Này gian dối với lọc lừa
Cam tâm đổi lấy nửa mùa thương đau,
Nửa mùa nghĩa nặng tình sâu
Giọt yêu giọt hận nhĩ nhàu đắng cay.
Warning cho cả chương: Đảo cột thời gian, tình tiết khá loạn, cần tỉnh táo khi đọc!
Phần 1:
Đầu hạ, tháng tư, năm Ứng Thiên thứ mười hai (1005), Đại Hành hoàng đế vừa băng hà, các hoàng tử liền xua binh đấu đá lẫn nhau. Quốc gia vô chủ!
Từ ngày ẩn nhẫn về dưới trướng của Khai Minh Vương Lê Long Đĩnh, Trần Linh bề ngoài hệt như một con chó săn không có chính kiến, Long Đĩnh bảo đi đâu thì đi, bảo làm gì thì làm, đến nửa lời tham mưu cũng chẳng có cơ hội bật ra khỏi miệng; kỳ thực bên trong, hắn với Long Đĩnh lại là mối quan hệ triệt để lợi dụng, từ đầu đến cuối đều là diễn tuồng để tiện bề lợi dụng lẫn nhau. Bản thân hắn luôn muốn trục lợi từ Long Đĩnh, hiển nhiên sớm biết Long Đĩnh từ đầu đã xem hắn là loại người gì.
Hơn hai mươi năm nay, Trần Linh kiên trì truy tìm tung tích Man Thiện bí kíp, kiên trì nuôi quân chờ ngày biến mộng bá chủ thành hiện thực, chuyện đáng ghê tởm gì cũng đã làm qua, đến giờ phút này há lại còn băn khoăn cân nhắc chút sĩ diện cuối cùng? Hắn đã qua tuổi ngũ tuần, trầm luân giang hồ lên voi xuống chó không biết bao nhiêu mà kể, cuối cùng cũng tự tìm được cho mình động lực để tiếp tục níu kéo giấc mộng giang sơn. Bang chủ Trần gia bang thì sao? Hậu duệ Trần Minh Công Trần Lãm thì sao? Không nắm được thiên hạ trong tay, làm dân đen hay làm chó săn liệu có khác gì nhau?
Với hắn, Long Đĩnh bất quá chỉ như một con ngựa non háu đá, nhưng lại là kẻ có thực quyền, có tâm cơ, biết mưu đồ tranh đoạt, biết tham vọng giang sơn. Một kẻ có tố chất như vậy, không sớm nương vào để lợi dụng, mộng lớn ắt có ngày tiêu tan. Vậy nên, dù trên đầu từ lâu đã có hai thứ tóc, Trần Linh vẫn muối mặt để Long Đĩnh sai bảo, quay đi quay lại cũng được hơn ba năm rồi.
Lần này đám con cháu hoàng tộc nồi da nấu thịt, thật lạ kì, Long Đĩnh lại chẳng màng dự phần vào. Y bỗng dưng có hứng thú đến Cổ Pháp, ngày ngày đều đặn chăm chỉ đến chùa Ứng Tâm thỉnh thiền sư Lý Khánh Văn ra gặp mặt. Trần Linh chẳng rõ và cũng chẳng muốn rõ Long Đĩnh đang tính toán điều gì, chỉ biết mưu đồ ấy từ sớm đã thất bại, vì lão sư già nọ cứ lì lợm đóng cửa chùa suốt mấy tháng, quyết tâm không ra ngoài nửa bước. Rồi cũng đến lúc sức chịu đựng của Long Đĩnh tỏ ra có giới hạn, y thôi không làm phiền thiền sư tội nghiệp kia nữa mà quay sang cho người liên tục lục soát chùa Quỳnh Lâm.
Trong bầy chó săn có con được chuộng ắt phải có con thất sủng, Phượng Hoàng và Bạch Tượng của Tản Viên sơn phái tuy theo Long Đĩnh cùng lượt với Trần Linh nhưng lại được Long Đĩnh giao cho nhiều việc hệ trọng hơn, chẳng hạn như nhiệm vụ náo loạn chùa chiền lần này. Có thể là do Long Đĩnh vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Trần Linh, hoặc cũng có thể là do y đã nắm được điểm yếu chết người nào đó của Phượng Hoàng và Bạch Tượng. Trần Linh chẳng mấy quan tâm, nếu đã là một con chó săn thất sủng, không có nhiều dịp để tỏ ra luồn cúi vâng phục, thì chút tự tôn còn lại của hắn cũng phần nào được an ủi. Hơn nữa, lần này Trần Linh rảnh tay đứng nhìn Long Đĩnh chơi trò mèo vờn chuột với các nhà sư, cơ hội ngàn năm để tiếp cận Man Thiện bí kíp đột nhiên lại từ trên trời rơi xuống ngay tầm với. Mới đêm hôm qua thôi, nội gián của Trần Linh ở Linh Cung đã đem đến cho hắn một bức mật thư còn quý hơn vàng.
Số là, từ tận hơn hai mươi năm về trước, Trần Linh đã khôn khéo cài vào Linh Cung một ả đàn bà vừa xinh đẹp lại vừa hữu dụng, ả nhanh chóng trở thành phu nhân của Đào Khanh, mọi tin tức ở Linh Cung từ đó cứ qua tay ả tuồn về Trần Gia Bang. Thường thì, Trần Linh và ả đàn bà nọ sẽ hạn chế gặp nhau, khi có việc thì nửa đêm lén lút ném mật thư vào phòng, để lại ám hiệu là ba tiếng búng tay. Đêm qua bất ngờ nhận được mật thư là một tấm vải, Trần Linh lập tức lấy đèn hơ nóng, chữ sáp trên đấy dần dần hiện ra:
“Nguyễn Thị Yến đích thị có giữ bản sao Man Thiện Bí Kíp, chính là kiếm phổ trong truyền thuyết nhà họ Triệu, được giấu ở thanh xà bên trái am Thanh Tịnh. Đêm nay hai ả ni cô sẽ ngấm dần Mê Dược Hương Hồn Tán, sáng sớm ngày mai lập tức ra tay.”
Trần Linh mặt mày rạng rỡ, bật cười tỏ vẻ vô cùng khoái chí. Năm đó tại Đằng châu, oắt con Yến Lan lì lợm che giấu chỗ ở của Hắc Diện phu nhân, cuối cùng nội gián của hắn ở Linh Cung cũng đã mò ra. Hắn thoạt đầu chỉ muốn tìm Hắc Diện để tính sổ cái chết của Ngọc Trúc em gái hắn, lại không ngờ Hắc Diện có liên quan trực tiếp đến bản sao Man Thiện Bí Kíp. Lần này đến am Thanh Tịnh, xem như nhất cử lưỡng tiện.
Mọi chuyện diễn ra cực kì suông sẻ. Trời vừa tảng sáng, Trần Linh đã một thân một mình đột nhập am Thanh Tịnh. Với hai nhát kiếm dứt khoát của hắn, hai ả ni cô lập tức được chuyển kiếp. Hắn không khỏi tự mãn bật cười, Hắc Diện phu nhân lừng lẫy một thời, cuối cùng đến chết vẫn không kịp nhận mặt hung thủ. Hai ni cô chết rồi, chẳng còn ai cản trở, hắn bèn thong dong phóng lên từng thanh xà bên cánh trái am, lần mò dấu vết kiếm phổ. Quả nhiên, đúng như lời ả nội gián ở Linh Cung, Triệu gia kiếm phổ_bản sao Man Thiện Bí Kíp_thực sự tồn tại!
Cầm tấm da trong tay, Trần Linh hân hoan nhảy khỏi thanh xà gỗ. Nào ngờ, chân hắn chưa kịp chạm đất, đã nghe thấy một tiếng thét chấn động. Hắn giật mình ngó ra cửa, nơi một thiếu nữ đang đứng thất sắc nhìn vào hai cái xác bất động trong am. Khi thiếu nữ quắc mắt chuyển sang thù hận nhìn hắn, hắn lập tức nhận ra nàng chính là Đào Yến Lan, con gái của Đào Khanh và Hắc Diện phu nhân.
Yến Lan căm phẫn không nói nên lời, đau thương tràn thành nước mắt, tay tung trảo nhảy bổ đến tấn công Trần Linh. Trần Linh sau vài chiêu quơ quào luống cuống chống đỡ, cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, dễ dàng một cước hất ngã Yến Lan đang ngập chìm trong thù hận đến bấn loạn. Yến Lan đầu đập mạnh vào cột gỗ, lại thêm tâm thần chấn động, liền choáng váng bất tỉnh. Đã ra tay giết những hai người ngay chốn cửa Phật, hà cớ gì lại không giết thêm một người nữa, trước là để tránh cảnh trả thù dai dẳng, sau là để mẹ con được đoàn tụ; Trần Linh vừa nhếch mép cười khẩy, vừa vung kiếm toan đâm xuống.
Trời không chiều lòng kẻ ác; hoặc là số phận đang chơi trò đùa cợt, đẩy những kẻ cùng tham vọng lên chung một con thuyền. Mũi kiếm trên tay Trần Linh chưa kịp đâm xuống, tông giọng lạnh lẽo uy quyền của Khai Minh Vương Lê Long Đĩnh đã vang lên từ ngoài ngưỡng cửa:
– Trần bang chủ nhàn cư sinh bất thiện, hay là muốn âm thầm lập công vậy?
Lời ấy khiến Trần Linh giật nảy mình, tay hạ kiếm xuống, đầu bất giác hiểu ra cớ sự; một kẻ như Long Đĩnh sao lại có thể lơ là không quản chó săn, lại là loại chó săn có thể phản chủ bất cứ lúc nào như hắn, chỉ hận bản thân hắn vì quá nôn nóng đoạt bí kíp mà đã nhất thời chủ quan với Long Đĩnh.
Long Đĩnh nhàn nhã bước vào am, thờ ơ đảo mắt quan sát khắp lượt, hai xác ni cô chẳng khiến y có lấy một chút mảy may động lòng. Y dừng mắt lại nơi Yến Lan đang nằm bất tỉnh, hất hàm hỏi gọn:
– Ai đấy?
Trần Linh chẳng dám nhích chân, e rằng nhất cử nhất động đều sẽ lọt vào mắt Long Đĩnh, tuy vậy, bàn tay trái đang nắm chặt tấm da cuộn tròn_chính là kiếm phổ hắn vừa đoạt được_lại vắt ra sau lưng bằng một động tác vô cùng tự nhiên. Hắn cố giấu vẻ miễn cưỡng trong chất giọng, đáp:
– Bẩm đại vương, là con gái của Hắc Diện phu nhân!
Chân mày Long Đĩnh chếch lên tinh quái, một nụ cười nửa miệng nhanh chóng thành hình, y nói:
– Trần bang chủ muốn gây bất ngờ cho bổn vương phải không?
Trần Linh chau mày khó hiểu, cố suy nghĩ xem rốt cuộc lời vừa rồi của Long Đĩnh là có ý gì. Long Đĩnh chẳng buồn đợi câu trả lời, lập tức phất tay ra hiệu cho một người nữa bước vào, chính là Phượng Hoàng đại nương.
Trần Linh nhanh chóng nhận ra nét khoái trá hằn đầy trên nụ cười tàn độc thường trực của Phượng Hoàng. Ả càng bước đến gần, hắn càng cảm thấy khó chịu đến nghẹt thở. Sau cùng, Phượng Hoàng dừng lại trước mặt Trần Linh, mắt hiếu kì nhìn xuống Yến Lan, cánh tay khẳng khiu ma quái lại vươn lên hướng thẳng về phía Trần Linh, đoạn, ả buông ra một câu vô thưởng vô phạt:
– Mẹ nào con nấy! Đại vương, tôi thấy Tiểu Hắc Diện này quả thực rất xinh đẹp!
Long Đĩnh lại bật cười nhạt, trong khi Trần Linh vẫn còn cứng người đầy cảnh giác trước thái độ của Phượng Hoàng. Cánh tay khẳng khiu của Phượng Hoàng vẫn không hạ xuống, bàn tay ngửa lên như đang chờ đợi Trần Linh phải giao ra một thứ gì đó hiển nhiên thuộc về ả. Trần Linh nửa đã hiểu, nửa lại không muốn hiểu, chung quy vẫn là chưa tin Long Đĩnh đã phát hiện ra sự tồn tại của Triệu gia kiếm phổ bên trong cái am nhỏ đìu hiu này. Rất nhanh sau đó, mọi hi vọng cuối cùng của Trần Linh cũng tắt phụp. Long Đĩnh tiếp tục thong thả bước đến chỗ Yến Lan, ngồi thấp xuống ngắm nhìn nàng, từng lời từng lời lại rõ ràng nhắm vào Trần Linh:
– Kẻ còn tỏ ra hữu dụng thì không đáng phải chết! Trần bang chủ thấy thế nào?
Trần Linh mặt mũi tối sầm lại, cơn uất ức bừng bừng căng cứng cả lồng ngực. Hắn nén giận, cố nặn ra giọng điệu vâng phục, líu ríu nói:
– Đại vương nói chí phải! Cô ả này tùy đại vương định liệu!
Dứt lời, Trần Linh gồng tay đặt hẳn kiếm phổ vào tay Phượng Hoàng đại nương. Ả lập tức rút tay về, nụ cười trước sau không hề biến chuyển, chậm rãi cúi người dâng kiếm phổ về phía Long Đĩnh. Long Đĩnh chẳng buồn đứng dậy, chân mày lúc này đã nhíu lại, xem chừng toàn tâm toàn ý đang đặt hẳn vào việc định liệu số phận của Yến Lan, tay lại thong dong vươn lên chụp gọn lấy kiếm phổ.
Sau cùng, y cũng đứng dậy, nhạt giọng nói:
– Phiền Phượng Hoàng đại nương đưa tiểu thư này về! Còn Trần bang chủ, cái am này phải đốt đi thôi! Thứ gì cần lấy thì đã lấy được rồi, thứ gì còn sót lại, đã không thuộc về ta thì nhất định không được thuộc về bất kì kẻ nào khác!
Dứt lời, Long Đĩnh xoay người rời am, để lại Trần Linh và Phượng Hoàng, một kẻ mỉm cười chế giễu, một kẻ trừng mắt căm phẫn.
…
Lửa cháy ngùn ngụt, khói tỏa đầy trời, am Thanh Tịnh thường ngày vắng lặng, nay lại có đông người kéo đến cùng dập lửa. Một người phụ nữ, vận áo choàng trùm đầu phủ kín diện mạo đứng sau một lùm cây gần đó, không khỏi giận dữ gồng cứng hai nắm tay. Ả thầm nghĩ:
“Uổng công ta giả mạo ả nội gián gian trá kia, uổng công ta thay vào đó bí kíp cổ của tộc người Khau Phạ cho ngươi, ngươi lại chẳng có lấy một chút bản lĩnh, để tên oắt con kia thiêu rụi cả am. Nếu kiếm phổ thật theo Hắc Diện phu nhân cháy thành than, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho Trần Linh nhà ngươi!”
Chiều tối, khi lửa đã tàn, dân làng đều đã rời khỏi am, người phụ nữ bí ẩn lại quay lại. Ả lùng sục suốt đêm trong đống tro tàn, đào nát cả khoảnh vườn phía sau am, vẫn chẳng thấy thứ cần tìm. Một đêm, hai đêm, rồi ba đêm trôi qua, tất cả vẫn chỉ là tay trắng hoàn trắng tay. Ả không khỏi bực tức, bí kíp cổ của người Khau Phạ đã theo ả về Linh Cung hơn hai mươi lăm năm nay, chỉ vì muốn đổi lấy Triệu gia kiếm phổ của Hắc Diện phu nhân mà ả mới đành cắn răng gửi mật thư giả cho Trần Linh, lại trộn Mê Dược Hương Hồn Tán vào thức ăn dân đem đến am Thanh Tịnh để đầu độc hai ni cô, dọn sẵn đường cho Trần Linh lấy được bí kíp; những tưởng sau khi hắn đã mắc bẫy, sẽ không còn ai cản trở ả tự do lục tung am Thanh Tịnh tìm Triệu gia kiếm phổ_bản sao Man Thiện Bí Kíp, nào ngờ người tính không bằng trời.
Đến đêm thứ tư, sau mọi nỗ lực đào bới, cuối cùng ả cũng bỏ cuộc. Ả hậm hực bật dậy, chân giẫm mạnh lên đất rời khỏi khu vườn sau am Thanh Tịnh. Hốt nhiên, một mảng kinh loại sắt bén cứa nát đế giày, thọc cả vào chân ả. Ả giật mình dừng bước, cúi người quan sát. Một phần lưỡi kiếm sắc bén lộ ra ngoài lớp đất đã bị ả đào xới nhiều ngày nay. Ả khấp khởi hi vọng, tiếp tục đào bới, sau cùng lôi lên được một thanh trường kiếm với phần bao gỉ nát. Chính là thanh Triệu gia bảo kiếm đã theo Hắc Diện phu nhân gieo rắc kinh hoàng một thời. Ả thận trọng kéo bao kiếm ra, quả nhiên, bên trong có một cuộn da sậm màu.
Người đàn bà bí ẩn vui sướng đến độ không ngăn nổi mình bật cười ròn rã, ả thốt lên:
– Là trời giúp ta, để cho Hắc Diện phu nhân giấu cả hai món bảo vật này ngoài vườn, nếu không, hẳn đã bị thiêu rụi cả rồi!
…
Mùa đông, tháng mười, năm Ứng Thiên thứ mười hai (1005).
Từ sau dạo Yến Lan đến am Thanh Tịnh lần thứ hai, tình cờ gặp và nhận mặt một người anh cùng mẹ khác cha, biến cố cứ thi nhau ập về.
Có nằm mơ Yến Lan cũng không ngờ được, trên đời này nàng lại còn một anh trai. Lần ấy ở Cổ Pháp, nàng bị anh trai vô tình hù cho một phen khiếp sợ. Y ăn mặc hệt như một võ quan, cầm vũ khí xông thẳng vào am Thanh Tịnh. Nàng nhác thấy y từ xa, sắc diện lập tức biến chuyển, chẳng thể nghĩ ngợi được gì ngoài chuyện y phụng mệnh ai đó ở Hoa Lư đến bắt Hắc Diện phu nhân, nàng bèn cầm kiếm xông luôn vào đánh nhau ầm ĩ. Am Thanh Tịnh lại được phen náo loạn, sau cùng mẹ nàng phải thừa nhận sự thật để cốt nhục khỏi cảnh tương tàn. Hẳn nhiên, anh trai từ trên trời rơi xuống ấy, bảo nàng ngay lập tức xem như ruột thịt, nàng không làm được. Cho đến tận bây giờ, nàng vẫn chẳng biết gì về y, ngoài chuyện y tên là Lý Công Uẩn, một võ quan ở Hoa Lư, và là anh trai cùng mẹ khác cha với nàng.
Lần đó, nàng giận mẹ ghê lắm, nghĩ rằng bà chẳng xem nàng như con ruột, trốn tránh không chịu gặp nàng đã đành, lại còn giấu nàng biết bao nhiêu chuyện khổ tâm. Đã là chuyện khổ tâm, chẳng thà cứ nói ra ngay từ đầu, vừa nhẹ lòng, vừa tránh được tự dày vò về sau. Nàng dù thương mẹ, vẫn không tránh khỏi xúc động quá độ mà đùng đùng bỏ đi, không nhận anh, cũng không chào mẹ. Chẳng biết ni cô Diệu Hạnh có đau lòng không, cũng chẳng biết Lý Công Uẩn kia có chút quan hoài gì đến nàng không, nhưng nàng quả thực cảm thấy rất khó chịu. Sau hai tháng ngoan cố chịu đựng, cuối cùng nàng cũng mò về am Thanh Tịnh lần thứ ba.
Trời xanh đôi khi rất bất công với nàng, hoặc cũng có thể là nàng đáng bị trừng phạt. Lần này nàng tìm về tạ lỗi với mẹ và anh trai, tự nhủ bất luận thế nào, sau này nhất định sẽ không làm mẹ đau lòng nữa. Nào ngờ, chẳng kịp nghe lời xin lỗi chân thành của nàng, mẹ đã ra người thiên cổ. Lần đầu tiên trong đời nàng biết thế nào là cảm giác muốn giết người, căm hận thấu xương thấu tủy. Kẻ giết mẹ nàng, có chết nàng cũng không bao giờ quên, chính là Trần Linh của Trần gia bang. Lão già quỷ quyệt ấy dễ dàng đánh gục được nàng, nàng đập đầu vào cột gỗ, choáng váng ngất đi, nghe Cảm Thánh phu nhân nói là hôn mê những ba ngày. Khi nàng hồi tỉnh, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu chính là: bằng mọi giá, Trần gia bang châu Vi Long phải bị tru diệt tận cùng!
Khai Minh Vương Lê Long Đĩnh cứu mạng nàng, lại đối với nàng rất tốt. Về lý mà nói, nàng nợ y mạng sống; về tình mà nói, nàng thật lòng cũng có chút thiện cảm với y, dù đám thuộc hạ của y chẳng ai nghĩ như nàng. Đến cả vương phi của y là Cảm Thánh phu nhân, với y trước sau luôn kính sợ tuyệt đối, nhất nhất cúi đầu, cười không dám cười, nói không dám nói; phu nhân cao quý nhất mà còn thế, chẳng trách đám thuộc hạ tới nửa lời bàn ra tán vào cũng không có. Nhưng nàng lại thích cái không khí đó, có tôn ti trật tự, có phép tắc quy củ, có trên có dưới, chẳng như Linh Cung nhà nàng, đi đâu cũng nghe người ta nói xấu lẫn nhau không tiếc lời.
Nói Khai Minh Vương hậu đãi nàng, nói nàng có thiện cảm với y, không có nghĩa là nàng nằm ngoài nhóm người lúc nào cũng đề phòng sợ sệt y. Thích thì thích, nhưng sợ vẫn cứ sợ, dù sao đi nữa, an toàn của bản thân vẫn là trên hết. Khai Minh Vương không có thói quen tha mạng cho phạm nhân, cũng không có thói quen để kẻ thù được chết dễ dàng, tuy vậy, sau lưng y, chẳng có ai dám hó hé gièm pha nguyền rủa, chỉ biết căm hận trong thầm lặng, dĩ nhiên ngoài mặt vẫn tỏ vẻ tuân phục tuyệt đối. Tùy tùng của y, thuộc cấp của y, thê thiếp của y, ai cũng có cùng một biểu cảm đồng nhất: trước mặt y là mười phần vâng phục, sau lưng y là mười phần nhẫn nhịn. Nàng đồ rằng, có lẽ chỉ có đám súc vật ngày ngày bị y chọc tiết giết chóc, chẳng rõ để mua vui hay để trấn áp tinh thần, mới dám kêu réo đinh tai nhức óc, nghe chẳng khác gì tiếng chửi rủa thống hận. Y tàn bạo là thế, đáng sợ là thế, dưới y vẫn tồn tại hai ngoại lệ hiếm hoi, là Cảm Thánh phu nhân và Trương Tuấn. Dựa vào cách cư xử của hai người bọn họ, từ ngày này qua ngày khác, nàng có thể lờ mờ nhận thấy, dù ở vào hoàn cảnh nào đi nữa, họ với y vẫn là toàn tâm toàn ý, chân thành phục vụ không vì mục đích tư lợi hay sợ sệt như những kẻ khác. Một người như y, có được hai người như bọn họ, tưởng là ít nhưng thực chất đã là quá nhiều rồi.
Chút thiện cảm kì quặc mà nàng dành cho Khai Minh Vương sau cùng cũng mất hẳn. Ngày ấy, sở dĩ nàng theo y về Hoa Lư, là vì y hứa sẽ đưa nàng đi gặp Công Uẩn. Ni cô Diệu Hạnh bị người ta sát hại không rõ nguyên do, nàng muốn trả thù, lại không thể đơn độc trả thù, cách tốt nhất là đến Hoa Lư tìm Công Uẩn_anh trai cùng mẹ với nàng. Lúc đó trong nước đang có loạn, đám hoàng tử đánh nhau thừa sống thiếu chết, Khai Minh Vương lại dửng dưng đứng ngoài quan sát; nàng đi theo kẻ bình tĩnh như thế, có thể xem là một lựa chọn an toàn. Mãi đến vài tháng sau, khi vô tình phát hiện ra kẻ tử thù Trần Linh cùng bọn Phượng Hoàng, Bạch Tượng đột ngột xuất hiện ở chỗ Khai Minh Vương, nàng mới lập tức nghĩ ngay đến khả năng mình đã bị Khai Minh Vương dàn cảnh bắt về Hoa Lư. Nàng hiển nhiên chẳng có gan nghe lén họ nói chuyện, cũng chẳng có bản lĩnh vượt qua hàng rào canh phòng cẩn mật của bọn Trương Tuấn, bèn quay về chỗ Cảm Thánh phu nhân, quyết tâm gây rối một phen cho bõ tức.
Thoạt đầu, nàng còn tưởng phu nhân đoan trang tiết hạnh kia bỗng dưng nổi hứng tà đạo, gian díu với Ngọc Minh Vương Tử ngay dưới mũi Khai Minh Vương. Cảm Thánh ở liền trong phòng Ngọc Minh vương tử từ canh ba tối mịt đến tờ mờ sáng, nàng ở bên ngoài được dịp tha hồ hả dạ suy diễn lung tung, định bụng đến trưa mà họ vẫn còn chưa rời khỏi nhau thì sẽ làm ầm ĩ một phen khiến Khai Minh Vương phải mất mặt. Nào ngờ, chẳng cần nàng ra tay, chưa đến giờ Ngọ, trong phòng đã xảy ra sự cố. Nghe Cảm Thánh và Ngọc Minh đôi co với nhau, nàng biết mình đã lầm, Cảm Thánh đối với Khai Minh Vương như vậy, hiển nhiên từ đầu đã chẳng thể xảy ra chuyện tư thông bất chính. Tuy nhiên, nàng chẳng mấy bận tâm đến Cảm Thánh, chỉ muốn chọc tức Khai Minh Vương, bèn bịt mặt xông vào mở đường cho vương tử kia chạy khỏi phủ.
Vương tử ấy lại là cô ta, khắc tinh của nàng!
Chuyện đã rồi, có muốn quay đầu cũng không được. Cô ta nhận ra giọng nàng, gọi đích danh nàng trước mặt Cảm Thánh phu nhân; nàng không khỏi tự cười mỉa, nhớ ra rằng tấm vải đen trên mặt từ đầu đã là thừa thãi. Cô ta đi rồi, nàng tiếp tục giằng co với Cảm Thánh, giữ chân không cho Cảm Thánh chạy ra ngoài báo động. Mọi chuyện đâu vào đấy cả rồi, nàng mới thôi vờn qua vờn lại cản trở, Cảm Thánh chỉ còn biết ném cho nàng một tia nhìn vừa hậm hực vừa thương hại rồi sai người quản thúc nàng ngay tại căn phòng ấy.
Mặt trời lặn, biến cố lại đến, chỉ có điều, lần này biến cố nằm ngoài tầm tưởng tượng của nàng.
Đang lúc đêm hôm khuya khoắt, bỗng dưng được triệu vào cung cùng với Cảm Thánh phu nhân, Yến Lan không khỏi bần thần nghĩ ngợi. Khi đi qua khu vực điện Bách Bảo Thiên Tuế, nghe thấy bọn nội quan cung nữ xầm xì bàn tán về lễ đăng cơ của Khai Minh Vương vào rạng sáng ngày mai, chút lo âu mơ hồ của Yến Lan lập tức biến mất. Nàng mỉm cười quay sang Cảm Thánh phu nhân, buông lời châm chọc:
– Đại vương mưu sự thành công, phu nhân sắp trở thành quốc mẫu rồi!
Cảm Thánh nhếch mép cười nhạt, lạnh lùng không đáp. Yến Lan bật cười thành tiếng, quay mặt nhìn thẳng, dõng dạc nói tiếp:
– Phu nhân giận tôi sao? Tôi chẳng qua chỉ là muốn trả đũa. Các người lừa tôi, tôi phá lại các người; đợi đến lúc đại vương hỏi chuyện, ai làm người nấy chịu, phu nhân khỏi lo bị tôi làm cho vạ lây.
Yến Lan dứt lời, nụ cười trên môi Cảm Thánh cũng vụt tắt, cặp chân mày thanh mảnh thoáng chau lại, nhịp chân có hơi lạc đi, sau cùng cũng nhanh chóng trở lại gấp rút. Nàng ta nói:
– Ta hiển nhiên sẽ bình an vô sự. Còn cô, lo lựa lời mà bao biện đi, chỉ sợ có người vì cô mà bị vạ lây thôi.
Lời vừa rồi của Cảm Thánh khiến Yến Lan có hơi chột dạ thắc mắc, tuy vậy, nàng vẫn cố tỏ ra điềm nhiên, dáng điệu mười phần ngoan cố. Khai Minh Vương nếu quả thực có thông đồng với Trần Linh để lừa nàng, hẳn phải có nguyên do nào đó. Một khi nàng còn giá trị lợi dụng, y dù giận dữ đến đâu chắc chắn cũng sẽ không động đến nàng. Hơn nữa, nàng ở Hoa Lư tứ cố vô thân, lại chưa từng khai ra gốc tích châu Ái của mình, y có muốn dùng thân thuộc để uy hiếp cũng không được. Thế nhưng, nàng chỉ kịp nghĩ đến đó, Cảm Thánh lại làm ra vẻ tình cờ quay sang hỏi một thuộc hạ đang hộ tống, kỳ thực là để nhắc nhở nàng, dập tắt điệu bộ dương dương tự đắc của nàng:
– Tướng quân Lý Công Uẩn hiện giờ ra sao rồi?
Thuộc hạ ấy đáp:
– Bẩm phu nhân, vì tướng quân là người của Nam Phong Vương, lẽ ra phải tước binh quyền rồi giam vào đại lao, nhưng đến giờ hoàng thượng vẫn chưa quyết. Hiện tướng quân vẫn còn ở điện Trường Xuân đợi lệnh.
Sắc mặt Yến Lan nhanh chóng chuyển sang trắng bệch, vẫn là nàng nhất thời chưa quen mà quên bẵng đi ở Hoa Lư còn có Công Uẩn. Tốt xấu gì, y cũng là anh nàng, tốt xấu gì, mẹ nàng cũng là mẹ y; nếu Công Uẩn vì nàng mà bị hành hạ, vong hồn mẹ nàng chắc chắn sẽ không được yên ổn. Nàng tự hận mình ngày ấy đã quá tin người mà nói với Khai Minh Vương mối quan hệ giữa nàng, Công Uẩn và Hắc Diện phu nhân. Đến hôm nay, chỉ cần dựa vào lời vừa rồi của Cảm Thánh, nàng lập tức đoán ra phần nào nguyên nhân khiến Khai Minh Vương cứu mạng nàng. Đó là vì anh trai nàng, tướng quân Lý Công Uẩn, một thuộc cấp hẳn là rất có giá trị của ông vua vừa bị sát hại kia.
Điệu bộ điềm nhiên như không, tuyệt đối ngoan cố mới khi nãy của Yến Lan giờ đã thay bằng thất thần hoang mang, lo sợ đến chùng bước. Nàng một mặt muốn xuống nước với Cảm Thánh; cô ta cư xử chừng mực, lại luôn tỏ ra rộng lượng hơn người, biết đâu sẽ có cách giúp nàng nói vài lời khiến Long Đĩnh nguôi cơn nóng giận mà không làm điều gì hại đến tính mạng anh trai nàng. Mặt khác, vừa khi nãy nàng đã không tiếc lời châm chọc cô ta, lại tỏ ra tự đắc không biết sợ hãi, giờ nhanh chóng xuống nước, còn gì là sĩ diện của nàng; quá lắm thì, nàng cùng cô ta và Long Đĩnh ba mặt một lời, lúc ấy hạ giọng nài nỉ Long Đĩnh cũng không phải là không còn hi vọng; dù sao thì, tỏ ra yếu thế trước Long Đĩnh cũng đỡ mất mặt hơn là cầu cạnh Cảm Thánh phu nhân.
Đầu thì nghĩ vậy, nhưng khi đã đến trước điện Trường Xuân rồi, Yến Lan mới thực sự cảm thấy bồn chồn sợ hãi. Nàng đảo mắt ngó dáo dác, cố nhớ lại diện mạo Lý Công Uẩn, tìm xem y có đang quanh quẩn đâu đây không. Sau cùng, hành lang dẫn vào nội điện chỉ còn cách ba bậc thang, Yến Lan không sao giữ được bình tĩnh, bất giác loạng choạng vấp ngã. Cảm Thánh phu nhân lập tức khom người đỡ nàng, hạ giọng nói khẽ:
– Đừng quá lo lắng, anh trai cô sẽ không sao đâu. Chỉ cần cô đừng ngoan cố trước mặt hoàng thượng, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo liệu.
Yến Lan ngại ngùng bám vào tay Cảm Thánh để đứng dậy, hai chữ “cảm ơn” nghẹn mãi ngay cổ họng mà chẳng bật nổi thành tiếng. Nàng định tâm nghĩ lại, Cảm Thánh trước giờ đối với nàng rất tốt, nếu chẳng may hôm qua nàng bốc đồng làm lớn chuyện ngay trong đêm, khiến bọn thuộc cấp hiểu nhầm phẩm hạnh của Cảm Thánh, thì bây giờ quả là mười phần khó xử, lại chẳng biết phải xoay chuyển tình hình thế nào.
Nàng và Cảm Thánh đứng đợi bên ngoài điện Trường Xuân, lát sau Trương Tuấn cùng một viên nội quan từ trong đi ra. Trương Tuấn nói:
– Phu nhân, hoàng thượng bảo nội quan này đưa người đến điện Long Lộc để bọn cung nữ ở đấy nhận mặt chủ nhân. Khi nào hoàng thượng triệu kiến, thuộc hạ sẽ đích thân đến đón phu nhân. Hiện giờ hoàng thượng chỉ muốn gặp một mình Đào tiểu thư thôi.
Yến Lan bất giác chột dạ, níu chặt góc tay áo Cảm Thánh. Cảm Thánh chỉ nhẹ gật đầu trấn an, rút tay về rồi vội vã rời khỏi.
