Khoảnh khắc Thần Nữ ngước mắt nhìn lên, Ngô Bình do từ đầu hiếu kì đã phát hiện thấy cổ tay bà có ấn nhẹ xuống đất. Một ý nghĩa lập tức lóe lên, song chàng chỉ kịp nhún chân nhảy vụt đến chỗ Thần Nữ, từ phía sau đã có một cái lồng sắt thả úp xuống chỗ Nhật Lão và Xuân Lan đang đứng. Là một cái lồng nặng dễ đến nghìn cân!
Cả Nhật Lão và Xuân Lan đều hốt hoảng giật lùi tránh ngược vào. Khi Ngô Bình giật mình quay lại, hai người bọn họ đã bị tóm gọn trong lồng. Không một chút ngập ngừng suy tính, chàng quay người lao đến chỗ Thần Nữ, rút gươm tấn công. Thần Nữ bình thản đứng dậy, xòe ra cặp dao găm hai lưỡi, một tay đưa dao chắn thẳng trước tầm nhìn, nói:
– Ngươi có manh động cũng không cách gì cứu nổi bọn họ! Ta vừa cho người khóa tất cả các ngách động lại rồi, dẫu có thoát khỏi lồng sắt cũng không sao thoát ra ngoài!
Ngô Bình lập tức khựng lại, trừng mắt nhìn Thần Nữ đầy vẻ ức chế, gằn giọng:
– Bà lừa chúng tôi!
– Ta chỉ cần ngươi chịu giao ra Man Thiện Bí Kíp!
– Tôi thậm chí còn không biết Man Thiện Bí Kíp trông như thế nào thì làm sao giao cho bà?
– Hoặc là ngươi giao ra, hoặc là cả bốn người chúng ta cùng chết ở đây! Chỉ cần một lời của ta, các Tiểu Thần Nữ sẽ đốt cháy sơn động này thành tro bụi. Lúc đấy, cả ta, cả ngươi, cả Man Thiện Bí Kíp và cả bí mật truyền đời của Thạch Hà nữ phái đều không còn tồn tại. Ngươi chọn đi!
Nhật Lão cho rằng Thần Nữ đã nhìn ra vết tích trận pháp từ Phật Môn Kiếm Pháp của Ngô Bình, bèn vội vàng giải thích:
– Thần Nữ, thật ra thứ trận pháp đó…
– Bà tìm thứ này phải không?
Xuân Lan đột ngột lên tiếng khiến ba người còn lại không khỏi kinh ngạc nhìn nàng. Nàng từ lúc nào đã cầm trên tay một cuộn da cũ kĩ ngả màu, viền mép bị thời gian gặm nhấm thành những vệt tơi tả. Thần Nữ run run hạ tay xuống, chồm đến quan sát cuộn da trên tay Xuân Lan. Ngô Bình vẫn giữ nguyên tư thế phòng bị, mắt nhìn Thần Nữ, miệng nói với Xuân Lan:
– Chị tại sao lại…
Xuân Lan bình tĩnh đáp:
– Cậu thu gươm về đi! Thần Nữ có truyền kì thú vị không kể cho mọi người cùng nghe thì để ta kể vậy.
Thần Nữ hấp tấp nói:
– Cô ném thứ ấy ra đây ngay cho ta!
Xuân Lan mỉm cười mặc cả:
– Bà là bậc tiền bối đáng kính, nếu từ đầu đã rõ nguồn cơn thì tôi lẽ nào lại còn không tự nguyện đưa vật này cho bà? Chỉ hiềm, ban đầu tôi muốn đưa về Thạch Hà giao lại cho chưởng môn. Thiết nghĩ, là chưởng môn hay Thần Nữ thì với cuộn da này cũng chẳng mấy khác biệt!
Thần Nữ lắc đầu tỏ vẻ không tin, mắt chăm chú nhìn Xuân Lan, tay trỏ vào Ngô Bình, nói:
– Nếu ngươi không một dạ hai lòng, tại sao hắn lại biết dùng những trận pháp còn thiếu ấy?
Xuân Lan nhoẻn miệng cười rồi vung tay ném cuộn da ra ngoài, nó rơi đúng vào tầm tay đang chờ chụp gọn của Thần Nữ. Vẫn giọng bình thản, nàng đáp:
– Chỉ sợ nói ra Thần Nữ sẽ cho là tôi vô lý. Cuộn da này được tìm thấy ở hậu viện Mộc Hương sơn trang. Phần mảnh ghép còn thiếu trong câu chuyện của Thần Nữ và Khúc chưởng môn có lẽ cũng nằm ở đấy! Chỉ tiếc năm đó Ngô Dư cố trang chủ bị người ta hại chết quá đột ngột, không kịp trăn trối bí mật của dòng tộc lại cho hậu duệ nối dõi duy nhất là Ngô Bình, nên chúng ta dù có nắm trong tay đầy đủ bộ trận pháp Man Thiện Bí Kíp, cũng đành phải tự phỏng đoán phần còn lại của câu chuyện.
Thần Nữ nghe xong bèn mở cuộn da ra quan sát kỹ lưỡng; bà lướt mắt đến đâu, nét kinh hoàng pha lẫn xúc động lập tức lóe lên đến đó. Đoạn, bà cuộn tấm da lại cẩn thận, nheo mắt nhìn Xuân Lan dò xét rồi lại quay sang Ngô Bình. Sau cùng, Thần Nữ tiến đến bệ ngai, khom người ấn nhẹ tay xuống chỗ đất đã dọn sạch dây leo, cái lồng sắt theo động tác đó liền kéo ngược lên trên trần đá.
Cả Nhật Lão, Ngô Bình và Xuân Lan cùng nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm. Song, Thần Nữ lại cao giọng hối thúc và nhắc nhở:
– Đừng mừng vội, ta vẫn còn chưa lệnh cho các Tiểu Thần Nữ mở khóa bốn ngách động thông ra bên ngoài đâu. Đinh Tứ Nương, cô biết điều gì thì mau nói đi!
Xuân Lan thản nhiên đáp, kì thực vẫn còn dè chừng phòng bị:
– Chuyện giữa Thần Nữ và Khúc chưởng môn tôi chưa từng nghe qua. Đỗ chưởng môn đương nhiệm chỉ nói với tôi nguồn gốc của Kim Yên Trận. Phần đầu, đành phải phiền Thần Nữ thuật lại rồi.
Thần Nữ hậm hực quay phắt sang khó chịu nhìn Xuân Lan. Nàng liền làm động tác chắp tay cúi người thành khẩn:
– Thần Nữ xin hiểu cho tôi, cùng gánh vác trọng trách, cùng có những bí mật phải giữ. Hôm nay cực chẳng đã mới phải phá lệ tiết lộ, chúng ta đều khó xử và ray rứt như nhau thôi.
Thần Nữ hằm hằm dán tia nhìn vào mắt Xuân Lan thêm lúc nữa. Cuối cùng, bà quay đầu, cặp chân mày giãn ra, sắc diện bình ổn trở lại, nhắm mắt thở dài một hơi rồi hắng giọng kể. Câu chuyện nối dài rồi dần đi vào tiểu tiết phức tạp, cùng với cả những bí mật của Xuân Lan, truyền thuyết về bộ trận pháp khuynh đảo giang hồ suốt nghìn năm lần đầu tiên được chắp nối rõ ràng và đầy đủ.
Xưa nay, người trong giang hồ vẫn lầm tưởng Man Thiện bí kíp là một bộ trận pháp do Trưng Vương sáng tạo để đánh đuổi ngoại xâm. Kì thực, không phải chỉ một mà có đến ba bộ Man Thiện Bí Kíp, do ba người độc lập sáng tạo. Mọi chuyện khởi nguồn từ một người phụ nữ đứng đầu thị tộc mẫu hệ đất Mê Linh thời bấy giờ, được mọi người tôn kính gọi là Man Thiện. Man Thiện đồng thời cũng là mẹ đẻ của hai nữ hào kiệt nức tiếng đương thời, vang danh sử sách: Trưng Trắc và Trưng Nhị. Với cương vị của người đứng đầu thị tộc, tầm hiểu biết của Man Thiện vô cùng uyên bác. Bà đặc biệt rất thích thuật Lục Thập Hoa Giáp, từ sớm đã dạy các con về thuật này. Sau, Trưng Trắc và Trưng Nhị đem thuật này dùng vào trận pháp. Trưng Trắc ưa thích mười Thiên Can, còn Trưng Nhị lại ưa thích mười hai Địa Chi. Hai chị em mỗi người một ngả, lâu ngày sinh ra mâu thuẫn, hai bên trận pháp chỉ dùng được để đánh lại nhau chứ không thể hỗ trợ cho nhau. Man Thiện biết chuyện, lấy làm lo lắng, bèn dốc sức nghĩ cách kết hợp hai trận pháp trên, sau thì được bộ Man Thiện Bí Kíp hoàn chỉnh. Vậy nên, thực chất Man Thiện Bí Kíp có đến ba bản:
Bản thứ nhất là Thập Nhị Bí Kíp, do Trưng Nhị sáng tạo, ghi chép về thuật dàn trận theo mười hai Địa Chi. Trong các bộ tướng năm xưa thời Trưng Vương có một cô gái người Khau Phạ, thuật điều binh khiển tướng tài ba lỗi lạc nhưng không chịu khuất phục dưới trướng của bất kì ai. Đến khi Trưng Vương dấy nghĩa, nàng nhiều lần xuất hiện trợ giúp rồi lại mất tích một cách kì bí. Khi Trưng Vương thất trận tuẫn tiết, cô gái nọ cũng quy ẩn giang hồ. Có lời đồn đại rằng, nàng không phải người phàm mà là tiên nữ. Tộc người Khau Phạ cũng vì tin tưởng như thế mà lập ra tập tục thờ Thần Nữ. Thần Nữ được chọn từ những cô gái Khau Phạ tài mạo và nhân phẩm xuất sắc vượt bậc, thông thường sẽ kết hôn cùng tù trưởng của bộ tộc trước rồi mới trở thành người trông coi việc tế tự Thần Nữ lại đỉnh núi Trời Hủa Xi Pan. Thực chất, đó chỉ là một tập tục che mắt thiên hạ. Cô gái năm xưa đem Thập Nhị Bí Kíp về Khau Phạ cất giữ theo di nguyện của Trưng Nhị, bản thân cũng gả cho tù trưởng bộ tộc rồi xây dựng đền thờ Thần Nữ trên đỉnh núi Trời, cho đúc đá cất giữ Thập Nhị Bíp Kíp, sau đó đặt ngay dưới bệ thờ Thần Nữ, lập lời thề sống chết bảo vệ bí kíp, không để rơi vào tay ngoại bang.
Bản thứ hai do Trưng Trắc sáng tạo, được thuộc cấp của Đông Cung Công Chúa lưu giữ, sau sáng lập Thạch Hà Nữ Phái rồi dùng cái tên Kim Yên Trận để che mắt giang hồ. Kim Yên Trận là thuật dàn trận theo mười Thiên Can, Thạch Hà Nữ Phái vì thế mà cũng có Thập Can Nương. Tuy nhiên, bí mật về nguồn gốc Kim Yên Trận, chỉ có chưởng môn truyền đời biết với nhau.
Bản thứ ba do chính bà Man Thiện sáng tạo, cũng được biết đến với cái tên chấn động giang hồ là Man Thiện Bí Kíp. Trong các tướng lĩnh của Trưng Vương, có một người tên là Lê Thị Hoa, quê ở Thượng Linh, Thiên Bản, Nam Sơn (3), sau được phong là Nga Sơn công chúa. Chồng bà là Mai Tiến, làm quan huyện Gia Lâm, sau bị Tô Định giết hại, bà bèn cùng các con về Nga Sơn (4) khởi nghĩa trả thù. Lê Thị Hoa về sau gia nhập nghĩa quân Trưng Vương, vì hoàn cảnh mà thành thân thiết với Man Thiện. Sau,nghĩa quân thất bại, Man Thiện giao bí kíp cho bà, bà chạy về Nga Sơn và chết trận ở đấy. Man Thiện Bí Kíp vì thế mà lưu lạc. Các trưởng làng ở Nga Sơn vốn không biết về binh pháp, đã cho cất giấu bí kíp trong đến thờ Nga Sơn công chúa. Vài trăm năm sau, Triệu Thị Trinh, em gái của Triệu Quốc Đạt_một hào trưởng ở Quan Yên (5), bị chị dâu ác ôn áp bức, trong phút nóng nảy đã giết chết chị dâu. Nàng sợ hãi chạy đến đền thờ Nga Sơn công chúa rồi trốn ở đấy, vô tình tìm thấy Man Thiện Bí Kíp. Cũng từ đây về sau, Man Thiện Bí Kíp càn quét giang hồ. Tương truyền, Triệu Việt Vương Triệu Quang Phục cũng từng có được bộ trận pháp này, nhưng sau lại bị thất lạc, chỉ còn lưu giữ được Triệu Gia Kiếm Phổ, mà thiền sư Vạn Hạnh đã cố ý đổi thành Phật Môn Kiếm Phổ, cho hậu duệ đời sau. Thế nhưng, suy cho cùng, Kiếm phổ của họ Triệu chỉ trọng chiêu thức do chính Triệu Quang Phục tạo ra chứ không trọng dàn trận, đã không sao chép được đầy đủ phần tinh túy nhất của Man Thiện Bí Kíp.
Bên ngoài, có lẽ mặt trời cũng vừa xuống núi, Ngô Bình tưởng như có thể nhìn thấy sương khói chập chờn cùng mây mù lờn vờn bao phủ mịt mù càng lúc càng dày đặc trên đỉnh núi Trời, phả từng đợt hơi lạnh xuyên thấu qua mấy lớp đá trắng dày, xông vào đền thờ Thần Nữ ngay trong lòng thạch động. Ai nấy im lặng tĩnh tại, cúi đầu trầm ngâm nghĩ ngợi hồi lâu.
Câu chuyện của Thần Nữ và Xuân Lan đã kết thúc từ lâu nhưng Ngô Bình vẫn không thoát ra khỏi mớ tạp niệm lùng bùng nảy sinh trong đầu. Truyền thuyết về Man Thiện Bí Kíp, trước giờ chàng vẫn nửa tin nửa ngờ, thậm chí ngay từ khi bắt đầu học Phật Môn kiếm phổ vẫn không ngừng hoài nghi về sự tồn tại của nó, chẳng qua chỉ vì chút vướng mắt khó lý giải.
Nếu quả thực Phật Môn kiếm phổ được Triệu Quang Phục sao chép lại từ Man Thiện Bí Kíp, thì tại sao phần trận pháp lại giống hơn một nửa với trận pháp của Linh Cung và Thạch Hà, vốn đã quá phổ biến trên giang hồ? Vậy thì rốt cuộc thứ mà người ta thật sự cần ở Man Thiện Bí Kíp là gì? Chẳng lẽ chỉ là phần trận pháp kết hợp giữa Thiên Can và Địa Chi, mà chàng đồ rằng người thông minh hiểu biết cả hai thuật ấy như Xuân Lan cũng có thể tự mình dựng lại!
Niềm tin vào bản sao của nhà họ Triệu_Phật Môn kiếm phổ_sẽ ra sao nếu mọi người cũng như chàng, phát hiện ra nó thực chất chỉ là bản tổng hợp những thứ đã có sẵn? Họa may, chỉ có phần kiếm pháp thiên biến vạn hóa của Triệu Quang Phục là tạo nên giá trị ưu việt cho bộ kiếm phổ!
Hôm nay vô tình nghe được ngọn ngành về Man Thiện bí kíp, chàng mới hiểu ra, Man Thiện bí kíp là có thật, và không như người ta vẫn hay vẽ vời tưởng tượng, nó không hề thất truyền mà vẫn tồn tại từ đời này sang đời khác. Chỉ có điều, người ta đổ xô nhau truy tìm Man Thiện bí kíp, rốt cuộc lại là một hành động vô nghĩa và phải trả bằng những cái giá quá đắt: máu, sinh mạng, sự bình yên của cả một đời.
Có Man Thiện bí kíp, triều đại Trưng Vương vẫn sụp đổ. Có Man Thiện bí kíp, Triệu Trinh Nương vẫn chết trong uất hận. Có Man Thiện bí kíp, Triệu Quang Phục vẫn phải chấp nhận kết cục mất nước. Thậm chí ngay hiện tại, những người thực ra đang nắm giữ trong tay một phần Man Thiện Bí Kíp là Linh Cung, vẫn mải mê kiếm tìm bất chấp gieo rắc thù hận khắp nơi, sau hai mươi năm vẫn không thể xưng hùng xưng bá thiên hạ. Vậy thì rốt cuộc, Man Thiện Bí Kíp có đáng tranh giành như người ta vẫn hay ảo tưởng?
Có một sự thật rất ít người chịu chấp nhận, thời của Man Thiện Bí Kíp đã qua quá lâu rồi! Thứ còn sót lại, có chăng chỉ là hào quang vô thực, là tai họa đọa đày, là mưu tranh khốc liệt. Võ công trong thiên hạ cũng như biết bao thực thể khác ở đời, đều không thể tránh khỏi con đường duy nhất của tạo hóa: muồn tồn tại thì phải phát triển, không có thứ tinh hoa nào tồn tại mãi mãi nếu không được lưu giữ và phát triển đúng cách. Thay vì cùng nhau phát triển tinh hoa võ học như Triệu Quang Phục hoặc người sáng lập Thạch Hà nữ phái năm xưa đã làm để lưu giữ và biển chuyển cái gốc trận pháp cổ thành Phật Môn Kiếm và Kim Yên Trận, người ta lại không từ mọi thủ đoạn để lần cho ra Man Thiện bí kíp, buộc tộc Khau Phạ và cả tổ tiên chàng phải chọn cách cất giấu phần bí kíp còn lại vĩnh viễn.
Nghĩ đến đây, đột nhiên cảm thấy có chút vấn đề, Ngô Bình bèn bật thốt lên:
– Tại sao Man Thiện bí kíp lại được cất giấu ở hậu viện Mộc Hương sơn trang? Năm đó, nếu cha tôi quả thực đã từng đọc qua bí kíp ấy, không lý nào lại thất thế trước trận pháp của Linh Cung! Cả nhà tôi cũng không phải…không phải chết thảm như thế!
Nhật Lão và Xuân Lan cùng giật mình quay sang nhìn Ngô Bình sửng sốt. Ba ánh mắt vừa giao nhau đã thấy từ trong sâu thẳm toát ra toàn bi thương thống hận. Thần Nữ một lần nữa lại nhăn mày ngờ vực:
– Ngươi vừa nói gì? Sao lại có chuyện cả nhà ngươi chết thảm vì Linh Cung? Linh Cung là Linh Cung nào?
Ngô Bình ngẩn người nhìn lại Thần Nữ. Xuân Lan bèn thẳng thắn hỏi:
– Có câu này lẽ ra nên hỏi Thần Nữ từ đầu, Thập Nhị Bí Kíp là do người Khau Phạ cất giữ, sao lại rơi vào tay Linh Cung Thập Nhị Giáp ở châu Ái?
Thần Nữ lắc đầu hồ nghi, gặng hỏi lại lần nữa:
– Thập Nhị Bí Kíp đang ở châu Ái?
Xuân Lan gật đầu:
– Đúng thế! Tôi là con gái của Đào cung chủ, từ nhỏ đã học Thập Nhị Bí Kíp, về sau lại được thu nhận vào Thạch Hà nữ phái, vì thế mới tiếp thu Man Thiện Bí Kíp nhanh chóng như vậy!
Cặp mắt Thần Nữ dần dần nheo lại đến khi chỉ còn là hai khe hẹp vắt ngang dưới vầng trán nhăn nheo dúm dó:
– Không lẽ…Chiêu Sương lại đang ở Linh Cung?
Xuân Lan ngập ngừng dọ hỏi:
– Chiêu Sương là ai?
Thần Nữ im lặng không đáp, vẻ căng thẳng đông cứng trên khuôn mặt, thoạt nhìn tựa như một bức tượng khó chịu. Rồi đột nhiên, bà bật dậy lao thẳng đến chỗ Xuân Lan, dùng hai tay lay mạnh vai nàng:
– Ngươi phải tìm lại Thập Nhị Bí Kíp! Ngươi phải đem Thập Nhị Bí Kíp và cả Chiêu Sương về đây cho ta!_đến đây đột ngột chuyển sang lảm nhảm những câu tiếng Khau Phạ như đang lên đồng.
Xuân Lan bị bất ngờ nên không kịp giằng người lại, Thần Nữ trong lúc kích động cũng không kiểm soát được lực ở tay, khiến bả vai nàng nhanh chóng đau nhói lên, liền nhăn mặt lên tiếng phản đối:
– Buông tôi ra!
Ngô Bình và Nhật Lão vội quay sang ngăn Thần Nữ lại, còn bà ta vẫn không ngừng kêu gào bằng tiếng Khau Phạ. Nhật Lão cố kéo thật mạnh tay bà ra khỏi vai Xuân Lan, lớn tiếng thét vào tai bà:
– Bà không nói cho chúng tôi biết Chiêu Sương là ai thì làm sao chúng tôi đưa ả quay về đây gặp bà được? Mau thả cô bé ấy ra ngay! Bằng không chúng tôi sẽ không giúp bà làm điều gì cả!
Nói rồi cố dụng sức kéo bà ra thêm một lần nữa. Thần Nữ bị những lời vừa rồi của Nhật Lão làm cho dao động, lực nắm vào vai Xuân Lan bị giảm sút, lại thêm Ngô Bình cũng đang cố đẩy ra, liền bỏ tay bật lùi ra sau vài bước. Xuân Lan khốn khổ ôm lấy vai, nửa thân trên khẽ run rẩy vì đau, chau mày nhìn Thần Nữ tỏ ý bực dọc.
Phía bên kia, Thần Nữ cũng dần tỉnh táo trở lại. Tuy nhiên, bà vẫn đứng thừ người ra, mắt lăm lăm nhìn về phía trước, mãi một lúc sau mới khàn giọng kể:
– Nhiều năm về trước, trong đợt tuyển Tiểu Thần Nữ đưa vào đền thờ, có một cô bé thông minh sáng dạ, vẻ ngoài tươi tắn, tên là Chiêu Sương, trong tiếng Khau Phạ có nghĩa là ‘chào đón’, ‘yêu thương’. Cũng như cái tên của mình, cô bé rất được lòng bạn bè đồng môn và mười hai Tiểu Thần Nữ đương nhiệm trực tiếp huấn luyện cho các cô bé. Cả bản thân ta nữa, cũng đặc biệt lưu ý đến Chiêu Sương. Ba năm sau, khi một vài Tiểu Thần Nữ đã quá tuổi, ta cho họ xuống núi, tiện thể giao trả những cô bé không phù hợp về thị tộc. Năm đó chỉ có ba người được giữ lại, Chiêu Sương là một trong số đó, vừa tròn mười sáu tuổi. Nếu xét về võ công, Chiêu Sương không có gì nổi trội, nhưng nếu xét về trận pháp, thì không ai qua nổi cô ta; hơn nữa, cô ta được lòng mọi người, đối xử vô cùng chừng mực, không ngạo mạn kiêu căng, nên ta rất hài lòng và có ý định chọn làm Thần Nữ. Tuy nhiên theo luật, để trở thành Thần Nữ, người được chọn phải có tâm tư trong sáng, nhất định không được có bất kì dã tâm nào với Man Thiện Bí Kíp. Đến năm Chiêu Sương mười tám, ta chọn ra ba người xứng đáng nhất, ngầm thử lòng bọn họ. Ta kể cho họ nghe truyền thuyết về Man Thiện Bí Kíp, căn dặn rằng bảo vệ Thập Nhị Bí Kíp là nhiệm vụ thiêng liêng của bộ tộc, tuyệt đối không được nuôi ý đồ lấy cắp những bí kíp còn lại. Sau đó, lựa chọn thời điểm thích hợp, ta sai một Tiểu Thần Nữ lớn tuổi đóng giả kẻ phản bội, đến gặp từng người một, nói rằng một phiên bản khác của Man Thiện Bí Kíp đang được chôn trên đỉnh núi, dẫn dụ họ cùng trốn đến lấy về rồi âm thầm rời khỏi đền thờ. Thực chất năm đó ta cốt thử lòng một mình Chiêu Sương nên mới bày kế đó, vì cô ta vốn được lòng mọi người, hiển nhiên sẽ không thể tin có người lại muốn lừa gạt mình. Tuy vậy, cô ta vẫn cẩn thận đa nghi, một mặt bí mật răn đe Tiểu Thần Nữ lớn tuổi, mặt khác lại chọn ngày giờ thích hợp để lẻn lên núi tìm bí kíp. Cô ta không thể ngờ rằng, trên đỉnh núi có một cái bẫy, từ cái bẫy ấy có nối dây gắn với một cái chuông nhỏ trong thạch động. Khi cô ta sập bẫy, chuông reo lắc liên hồi, ta bật thức giấc giữa đêm, chỉ còn biết thở dài thất vọng. Nhưng thất vọng hơn cả vẫn là lúc ta lên đỉnh núi, nhìn thấy tận mắt kẻ sập bẫy chính là Chiêu Sương. Sau đó, một phần vì tiếc tài, phần khác vì thương cô ta trẻ người non dạ, ta vẫn giữ cô ta lại nhưng không còn mặn mà như trước. Thực chất theo luật, nếu phát hiện bất cứ Tiểu Thần Nữ được chọn nào có dã tâm, phải lập tức bí mật hành quyết. Ta nhiều lần cũng có dao động, sai cô ta cùng mình vào rừng hái thuốc, nhưng mấy lần định ra tay lại không nỡ, cô ta vẫn an toàn trở về. Có lẽ cô ta cũng nảy sinh nghi ngờ và sợ hãi thật sự. Vài tuần sau đó cô ta bệnh sốt li bì, nằm liệt giường cả tháng ròng. Khi ta đến thăm, cô ta khóc lóc cầu xin, mong ta tha tội, đừng đuổi cô ta về. Sau, đến dịp chọn nhóm bốn người giữ cửa, là những Tiểu Thần Nữ dẫu có quá tuổi cũng phải ở lại đền thờ mãi mãi, ta chọn cô ta. Cứ mỗi lần như vậy phải chọn đủ bốn người để canh giữ bốn ngách động, cả thảy là mười hai Tiểu Thần Nữ và bốn Tiểu Thần Nữ giữ cửa. Cũng theo luật, bốn Tiểu Thần Nữ ấy sẽ phải uống một loại thuốc được bào chế từ các loại thảo mộc trên núi, một trong những loại ấy là chất kịch độc… có tác dụng hủy hoại vĩnh viễn chức năng sinh sản của phụ nữ.
Nghe đến đây, ai nấy bất giác tái xanh mặt mày, riêng Xuân Lan xúc động hơn cả, môi mấp máy kinh hoàng:
– Đến Thập Can Nương của Thạch Hà nữ phái bị ràng buộc là không được thành gia lập thất vẫn không phải thi hành điều trái với lẽ trời đó. Tại sao những người quanh năm suốt tháng bị giam giữ trong đền thờ, vốn không thể tự mình toàn mạng xuống núi, lại phải chịu đựng như vậy? Làm thế chẳng khác nào vĩnh viễn không cho người ta cơ hội chọn lại!
Thần Nữ bật cười chua chát, nói:
– Cô nói cái gì thế? Một khi đã biết bí mật về Man Thiện Bí Kíp thì vĩnh viễn không có quyền chọn lựa. Ta làm thế thực chất chỉ vì lo xa, muốn chặn đường bỏ trốn của tất cả bọn họ, để họ đừng bao giờ có ý định rời khỏi đền thờ, toàn tâm toàn ý hoàn thành phận sự cho đến hết đời. Có ngờ đâu, tính đến thế mà vẫn chưa đủ! Cô bảo bọn họ không thể nào tự mình xuống núi toàn mạng ư? Chỉ sau hơn nửa năm, Chiêu Sương đã lấy cắp Thập Nhị Bí Kíp rồi bỏ đi mất dạng. Ta tìm mãi không ra tung tích của ả, thoạt đầu còn nghĩ ả đã bị dã thú giết hại dọc đường, nhưng về sau rộ lên tin đồn Man Thiện Bí Kíp đang ở Khau Phạ, ta mới hiểu mình đã quá khinh suất và xem thường Chiêu Sương.
Cơ mặt Xuân Lan đông cứng lại, Nhật Lão cũng bàng hoàng buông thõng hai tay. Riêng Ngô Bình, cả người thì thất thần, đầu óc thì hỗn loạn, tâm lý chưa khi nào rơi vào trạng thái nghi ngờ dao động mạnh mẽ như lúc này. Nếu năm đó Chiêu Sương không lấy cắp bí kíp và bỏ trốn, không cố ý tung ra tin đồn về Man Thiện Bí Kíp, thì Trần Gia Bang chẳng việc gì phải mò lên Khau Phạ bày trò, triều đình cũng chẳng việc gì phải cầu thân, cha mẹ chàng chẳng việc gì phải chết oan uổng, Nhật Lão cũng có thể yên thân làm sơn tặc cả đời,…mọi ân oán đến đây lại dồn cả về một người tên là Chiêu Sương.
Trong vô thức, chàng nảy sinh sợ hãi mơ hồ, người phụ nữ tên Chiêu Sương ấy, có lẽ nào lại là…
Ngô Bình bật hỏi thật khẽ, hành động duy nhất chàng có thể làm để tự trấn an bản thân:
– Chiêu Sương là ai trong số các phu nhân ở Linh Cung?
Mọi người đăm chiêu nhìn chàng nhưng không ai có câu trả lời, chỉ có mấy tiếng vọng từ chính giọng nói của chàng dội lại từ vách động.
Chú thích:
(3) Nam Sơn: nay là Hà Nam. Nga Sơn công chúa Lê Thị Hoa và Đông Cung công chúa (tức nàng Xuân) là hai nữ tướng có thật dưới triều đại của Hai bà Trưng.
(4) Nga Sơn, (5) Quan Yên: nay thuộc tỉnh Thanh Hóa
