Chương 33: Man Thiện (phần 4)

Sau một hồi ẩu đả quyết liệt, Xuân lan đột ngột rút dây thu hết Kim Yên Châm về. Đoạn, nàng nhảy phắt đến chỗ Ngô Bình, kéo chàng cùng lùi vào tâm vòng tròn, nói:

–           Như Như, Yến Lan, dùng Thạch Ngọc Trảo hỗ trợ cho ba vị tiền bối, cùng anh Tòng Phương dùng thế sáu người chọi mười hai người. Tôi có ý này, nhất thời không thể giải thích, xin ngãy nghe tôi trước đã!

Xong, nàng gấp rút quay sang nói khẽ vào tai Ngô Bình:

–       Còn nhớ những hình vẽ trong Man Thiện Bí Kíp chứ? Hãy dùng Phật Môn Kiếm Phổ mà cậu đã học ở chùa Nhất Trụ, nhưng tuân theo thuật dàn trận của Man Thiện Bí Kíp. Ta nói ngắn gọn, cậu cố tiếp thu. Ta sẽ chỉ huy sáu người kia luân phiên dùng thuật di chuyển của Linh Cung Thập Nhị Trận và Kim Yên Trận để làm rối đội hình. Còn cậu, hãy lấy Như Như làm gốc, lúc bắt đầu, ta bảo cô ấy đi sang hướng nào thì cậu cứ canh hướng ngược lại mà lấy chuẩn để tiếp tục áp dụng lối di chuyển theo như mấy hình vẽ trên Man Thiện Bí Kíp, tuyệt đối đừng nghe ta nói gì cả. Nếu đủ Lục Thập Hoa Giáp rồi mà vẫn không phá nổi vòng vây, hãy tự mình thoát ra ngoài, tấn công Thần Nữ của bọn họ. Hiểu chưa?

Từng lời từng lời của Xuân Lan, thoạt đầu khiến Ngô Bình không khỏi bất ngờ, sau nữa là hỗn loạn, cuối cùng lại minh bạch như ánh sáng cuối đường hầm. Hóa ra, nàng ta muốn tự mình tạo ra sơ hở để kéo đối phương bị cuốn theo lối đánh của nàng, thừa lúc đó, Ngô Bình sẽ áp dụng những điều mới mẻ vừa học được từ Man Thiện Bí Kíp để cắt xẻ vòng vây.

Xuân Lan vừa nói xong, Ngô Bình liền mạnh dạn gật đầu. Chỉ chờ có thế, nàng thẳng tay đẩy chàng ra ngoài, đoạn, ngồi xếp bằng xuống đất, nói lớn:

–       Trước mặt tôi sẽ là hướng bắc. Các vị tự canh hướng tiếp nhé! Yến Lan, em đánh phía đông bắc, Như Như tây bắc, anh Tòng Phương hướng nam, ba vị tiền bối chia nhau tây nam đông nam và hướng bắc.

Ai nấy liền vội vàng chuyển sang đúng hướng, tiếp tục sử chiêu. Về phần mình, Ngô Bình bắt đầu tính toán lại điểm gốc. Căn cứ theo lời Xuân Lan, lấy trước mặt nàng ta là hướng bắc, hướng của Như Như là tây bắc, thì điểm gốc của chàng sẽ là hướng đối lập_hướng đông nam. Hay nói cách khác, Xuân lan đang cố đánh lừa người Khau Phạ bằng cách chọn hai điểm gốc hoàn toàn khác biệt, đồng thời lại dùng ba loại trận pháp lồng vào nhau, người không biết gì về Thiên Can Địa Chi mà chỉ nghe theo lời chỉ huy của nàng thì không sao cả, nhưng những người rành rẽ như mười ba người Khau Phạ thì chắc chắn sẽ thấy rất hỗn loạn. Càng hiểu ra ý tứ của Xuân Lan, Ngô Bình càng ngưỡng mộ tư chất trác tuệ của nàng, đoạn, chàng nhảy đến hướng đông nam của Xuân Lan, quan sát vị trí trong động rồi tự ghi nhớ đó sẽ là hướng bắc của mình, bắt đầu dùng Phật Môn Kiếm theo lối di chuyển của Man Thiện Bí Kíp để cắt xẻ vòng vây. Chàng chủ tâm không nghe Xuân Lan điều khiển trận pháp nữa, chỉ mặc sức đánh theo cách của mình. Cứ sau vài chiêu không cố định, Xuân Lan lại đổi trận pháp một lần theo kế hoạch luân phiên giữa Thiên Can và Địa Chi, còn chàng, lại dùng kiểu trận pháp kết hợp cả Thiên Can lẫn Địa Chi, tạo thành bộ đầy đủ sáu mươi hoa giáp đặc trưng cho sáu mươi lối đánh ứng với từng vị trí trong trận đồ.

Lúc cùng Xuân Lan nghiên cứu hình vẽ từ Man Thiện Bí Kíp, Ngô Bình không thể ngờ ngày phải đem ra dùng lại gần đến thế, nên không sao nhớ cặn kẽ được. Thật may mắn, Xuân Lan so với chàng thông minh hơn hẳn, đã chủ động luân phiên tạo sơ hở trong trận pháp của mình để phù hợp với từng bước di chuyển trong trận pháp của chàng. Tất cả những gì chàng cần làm chỉ là dựa theo quy luật ngầm đó, đoán định trước đường đi nước bước của mười ba người phụ nữ Khau Phạ rồi lần lượt tìm cách đả thương họ.

Xoay trọn được một vòng đầu tiên, Ngô Bình chỉ tập trung ghi nhớ lối đánh của từng người, chủ trương thư thả dùng đúng một chiêu để không bị bắt bài. Sang đến loạt trận pháp thứ hai, chàng bắt đầu tận lực tung ra những chiêu vi diệu trong Phật Môn Kiếm Phổ, chân theo tiến độ tăng tốc liên tục, vờn qua vờn lại đan xen bên trong vòng vây, trường kiếm từ trong chém xéo ra ngoài kết hợp với tốc độ chóng mặt cùng trận pháp hỗn loạn tạo thành tình thế một chọi mười ba nhưng lại khiến đối phương có cảm giác phải đấu với cùng một lúc những sáu mươi người. Sang đến loạt trận thứ ba, đã có ba người Khau Phạ trúng phải đòn của Ngô Bình, đều là bị chàng hất văng cả vũ khí. Những người còn lại bắt đầu cảm thấy khó chịu, nhưng đã trót bị cuốn vào thế trận trá hình của Xuân Lan nên không sao tỉnh táo đối phó, thế là lại có thêm vài ba người nữa bị Thạch Ngọc Trảo làm cho trật tay trẹo chân, số khác thì bị ba cao thủ của Sơn Tây võ phái đá văng ra xa.

Tuy nhiên, vì những người Khau Phạ luân phiên nhau bị đả thương nên họ có thể bắt lại nhịp rất nhanh, cũng bằng cách thay phiên trám vào chỗ trống của nhau. Do đó, vòng vây vẫn chưa bị phá dù đã bắt đầu trở nên hỗn loạn. Thần Nữ từ đầu đã nhìn ra bất ổn, chủ động rút khỏi thế trận, ngồi yên trên ngai đá chỉ huy trận pháp. Thoạt đầu, những tràng tiếng Khau Phạ còn phát ra đều đặn, càng về sau, nghe trong âm giọng Thần Nữ càng có nhiều khoảng ngắt, chứng tỏ bà đã bị rối loạn theo, ra quyết định không còn dứt khoát mà phải trăn trở cân nhắc.

Đang lúc mọi thứ vẫn chưa ngả ngũ, đột nhiên Thần Nữ cất giọng cao vút. Ngay sau đó, mười hai cô gái Khau Phạ lập tức chạy về đứng chắn trước ngai đá, hai mươi bốn con dao găm cùng giương lên trước mặt đầy đe dọa. Đoạn, Thần Nữ rời khỏi ngai, vươn cánh tay khẳng khiu vén hết mớ dây bạc rũ xuống từ mũ miện, máng lên hai cây trâm lớn hình móc câu cài hai bên tóc, để lộ ra gương mặt đầy những nét hoảng hốt kinh ngạc.

Thần Nữ là một bà lão hơn sáu chục, đấy là đoán định dựa vào những nếp nhăn tháng năm in hằn lên mặt bà; còn riêng mái tóc dày búi cao cài mũ miện trâm bạc, thì chỉ độc một màu đen tuyền đầy sức sống. Bà ta chậm rãi bước đến, nhóm mười hai cô gái trẻ lập tức tránh sang hai bên. Ánh mắt của Thần Nữ lúc này ngoài biểu cảm sửng sốt đến không thể tin được còn có chứa vài phần băn khoăn xúc động. Sau vài lượt bước qua bước lại thăm dò nhóm người Mộc Hương Trang, Thần Nữ nhìn sang phía A Chân đang quỳ, lãnh đạm nói:

–       Cho ngươi đứng. Mau giải thích chuyện này là thế nào.

A Chân dập đầu lạy tạ rồi lụi cụi đứng dậy. Tuy nhiên, cô còn chưa kịp nói, từ phía một ngách động dẫn vào chính điện đã có giọng đàn ông dõng dạc vang lên:

–       Hà Thanh Lâm, tù trưởng tộc Khau Phạ, xin được áp giải phạm nhân vào đền thờ chịu tội!

Nhận ra giọng Hà tù trưởng, nhóm người Mộc Hương trang không hẹn mà cùng nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm. Thần Nữ, ngược lại, chỉ đơn giản nhíu mày, rời mắt khỏi A Chân, vừa thản nhiên bước trở lại ngai đá, vừa hạ lệnh ngắn gọn:

–       Vào đi!

Về phần Ngô Bình, từ lúc đặt chân vào sơn động đến giờ, dù đã cẩn trọng nhìn trước ngó sau, vẫn không thấy bất cứ dấu hiệu nào của Nhật Lão, trong lòng vì vậy mà cảm thấy trăn trở không dứt. Nay Hà tù trưởng cũng đã đến, chàng không thể tự ép mình chờ đợi thêm nữa, bèn bước đến chỗ Phùng Tửu, ghé tai hỏi nhỏ:

–       Tam gia, ở đây không tiện chào hỏi trực tiếp, ông giúp cháu hỏi hộ hai vị đại gia nhị gia, xem ông ngoại cháu hiện đang ở đâu rồi?

Phùng Tửu nhăn mặt khó chịu, cố tình nói to không chút kiêng dè:

–       Còn ở đâu được nữa? Cậu nghĩ đại gia và nhị gia vô duyên vô cớ lại xông vào cửa Đông đền thờ à? Mấy người phụ nữ Khau Phạ này cố ý dựa vào luật tục để làm khó chúng ta, đem người sang cửa Đông định hành quyết ngay chính ngọ…

Hai tiếng “hành quyết” vừa vụt khỏi miệng Phùng Tửu, Ngô Bình lập tức mất bình tĩnh, nghe tim mình đập trật một nhịp đánh thót trong lồng ngực, bèn lớn tiếng ngắt lời:

–       Tam gia xin ngắn gọn thôi, ông ngoại cháu đang ở đâu?

Một người trong số Tam Hậu Phùng Gia đến đây đột nhiên điềm đạm xen ngang:

–       Anh bạn trẻ hỏi không đúng người rồi!

Dứt lời, chờ cho Ngô Bình quay sang nhìn mình, ông già mới hất cằm về phía Thần Nữ, nói tiếp:

–       Muốn êm chuyện thì phải bình tĩnh, biết chưa!

Được lời ấy, Ngô Bình tỉnh trí trở lại, đoạn, cúi đầu đáp:

–       Đa tạ…

Ông già điềm nhiên tiếp lời:

–       Ta là Phùng Cầm_rồi ôn tồn chỉ sang ông già còn lại_đây là Phùng Họa!

Ngô Bình gật đầu nói nốt, giọng đầy cảm kích:

–       Đa tạ đại gia, nhị gia đã can thiệp kịp thời. Ơn này…

Phùng Tửu vốn không thích lằng nhằng, liền kéo Ngô Bình đẩy đẩy về phía Thần Nữ, hối thúc:

–       Để sau đi, làm chuyện cần làm trước đã!

Ngô Bình gật đầu với Phùng Tửu, ái ngại nhìn Thần Nữ một lúc rồi lại liếc mắt sang phía Hà tù trưởng đang đứng một mình. Thấy người vẫn chưa được áp giải vào, chàng bèn mạnh dạn bước hẳn ra khỏi nhóm, cung kính cúi đầu một cái trước Thần Nữ, nói lớn:

–       Cúi xin Thần Nữ suy xét. Tôi họ Ngô, đến từ Mộc Hương sơn trang, mẹ là Hà Ý Phương, Mỵ Nương tộc Khau Phạ. Hôm nay cùng các vị tiền bối Sơn Tây Võ Phái mạo phạm nơi tôn nghiêm, thực lòng chỉ vì muốn mau chóng hóa giải hiểu lầm. Giờ xét thấy, mọi lời giải thích dài dòng sẽ vô hiệu nếu không để những người liên quan được đối chất trực tiếp với nhau, xin Thần Nữ chấp thuận cho tôi được gặp mặt Nhật Lão!

Thần Nữ đang nhìn chằm chằm về phía ngách động nơi Đỗ Hòa đang được áp giải vào, nghe Ngô Bình nhắc đến Mỵ Nương tộc Khau Phạ liền chột dạ chuyển sang nhìn chàng, đầu mày càng chau sát vào nhau hơn, nghi ngờ và khó hiểu. Trầm ngâm quan sát một lúc, bà chợt vung tay ra hiệu cho mấy cô gái trẻ. Đợi họ tuân mệnh rời đi rồi, Thần Nữ mới chậm rãi lên tiếng thăm dò:

–       Ngươi bảo, ngươi là con trai của Mỵ Nương? Tức là, ngươi có nửa dòng máu của người Khau Phạ?

Ngô Bình thận trọng gật đầu, đáp:

–       Thưa phải!

Chàng vừa dứt lời, đã nghe thấy từ phía sau có một giọng già nua gọi chàng trìu mến:

–       Bình nhi…con đến rồi sao?

Ngô Bình bàng hoàng quay phắt người lại. Trước mắt chàng là một ông già đầu tóc rối bù, quần áo lôi thôi tươm rách, vóc người hao mòn gầy guộc, chỉ có nét mặt khắc khổ và hai đuôi mắt chi chít vết nhăn là trông không mấy thay đổi. Ngăn không được cơn xúc động ập đến quá bất ngờ, lại phải đối diện với một Nhật Lão bị núi rừng khắc nghiệt và lòng người thù oán thi nhau vùi dập bào mòn ngoài sức tưởng tượng, Ngô Bình cuống cuồng lao đến nhanh như chớp, tay run rẩy lay lay bờ vai tơi tả của Nhật Lão, giọng trầm xuống dồn nén:

–       Ông ngoại! Họ làm gì ông? Họ đã làm gì ông? Bọn người của Trần Gia Bang ngày hôm đó đã làm gì ông? Cháu sẽ không tha thứ, không bao giờ tha thứ cho bọn chúng! Ông ơi!

Rồi chàng thô bạo gạt phắt mấy cô gái người Khau Phạ đang áp giải Nhật Lão ra, giằng luôn lấy vài ba sợi xích đang tra vào tay chân Nhật Lão, gắng sức bức giật điên cuồng. Xích không đứt, va vào nhau kêu leng keng đầy thách thức, chàng nóng lòng nóng ruột, quẳng mạnh chúng xuống nền đá lạnh rồi vùi đầu vào lòng Nhật Lão, nói:

–       Ông ơi! Sao ông lại để người ta xích lại thế này? Ông bị oan mà! Ông ơi, nói gì với cháu đi ông!

Im lặng, chàng chỉ nghe thấy bên tai tiếng Nhật Lão rấm rức khóc, yếu ớt và đứt đoạn. Chàng bèn rời khỏi người Nhật Lão, ngẩng lên nhìn thật sâu vào cặp mắt đỏ ngầu ngập nước của ông, cảm nhận tia nhìn ấm áp vui sướng quá đỗi quen thuộc hơn hai năm trời vuột mất, giờ đã có lại được. Sự vẹn nguyên và thân tình, trìu mến và sâu sắc, chưa bao giờ thay đổi, chưa bao giờ hao hụt, toát ra từ ánh mắt ấy, luôn dành trọn vẹn cho chàng, dẫu là lúc gặp mặt lần đầu ở làng Tam Điền, hay là lúc cùng đến chùa Quỳnh Lâm cầu Thiền sư Vạn Hạnh, rồi ngay ở tại khoảnh khắc tưởng chừng không bao giờ đến này, đều khiến chàng phải cảm thấy ấm áp và mâu thuẫn day dứt. Đoạn, chàng dứt khoát đưa tay gạt lệ, nắm chặt lấy bàn tay chai sần xương xẩu của Nhật Lão, kéo ông đến trước ngai Thần Nữ. Liếc sang phía ngách động bên kia, vừa kịp lúc Đỗ Hòa bị áp giải vào, Ngô Bình bèn chỉ thẳng tay về phía hắn, dõng dạc hạch tội:

–       Thần Nữ, đó mới chính là kẻ đã hại chết bác Thanh Bình, hại chết sáu mươi hai người Khau Phạ hơn hai mươi năm về trước! Chính hắn mới là kẻ nghìn lần đáng phải hứng chịu mọi thống khổ oan ức mà người ta đã trút lên Nhật Lão, ông ngoại tôi.

Thần Nữ thoáng hơi sửng sốt, gằn giọng hỏi:

–       Ngươi bảo người này là ông ngoại ngươi? Vậy còn chuyện ngươi là con trai Mị Nương thì giải thích sao đây?

Không đợi Ngô Bình nói tiếp, tù trưởng Hà Thanh Sơn nắm luôn cổ Đỗ Hòa lôi đến trước mặt Thần Nữ, đạp mạnh cho y văng ngã lên nền đá rồi cúi đầu giải trình:

–       Thần Nữ! Kẻ này năm xưa từng theo hầu anh Thanh Bình, thực chất lại là nội gián do Trần Gia Bang châu Vi Long cài vào, mục đích là để thám thính tin tức Man Thiện bí kíp. Hắn đã lợi dụng hôn ước giữa bộ tộc chúng ta và triều đình, dàn cảnh để Trần Gia Bang tráo phi, sau đó giở trò giết người diệt khẩu, đổ vạ cho Nhật Nguyệt Sơn Trại. Mỵ Nương may mắn được Nhật Lão cứu thoát, nhận ông làm nghĩa phụ rồi chạy đến Mộc Hương sơn trang nương nhờ Ngô Dư cố trang chủ, cùng ngài ấy thành gia lập thất, sinh được thanh niên này. Mỵ Nương năm đó cố ý giữ kín bí mật để triều đình không có cớ giáng tội lên bộ tộc chúng ta. Nhật Lão cũng vì thế mà phải chịu oan chịu ức, hết lưu vong sang Chiêm Thành, Chân Lạp, lại phải về ẩn dật ở châu Cổ Pháp, hai năm trước vô tình để lộ tung tích, bị người của Trần Gia Bang đuổi đánh đến tận Đường Lâm, thương thế chưa lành lại bị Tam Hậu Phùng Gia bí mật giam giữ ở đấy. Chúng ta oán hận lầm người, gián tiếp đẩy ông ấy vào chỗ đọa đày, nhiều phen suýt mất mạng. Lẽ ra, kẻ đáng bị trừng phạt phải là Đỗ Hòa và Trần Gia Bang, lại được ung dung sống đến tận bây giờ. Cách đây mấy tháng, cũng chính Đỗ Hòa, được tin của Trần Gia Bang, đã xúi giục chúng ta đến Sơn Tây Võ Phái đòi người. Nếu không phải là nội gián của Trần Gia Bang, làm sao hắn có thể biết được Nhật Lão đang ở Đường Lâm? Thần Nữ, người thanh niên kia mang trong mình thẻ bạc quý tộc Khau Phạ, chính là vật bất ly thân của Mỵ Nương. Đỗ Hòa cũng đã nhận lấy mọi tội trạng trước bộ tộc. Cúi xin Thần Nữ suy xét, trả lại công bằng cho Nhật Lão và Mộc Hương sơn trang.

Thần Nữ nghe đến đâu, nét mặt co giật đến đó, nhãn quang từng chút lóe lên thịnh nộ căm phẫn. Sau cùng, bà chuyển hẳn sang trừng trừng nhìn Đỗ Hòa, hung tợn và đầy sát khí, giọng the thé như từng nhát cứa sắc bén:

–       Đồ vô ơn, tên phản bội! Con trai ta không kể đến xuất thân hèn kém, chứa chấp dung dưỡng ngươi. Ngươi lý nào lại to gan hại chết nó! Ngươi, ngẩng mặt lên nói cho ta biết, tại sao lại cấu kết với người Kinh, chống lại bộ tộc?

Hà Thanh Sơn dựng đầu Đỗ Hòa dậy, bẻ hướng lên phía Thần Nữ. Trong đáy mắt hắn lúc này chỉ còn ngập một màu u ám khiếp sợ, môi mấp máy nói không thành tiếng. Thần Nữ nghiến răng trợn mắt, hai cánh tay bám chặt vào ngai, gân guốc nổi hằn cả lên da tay da mặt. Đoạn, bà gồng cứng người lấy sức đứng dậy, run rẩy bước đến, dùng mũi giày kê vào cằm Đỗ Hòa, quát:

–       Nói!

Cặp mắt Đỗ Hòa trợn dần thành trắng dã hoang dại, răng lập cập đánh vào nhau run rẩy, thì thào từng tiếng đứt quãng:

–       Man…Thiện…bí…kíp…

Hắn vừa dứt lời, chưa kịp ngậm miệng, Thần Nữ đã dụng lực đạp mạnh vào một bên mặt hắn, nghiền sát xuống đất. Mấy tiếng lạo rạo theo vận động nơi bàn chân Thần Nữ vang lên kinh dị, cổ Đỗ Hòa đã bị bẻ trẹo hẳn sang một bên, hai hàm răng chớp nhoáng đè phập trúng lưỡi, máu theo khóe miệng chảy tràn ra ngoài. Tuy vậy, Đỗ Hòa vẫn còn chưa chết hẳn, nằm thoi thóp thở ngốp ngoáp, cả thân hình bật run lên giần giật. Thần Nữ ném cho hắn một cái nhìn khinh bỉ, lạnh lùng hạ lệnh bằng tiếng Khau Phạ. Mấy cô gái trẻ trong nhóm mười hai người lập tức lôi hắn sang ngách động phía đông.

Chứng kiến từ đầu đến cuối, Đỗ Hòa từ kẻ nói năng bình thường chỉ phút chốc đã hóa ra người nửa điên nửa dại, Ngô Bình dù căm phẫn tận đáy lòng vẫn không sao kiềm nổi rùng mình ớn lạnh, vừa nghe thấy Thần Nữ đưa ra phán quyết cuối cùng bằng tiếng Khau Phạ, chàng không khỏi sửng sốt bật hỏi thật khẽ theo phản xạ:

–       Họ sẽ làm gì hắn?

Nhật Lão từng sống ở Hoàng Liên Sơn, cũng có biết qua chút ít tiếng Khau Phạ, bèn đáp:

–       Đại khái, họ đưa hắn sang ngách núi phía đông, chờ giờ ngọ ngày mai sẽ hành quyết. Cháu không hiểu Thần Nữ nói gì cũng tốt, người từng theo học Phật pháp thì đừng nên biết đến những tập tục man rợ này, đành rằng, hắn bị như thế cũng đáng lắm!

Ngô Bình mặt mày xanh xao, đến nửa câu thắc mắc cũng không dám nói tiếp, trong đầu lại mơ hồ manh nha ý định xin tha mạng cho kẻ tội đồ. Nhật Lão vốn hiểu ý cháu, bèn siết lấy bàn tay Ngô Bình, vừa trấn an vừa nhắc nhở:

–       Đừng lo chuyện bao đồng! Cháu với Thần Nữ vẫn chưa giải quyết xong đâu. Ta ở trong nghe ngóng từ đầu, mọi điều bà ấy nói ta đều hiểu cả. Hôm nay nếu không được giải thích cặn kẽ rõ ràng về võ công của cháu, bà ấy nhất quyết sẽ không để chúng ta được yên thân rời khỏi!

Lời Nhật Lão khẳng định lập tức ứng nghiệm. An bài số phận Đỗ Hòa xong, Thần Nữ quay phắt về phía Ngô Bình, nhìn chàng đầy vẻ đánh giá. Sau cùng, bà lãnh đạm chỉ tay về phía chàng và Xuân Lan, nói:

–       Ngươi, cả ngươi nữa, ở lại đây cho ta hỏi chuyện. Còn tất cả những người khác, lập tức rời khỏi chính điện!_đến đây, bà quay sang Tam Hậu Phùng Gia, chắp tay gật đầu nói tiếp_Tam Hậu Phùng Gia, các vị bất chấp luật lệ của chúng tôi, xông vào chính điện bằng cửa đông, chúng tôi chưa rõ uẩn khúc, đã toan hành quyết môn đồ của các vị. Mọi hiểu lầm đến đây coi như xóa bỏ. Thanh Sơn sẽ thay tôi tiễn các vị trở về đồng bằng.

Phùng Tửu hậm hực nói:

–       Bà bảo đến thì đến, bảo đi thì đi, coi được sao? Ân oán của bà với chúng tôi giải quyết xong rồi, nhưng ân oán của chúng tôi với Mộc Hương trang vẫn còn chưa xong, sao bà lại vô cớ giữ trang chủ Mộc Hương trang và Đinh Tứ Nương Thạch Hà Nữ Phái lại thế?

Thần Nữ thản nhiên đáp trả:

–       Nếu đã xuất thân từ Thập Can Nương của Thạch Hà Nữ Phái, càng phải giữ lại hỏi chuyện! Ta với Khúc Xuân Hiên, chưởng môn đời trước của Thạch Hà Nữ Phái, từng có thời qua lại rất thân thiết. Giờ người của Thạch Hà cất công lên tận đây, ta không thăm hỏi vài lời thì coi sao được? Đó là chưa kể, thanh niên này dù có là trang chủ động chủ gì đi nữa, vẫn có một nửa là người Khau Phạ. Đã là người Khau Phạ thì phải tuân theo luật tục của người Khau Phạ. Ta là Thần Nữ, giữ hắn lại hỏi vài câu không lẽ lại không hợp lý?

Phùng Tửu càng nghe càng hằn học, nhưng chưa kịp mở miệng cãi tiếp thì Nhật Lão đã ôn tồn nói:

–       Thần Nữ, tôi đề nghị thế này! Tôi có biết qua tiếng Khau Phạ, ý định của bà cũng đoán được vài phần. Tiện thể xích tay xích chân tôi chưa được phá, hãy để tôi cùng ở lại với Bình nhi và Tứ Nương!

Thần Nữ nhìn Nhật Lão đầy ẩn ý, nhíu mày đắn đo. Phùng Cầm đại gia bèn điềm đạm khẳng định:

–       Bà để Nhật Trung ở lại, chúng tôi sẽ rời khỏi trước.

Dứt lời, tất cả mọi người thuộc nhóm Mộc Hương trang và Sơn Tây võ phải cùng kiên quyết nhìn Thần Nữ. Sau cùng, Thần Nữ cũng chịu nhượng bộ, tia nhìn ngờ vực dán chặt vào Nhật Lão, miễn cưỡng nói:

–       Để Nhật Lão cùng ở lại!

Đoạn, Thần Nữ quay sang A Chân, nói:

–       Ngươi dùng dao của mình, phá xích cho Nhật Lão. Xong rồi thì mau đưa mọi người ra ngoài chờ đợi.

A Chân lật đật chạy đến nhặt hai con dao đang nằm trên nền đất, lưỡng lự một lúc rồi đến bên Nhật Lão, chưa kịp cắt xích thì Thần Nữ lại nói:

–       Nếu dao của ngươi vẫn còn cắt được kim loại này chỉ bằng một nhát, ta sẽ giữ ngươi lại, tiếp tục cho làm Tiểu Thần Nữ. Bằng không, đành trả ngươi về phủ tù trưởng.

A Chân chú mục vào sợi xích, bặm môi quan sát một hồi rồi lướt xéo cùng lúc hai con dao dọc theo sợi xích một cách thuần thục. Dao miết vào xích sắc ngọt một đường, từng khoen kim loại sứt mẻ rơi lẻng kẻng xuống đất. Xong, A Chân quay lại cúi đầu tạ ơn Thần Nữ rồi hân hoan dắt mọi người rời khỏi chính điện.

Ai nấy đi cả rồi, mười hai cô gái người Khau Phạ cũng lặng lẽ rời khỏi. Khi chỉ còn lại bốn người với nhau, Thần Nữ lại đến ngồi trên ngai, ngả đầu nhìn trần điện lung linh mấy vòng đuốc sáng, giọng chuyển sang đều đều trầm lắng:

–       A Chân luôn mong muốn có ngày được trở lại đền thờ. Mười hai thiếu nữ kia cũng không ai muốn bị trả về. Nhưng tất cả bọn họ đều sẽ bị trả về, trừ một người được giữ lại làm Thần Nữ.

Vẫn giữ nguyên trạng thái ngước nhìn trên cao, Thần Nữ bất giác thở dài, âm thanh vừa phà khỏi cổ họng liền lập tức vọng đến mấy vách đá, đẩy ngược lại tạo thành một lúc mấy tầng âm kì quái đè lẫn lên nhau. Trong lúc ba người Nhật Lão, Xuân Lan, Ngô Bình vẫn còn nghi ngại dè chừng, Thần Nữ đột ngột trở mình bật khỏi ngai, ngồi thấp xuống bệ đỡ rồi chậm rãi thò tay ra khỏi lớp áo choàng đỏ thẫm thêu hoa văn chi chít, mớ vòng bạc trên cổ tay xương xẩu cũng theo đó mà khua lanh canh nhộn nhạo. Giọng Thần Nữ âm trầm cất lên, bắt đầu mở ra câu chuyện về luật tục lạ lùng của người Khau Phạ, trong khi năm đầu ngón tay vẫn đều đặn vén hất từng sợi dây leo xanh bám rũ trên nền đá:

–       Từ một ngàn năm trước, cứ mỗi hai mươi năm, bộ tộc ta lại tuyển ra mười hai cô gái, độ mười lăm mười sáu tuổi, xuất thân từ những họ lớn trong tộc, dung mạo xinh đẹp, thông minh nhanh nhẹn, đưa lên Hủa Xi Pan phong làm Tiểu Thần Nữ. Mười hai người này, sau hai năm học trận pháp, nếu tỏ ra quá yếu kém hoặc không hội đủ phẩm chất, sẽ bị trả về thị tộc. Trước giờ, một khi đã đuổi về rồi thì chưa từng có tiền lệ nhận lại, hôm nay ta phá lệ thu nhận lại A Chân, chính là vì thứ võ công kì quái của các người.

Xuân Lan vội vàng xen ngang, trong giọng vẫn còn chút dè chừng:

–       Bà nghi ngờ chúng tôi…

Thần Nữ liền đưa bàn tay chắn về phía Xuân Lan, ra dấu cho nàng im lặng. Đoạn, bà thong thả nói tiếp:

–       Cô là Đinh Tứ Nương của Thạch Hà Nữ Phái, qua cách thức cô điều khiển trận pháp ban nãy, ta đoán cô đã được chọn làm chưởng môn kế nhiệm. Trả lời ta trước, có đúng thế không?

Xuân Lan ngập ngừng e ngại, Thần Nữ lại cứ kiên nhẫn tóm từng sợi dây leo xanh mướt, không màng ngó lên. Cân nhắc sơ lược, thấy vấn đề ấy không nhất thiết phải giữ bí mật, Xuân Lan bèn gật đầu khẳng định:

–       Thưa đúng là vậy!

Thần Nữ gật gù, tia nhìn vẫn chăm chú vào đám dây leo, giọng trở ra lãng đãng:

–       Vài chục năm về trước, có lần Khúc chưởng môn đích thân tìm đến đây, ngỏ ý muốn trao đổi hiểu biết về trận pháp. Sau nhiều ngày cùng nhau đàm đạo, bà ấy đã kể cho ta nghe một câu chuyện về nguồn gốc của Kim Yên Trận.

Xuân Lan thoáng tái mặt, đầu mày lập tức chau lại. Thần Nữ vồn không để tâm nhìn nàng, thản nhiên nói tiếp:

–       Sau đó, ta cũng kể cho bà ấy nghe câu chuyện của bộ tộc ta. Rồi bọn ta nhận ra, chúng hoàn toàn ăn khớp với nhau. Tuy nhiên, vẫn còn thiếu một phần nữa mới có được bức tranh toàn cảnh về…

Đến đây, Thần Nữ ngẩng đầu lên nhìn ba người, khóe môi nhếch xéo thành một điệu cười ma mị, hạ giọng:

–       Man Thiện Bí Kíp!

Khoảnh khắc Thần Nữ ngước mắt nhìn lên, Ngô Bình do từ đầu hiếu kì đã phát hiện thấy cổ tay bà có ấn nhẹ xuống đất. Một ý nghĩa lập tức lóe lên, song chàng chỉ kịp nhún chân nhảy vụt đến chỗ Thần Nữ, từ phía sau đã có một cái lồng sắt thả úp xuống chỗ Nhật Lão và Xuân Lan đang đứng. Là một cái lồng nặng dễ đến nghìn cân!

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Mộc Hân

"Phiến đá người thợ xây loại bỏ, sẽ trở nên đá tảng góc tường." "The stone that the builders rejected has become the cornerstone" Kinh Thánh Tân Ước - The New Testament - Matthew 21, 42

Bình luận về bài viết này