy sẽ thu hút sự chú ý của đám quân binh đang tăng cường tuần tra, nàng sẽ có thêm thời gian quay về Nhân Trí Vương phủ mà không bị phát hiện.
Hai người cứ thế lẳng lặng lao đi trong đêm. Có vẻ như đám cháy nọ đã kéo tất cả quân binh sang đấy, nhà nhà bừng tỉnh, ai nấy chỉ lo vội vàng xách theo thùng nước, chạy đến nơi phát ra ánh lửa để mau chóng chữa cháy, chẳng ai mảy may để tâm đến Ngô Bình và Như Như.
Càng về đến gần Nhân Trí Vương phủ, hình thù cột khói đen tỏa lên trời càng rõ ràng, ánh lửa từ đám cháy càng sáng rực, tiếng huyên náo ồn ã cũng tăng lên đáng kể. Cả Ngô Bình và Như Như chợt động tâm lo sợ, dự cảm chẳng lành khiến họ guồng chân chạy như bay về phía vương phủ. Khi rẽ sang khúc ngoặt cuối cùng trên con phố đầy nhúc người tay chậu tay thùng mang nước đến chữa cháy, Như Như điếng hồn nhận ra ở phía cuối con đường trước mặt, cả một tòa dinh thự rộng lớn đang ngùn ngụt trong biển lửa. Nàng bàng hoàng vấp ngã, cả thân người đổ nhào trên mặt đất. Ngô Bình hốt hoảng chùng chân, thái độ của Như Như đã nói lên tất cả: nơi phát ra đám cháy chính là Nhân Trí Vương Phủ! Chàng vội vàng đến đỡ nàng đứng dậy, đồng thời vòng tay ôm cứng lấy người nàng, ra sức kéo nàng rời xa đám cháy. Như Như điên cuồng vùng vẫy, nàng gào lên, mắt tóe lệ hướng thẳng về phía bức tường rực lửa cách đó không xa:
– Bỏ ta ra! Mau bỏ ta ra! Để ta đi tìm phụ thân! Nhanh lên!
Ngô Bình dồn hết sức kéo nàng chạy đi, lại phải lấy tay bịt thật chặt miệng nàng lại. Dẫu rằng mọi người đang tập trung chữa cháy, chàng vẫn không thể khinh suất để nàng gào thét lôi kéo sự chú ý của binh lính triều đình. Sau một hồi giằng co mệt mỏi, Ngô Bình cũng nhấc bổng được Như Như lên khỏi mặt đất. Chàng nghiến răng siết tay khóa chặt người nàng trên vai, chân phóng như bay trên đoạn đường vắng vẻ rời khỏi thành Hoa Lư.
Như Như tâm tư rối loạn, hồn phách chỉ còn đặt vào bóng lửa ma quỷ đang nuốt trọn ngôi nhà thân thuộc của mình. Nàng vùng thoát bất thành, liền co bàn tay thành trảo thủ, quật thật mạnh vào bả vai Ngô Bình. Như Như không còn đủ bình tĩnh để kiềm giảm nội lực, trảo thủ đó hiển nhiên đã cào rách cả một mảng da Ngô Bình. Chàng nghiến răng chịu đau, tiếp tục ôm nàng bỏ chạy, máu ròng ròng thấm ướt vai áo nhàu nát.
Càng rời xa đám cháy, không gian càng tĩnh mịch, đến khi mọi hỗn loạn huyên náo đều đã chìm vào bóng đêm thăm thẳm, thì không gian chỉ còn lại tiếng bước chạy của Ngô Bình và tiếng nức nở rệu rã của Như Như. Cổng thành đã ở trước mặt, binh lính vẫn đang canh giữ nghiêm ngặt, muốn rời khỏi e rằng chỉ còn cách mò theo đường sông thoát ra ngoài. Tuy vậy, Như Như hiện đang đau lòng đến đứt ruột, tuyệt nhiên chẳng còn một chút hơi sức vùng vẫy cào cấu nữa, cơ hội bơi theo con sông để thoát ra lại càng trở nên hi hữu. Ngô Bình vội đặt nàng xuống đám cỏ lau rậm rạp ven đường, ngồi thở dốc, mắt hướng nhìn đám khói đen dày đặc phía xa. Như Như trông hệt như người mất hồn, ánh mắt điên dại đẫm nước mở to nhìn trừng trừng về phía trước.
Đột nhiên, trong lúc Ngô Bình vẫn còn chưa kịp định thần, Như Như đã bất ngờ nhoài người vụt chạy. Ngô Bình giật mình lao theo, không quên thủ sẵn mấy mũi ám khí. Chàng định tâm sẽ thẳng tay hạ gục, ngăn không cho nàng liều mạng trở về. Thật chẳng ngờ, Như Như chỉ vừa chạy được hơn chục bước, phía trước đã có một kẻ từ đâu xuất hiện đứng chắn ngay giữa đường, hai tay kẻ ấy buông thõng, bộ dạng thất tha thất thểu, đầu tóc rối bù, mặt mày lấm lem. Như Như kinh động dừng bước, Ngô Bình vì thế mà đuổi kịp nàng. Vừa chạy đến gần, chàng đã giật mình nhận ra, kẻ đang đứng bần thần giữa đường ấy chính là Đào Cam Mộc.
Cam Mộc vừa nhận ra Như Như, y chẳng nói chẳng rằng mà chỉ gào khóc hệt như một đứa trẻ. Rồi y quỳ sụp xuống, cúi đầu dập liên tục xuống nền đất đầy bụi, giọng ai oán nức nở:
– Tiểu thư, thuộc hạ đáng chết! Tiểu thư, thuộc hạ đáng chết!
Như Như luống cuống nhào tới, tay chụp vào bả vai Cam Mộc, kéo người y hướng thẳng đối diện với nàng, gằn giọng hỏi:
– Ngươi nói đi! Cha ta sao rồi? Là ai phóng hỏa? Hắn đã làm gì cha ta?
Cam Mộc gục đầu, âm giọng đứt đoạn lẫn vào tiếng nấc thương tâm:
– Tiểu thư vừa rời khỏi, vương gia liền ra lệnh cho tất cả thị nữ, gia nhân, toàn bộ phải rời khỏi phủ, lại còn cho họ ít bạc, dặn dò đừng bao giờ quay lại nữa. Sau đó, vương gia đến chùa Nhất Trụ, trở về chưa được bao lâu đã thấy thị vệ hoàng cung ập đến lục soát, bao vây mọi ngả trong vương phủ. Vương gia liền lệnh cho tôi chạy đi tìm tiểu thư. Tôi chưa kịp ra đến cổng, đã nghe thấy bọn thị vệ hoàng cung hốt hoảng báo cháy. Lo sợ vương gia không ổn, tôi bèn quay lại, đến nơi chỉ thấy vương gia điềm nhiên ngồi trong phòng, bốn bề là lửa bao quanh. Tôi có nói thế nào, ngài ấy cũng không chịu cùng tôi rời khỏi, chỉ…chỉ nói rằng…
Cam Mộc nói đến đó lại tiếp tục òa khóc. Như Như sắc mặt xanh xao, thần trí đảo điên quay cuồng, nàng lắc thật mạnh người Cam Mộc, mười đầu ngón tay bấu chặt vào bả vai y, tông giọng nhạt nhòa hụt sức:
– Ông ấy đã nói gì? Ngươi nói mau!
Cam Mộc cố nén tiếng nấc nghẹn ứ ngay cổ họng, y gào lên:
– Rằng chính vương gia đã phóng hỏa! Rằng ngày nào vương gia còn sống, tiểu thư sẽ không được yên ổn, hắn nhất định sẽ dùng vương gia để uy hiếp tiểu thư! Vương gia muốn tôi đi tìm tiểu thư, dặn tiểu thư đến chết cũng đừng quay lại. Vương gia còn nói, nơi này chẳng còn gì để lưu luyến nữa, vương gia sẽ cùng đi với hai vị vương phi quá cố, tiểu thư cũng đừng lưu luyến thành Hoa Lư nữa. Vương gia làm tất cả mọi chuyện là vì tiểu thư, mong tiểu thư đừng phụ lòng vương gia…đừng…đừng khiến…cái chết của vương gia trở nên vô ích!
Tai Như Như ù đi trong gió đông lạnh buốt, cổ họng nàng khản đặc, đến cả một tiếng nấc cũng chẳng còn đủ sức thoát ra. Nhãn quang dần trở nên mờ nhạt, hồn phách nàng hoang mang trôi dạt vào cõi hư không mộng ảo. Bất giác, nàng ngả người ra sau, hai mắt nhắm nghiền, tay chân buông lỏng.
Cam Mộc cuống cuồng bò đến, Ngô Bình từ phía sau đã nhanh tay chồm tới đỡ lấy nàng. Toàn thân nàng lạnh ngắt, sắc mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt. Nàng đã bị chấn động đến bất tỉnh. Cam Mộc cầm lấy tay nàng, lay lay liên tục, y luôn miệng gọi nàng, giọng khản đi vì than khóc quá độ. Ngô Bình vội giục Cam Mộc cởi áo choàng trùm vào thân thể nàng, chàng tự tay day day khắp các huyệt trọng yếu, nhằm vực nàng hồi tỉnh. Một lúc lâu sau, hơi thở nàng đã đều đặn trở lại nhưng mí mắt vẫn chưa hé mở, Ngô Bình bèn thở hắt, chau mày hỏi:
– Cam Mộc, muốn rời khỏi thành Hoa Lư, còn đường nào không phải đi qua các trạm canh gác không?
Cam Mộc giật mình sực tỉnh, y đưa tay lau vội nước mắt, đáp:
– Men theo bờ sông, đi ngay trong đêm thì sẽ không bị phát giác! Ngặt nỗi, tiểu thư bây giờ đã bất tỉnh, công tử định sẽ tính thế nào đây?
Ngô Bình nói:
– Tôi sẽ cõng nàng ấy đi. Chỉ cần lội hết khúc sông này, ra được ngoài thành rồi mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Chỉ mong nàng ấy mau chóng hồi tỉnh và bình tâm trở lại…
Cam Mộc nói:
– Công tử, chi bằng công tử cố gắng đưa tiểu thư đi thật xa trước khi tiểu thư tỉnh lại. Tôi chỉ lo tiểu thư sẽ lại một mực đòi quay lại…
Ngô Bình vội vàng khoát tay tỏ vẻ đã hiểu, chàng hỏi:
– Thế còn cậu? Dự định thế nào?
Cam Mộc đáp:
– Vương gia có dặn tôi đến chùa Nhất Trụ tìm thiền sư Vạn Hạnh, lại nói Lý tướng quân nhất định sẽ thu nhận tôi. Công tử đưa tiểu thư đi rồi, tôi sẽ đến chùa Nhất Trụ theo ý vương gia.
Ngô Bình gật đầu rồi bế thốc Như Như lên, Cam Mộc vội đỡ nàng tựa vào lưng Ngô Bình. Đoạn, Cam Mộc cúi người trước Ngô Bình, nói:
– Công tử bảo trọng! Tôi sẽ đưa công tử đến bờ sông, cùng đi với công tử một đoạn. Ngộ nhỡ có binh lính truy cản, tôi sẽ giúp công tử đánh lạc hướng bọn chúng!
Ngô Bình chần chừ một lúc, tỏ vẻ lo ngại cho Cam Mộc. Sau vì thấy y nhất quyết muốn tiễn đi, lại nghĩ chẳng thể liều mạng đi một mình, chàng đành miễn cưỡng đồng ý, giọng cảm kích:
– Cam Mộc! Cậu cũng bảo trọng! Ra đến bờ sông rồi chúng ta mạnh ai nấy đi, tốt nhất đừng nói chuyện qua lại để tránh gây chú ý! Từ biệt cậu trước vậy!
Dứt lời, Ngô Bình quay đầu sải bước, Cam Mộc cũng thoăn thoắt dẫn chàng hướng ra phía bờ sông.
Đêm mùa đông tiết trời giá lạnh, lớp bùn ẩm ướt lún quá bắp chân men dọc theo con sông chẳng những khiến người ta phải khó khăn nhấc từng bước một mà còn xông cả hơi nước rét cóng vào người. Ngô Bình chẳng dám đi trên cạn, lo sợ lớp bùn dính nhão sẽ lưu lại toàn bộ dấu chân, chàng đành phải lội ra xa đến khi nước ngập ngang hông mới thôi. Như Như vẫn chưa hồi tỉnh, thân hình nàng đè nặng trên lưng khiến Ngô Bình di chuyển càng thêm phần khó khăn chậm chạp. Đi được một lúc, cả thân người chàng run lên bần bật, riêng hai cẳng chân thì tuyệt nhiên đến một chút cảm giác cũng chẳng còn, toàn bộ tê đi vì ngập hẳn vào bùn sâu nước lạnh.
Cơn lạnh khiến Ngô Bình mệt nhoài, bóng đêm đen đặc bao trùm lại càng làm cho sức chịu đựng của con người dễ bề chao đảo. Chàng cố căng mắt dò đường, tay không quên dồn sức giữ cho Như Như không bị trượt sâu xuống nước. Thỉnh thoảng, chàng lại rướn người trông lên bờ, kiểm tra xem phía Cam Mộc có động tĩnh gì không, đến khi bốn bề chỉ còn lại hàng cây bóng nước xơ xác, không nhìn thấy Cam Mộc nữa, chàng mới biết mình đã thoát ra khỏi thành Hoa Lư. Ngô Bình thận trọng lội dưới sông thêm chừng một dặm rồi mới chuyển hướng lên bờ. Vừa đến được bụi lau sậy ven sông, chàng bèn gắng sức đặt nhẹ Như Như xuống rồi cũng ngả luôn ra sau, nằm thở hồng hộc. Tay chân chàng tê cóng, buộc phải nằm nghỉ để máu lưu thông khắp các huyết mạch, chờ đến khi hồi phục nửa phần sức lực mới cõng Như Như đi tiếp.
Đường đất đá cứng nhọn đâm thốn hai bàn chân tuy khó chịu nhưng so với đám bùn sình lầy lội dưới sông vẫn còn tốt hơn rất nhiều. Ngô Bình gồng chân chạy dài, đôi ủng vải ban nãy bị nước sông làm cho mềm nhũn, chẳng chịu nổi đất đá cào xước, sau cùng cũng rách nát đến độ không dùng được nữa. Chàng bèn xé toạc đôi ủng, tiếp tục chạy chân không cho khỏi vướng víu.
Phía đông trời đã ửng đỏ, những tia nắng đầu tiên ló dạng làm cho hình hài lớp sương mỏng phủ đầy thêm phần sống động. Khí trời dần trở nên ấm áp, đường đi cũng hiện ra rõ ràng trong tầm mắt, Ngô Bình cố sức bước gấp, chẳng phải lo căng mắt dò đường như lúc đêm khuya nữa. Một hồi lâu sau, khi mặt trời đã ló hơn phân nửa khỏi đường chân trời cũng là lúc chàng nhìn thấy thấp thoáng phía xa có một ngôi làng nhỏ. Ngô Bình mừng thầm trong bụng, lại càng cố sức lao đi. Chỉ cần an toàn vào được ngôi làng ấy, chàng đã có thể mua ngựa để mau chóng rời thật xa kinh thành Hoa Lư.
Chuyện ở đời đôi khi trớ trêu đến không ngờ. Ngay lúc một chút hi vọng vừa lóe lên, Ngô Bình lại nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa vọng lại. Chàng hoang mang ngó quanh quất, khoảng không trống trải chẳng có lấy một chỗ ẩn thân khiến chàng không khỏi thở dài chán nản. Còn đang lay hoay mãi chưa biết phải tính thế nào, từ ngã rẽ ngoặt ngay trước mặt đã có hai người phi ngựa phóng đến. Họ vận thường phục, trông không giống đám thị vệ hoàng cung. Ngô Bình bèn tạm nép người sang vệ đường, cúi gằm mặt xuống, cố điều chỉnh nhịp chân chậm lại, hi vọng hai người nọ sẽ không để ý đến mà tiếp tục lao đi.
Hai người ấy quả nhiên không phải binh lính triều đình, lại đang chạy ngược về phía thành Hoa Lư. Họ vừa lao vụt qua, Ngô Bình chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì liền phải kinh động khi nghe thấy họ đột ngột ghìm cương, chuyển hướng thúc ngựa chạy đến gần chàng. Chàng vẫn tiếp tục bước, làm như không hề quan tâm, đến khi một trong hai người lên tiếng gọi, chàng đành phải miễn cưỡng dừng lại. Có lẽ đó là một ông già chừng năm sáu chục tuổi, giọng ồm ồm:
– Này anh gì ơi! Có thể dừng chân một chút được không? Bọn tôi từ Lục Châu đến đây, không biết đường đất gì cả!
Ngô Bình không quay lại, đáp:
– Lão ông xin thứ lỗi, em gái tôi bất tỉnh cả đêm qua, giờ tôi phải đưa nó đến nhà thầy lang ở làng bên cạnh…
Chàng đang lúc sốt ruột lo lắng, vừa hay lại phù hợp với tình huống mới bịa ra. Lão ông nọ nghe xong đành thở dài toan thúc ngựa chạy tiếp, tuy vậy, người đi cùng ông ta có lẽ là một thanh niên tử tế, với Ngô Bình mà nói, lại là tử tế không đúng lúc. Y lập tức cản ông lại, nói:
– Cha, chúng ta truy tìm tặc tử họ Ngô ấy suốt mấy tháng nay rồi, giờ có trễ thêm chút nữa cũng chẳng sao! Xem chừng cô gái kia đang bệnh rất nặng, để anh này cõng em gái đến được ngôi làng đằng trước e rằng không kịp mà còn khiến cô ta bị nhiễm lạnh. Hay là chúng ta dừng lại một chút, để con xem qua bệnh tình của cô ta, biết đâu sẽ giúp được họ.
Thanh niên nọ vừa dứt lời, Ngô Bình liền giật mình kinh sợ. Chẳng phải Đại Cồ Việt có nhiều người vừa nhiệt tình tốt bụng, lại vừa biết y thuật, hơn nữa còn là dễ dàng bắt gặp giữa đường; mà chỉ có thể cho rằng Ngô Bình và y có duyên gặp mặt, có lẽ cũng mắc phải cái nợ hiểu nhầm nhau, thế nên số phận mới nhằm vào giữa lúc cấp bách hung hiểm này mà buộc chàng phải giáp mặt y. Giọng nói ấy, rõ ràng là Lâm Trí Anh của Hải Đông Phái, và người đi cùng y không ai khác chính là cha y_Lâm Tử Long trong nhóm Ngũ Đại Mãnh Long nổi danh giang hồ.
Lần trước, Trí Anh bắt gặp chàng và người phụ nữ lạ mặt ở Phạm gia trang ngay vào lúc Phạm Thần Y bị sát hại, xảy ra hiểu lầm là chuyện đương nhiên. Từ đó đến nay chàng chẳng dám thầm trách y đến nửa câu, chỉ mong sớm ngày gặp lại để giãi bày tâm tư. Nhưng cái ngày ấy chẳng đến vào dịp khác, lại chọn đúng dịp oái oăm này. Ngô Bình mím môi, quyết định bỏ chạy trước khi để Trí Anh nhận ra mình. Dù cơ may thoát khỏi hai người đang đi ngựa ấy là một phần mười vạn, chàng vẫn không thể nào liều mạng phí phạm thời gian. Ngộ nhỡ Trí Anh chẳng chịu tin chàng, lại thấy kẻ đang gục bất tỉnh trên vai chàng chính là Như Như thì lại càng hỏng chuyện.
Ngô Bình vừa vùng chạy, cha con Trí Anh lập tức sinh nghi. Họ thúc ngựa đuổi theo, miệng thét gọi:
– Này! Khi không sao lại bỏ chạy? Ngươi là kẻ gian chuyên bắt cóc con gái nhà lành phải không?
Ngô Bình điếng người tái mặt, hóa ra càng chạy chỉ càng lún sâu vào hiểu nhầm khó giải thích. Chàng hoang mang gồng chân lao đi, phía sau tiếng vó ngựa dồn dập đuổi theo, giọng Lâm Tử Long phẫn nộ quát:
– Dâm tặc đáng chết! Có thả người ra không?
Ngô Bình nghe mấy lời chói tai của Tử Long, trong bụng không tránh khỏi vài phần xót xa. Chàng trước giờ tâm tư ngay thẳng, đến cả một con kiến cũng không nỡ sát hại, từ khi rời chùa Quỳnh Lâm đến nay vẫn còn giữ thói quen ăn chay; thật chẳng ngờ lại có ngày bị người ta gán cho tội giết người, giờ lại còn thêm vào cả tội cưỡng bức dân nữ. Oan tình cũ chưa gột rửa xong, tội danh mới đã lại ập đến, Ngô Bình bị đặt vào thế tiến thoái lưỡng nan, nếu dừng lại để rơi vào tay Hải Đông phái, chỉ e quân của Long Đĩnh đuổi đến nơi mà Như Như vẫn chưa hồi tỉnh thì tám chín phần sẽ lại bị bắt về Hoa Lư với đủ mọi tội trạng từ trên trời rơi xuống; còn nếu tiếp tục cố sức bỏ chạy, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay Hải Đông phái, khi ấy chàng có mười cái miệng cũng đố mà giải thích nổi với bọn họ.
Đang lúc tâm tư rối bời, Lâm Tử Long và Trí Anh đã ở ngay phía sau, đột nhiên chàng nghe thấy bên tai một giọng nói yếu ớt:
– Nếu anh còn tin tôi, thì chốc nữa đừng nói gì cả, cứ tùy tôi dàn xếp! Chạy mãi cũng chẳng thoát đâu!
Ngô Bình mừng rỡ nhận ra Như Như vừa tỉnh dậy, giọng nàng thỏ thẻ bên tai chưa kịp tan, chàng đã liền cảm thấy bả vai mình bị siết chặt. Như Như chồm người ra trước, luồn tay vào ngực áo chàng, gom sạch một hơi mấy mũi ám khí rồi thuận thế nhảy xuống đất, không quên túm lấy hai cánh tay chàng bẻ quặp ra sau, khóa cứng người. Ngô Bình bị tấn công bất ngờ, chẳng kịp tỉnh trí đối phó, Như Như đã nhanh tay rút phắt thanh kiếm chàng đang đeo bên thắt lưng, kề luôn vào cổ chàng. Đoạn, nàng quay người Ngô Bình hướng thẳng về phía Trí Anh đang lao đến, nói lớn:
– Không nhận ra y là ai à? Có muốn ta giết y ngay tại đây không?
