Chương 35: Ngục thất (phần 1)

Một hai thu cúc, xuân đào,

Trăm vầng trăng tỏ lạc vào xuân thu.

Hồng đào vàng cúc ôn nhu,

Xuân thu sóng lặng luyến lưu trăng tàn.

 V4T lord-buddha-17a

Phần 1:

Chùa Nhất Trụ, canh ba giữa đêm, sư Vạn Hạnh đang lúc chập chờn, bỗng nghe thấy mấy tiếng mõ lốc cốc bên tai, liền chậm rãi ngồi dậy.

Vạn Hạnh tuổi đã cận kề ngưỡng “thất thập cổ lai hi” nhưng thường ngày lại rất năng vận động, tính ưa thanh tịnh, dưỡng sức dưỡng thần đều chu đáo vẹn toàn, lẽ ra đêm đến có thể ngủ rất sâu, tâm rất tĩnh; ngặt nỗi, từ lúc vua mới lên ngôi, triều chính xáo trộn, một loạt những sắc chỉ đáng ngờ ban ra, khiến nhà sư không thể ăn ngon ngủ yên, càng không thể chuyên tâm thiền niệm.

Long Đĩnh cho thay đổi quan chế và triều phục từ trên xuống dưới, cả các quan văn võ lẫn giới tăng đạo, hết thảy đều hệt với nhà Tống, mặt khác, nhiều lần công khai bàn chuyện cử người sang Tống xin kinh Đại Tạng, khiến người ta thoạt đầu cứ nghĩ tân hoàng thật tâm muốn phát triển Phật giáo, nhưng người trong cuộc có chút tầm nhìn thì tự khắc sẽ phải lấy làm lo lắng. Quan chế triều phục đổi là chuyện nhỏ, cội rễ nền tảng đổi mới là chuyện lớn, Vạn Hạnh càng lúc càng lo sợ tân hoàng đang muốn bỏ Phật học theo Nho học, từng bước xóa hẳn vị trí của nhà chùa để nắm quyền lực trực tiếp lên cả đất đai ruộng đất lẫn lòng tin của trăm dân. Hiển nhiên, việc sang Tống xin kinh Đại Tạng chỉ là một cái cớ, không phải để xoa dịu thì cũng là để trá hình.

Từng đạo thánh chỉ ban xuống, từng câu vu vơ Long Đĩnh thốt ra trên triều, dù chỉ là nghe lại từ miệng Công Uẩn, vẫn thường khiến Vạn Hạnh trăn trở nhiều đêm liền. Lâu dần thành nếp, có khi chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng làm Vạn Hạnh giật mình thức giấc, huống hồ lần này không phải chỉ là một tiếng động nhỏ, mà rõ ràng có cả một tràng mõ gõ rất khẽ bên tai. Vạn Hạnh bật dậy, tay với lấy chiếc đèn nhỏ đặt ngay đầu giường, vừa đánh lửa thắp sáng liền phải kinh động giật nảy người. Tuy vậy, thiền sư chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy giọng van nài khẩn thiết vang lên:

–       Sư phụ! Con muốn xuống tóc!

Mặt trời mọc chưa được một canh giờ, bên ngoài đã có người nhốn nháo chạy vào báo tin, đích thân hoàng hậu nương nương dẫn theo đứa con trai mới hơn bốn tuổi là Khai Phong Vương (1) đến viếng chùa Nhất Trụ, hiện đang thắp hương ngoài điện Tam Bảo. Sư Vạn Hạnh cùng vài nhà sư khác đang lúc tụng kinh sớm ở phòng kinh bên kia hồ sen, khi một chú tiểu vào báo tin, chỉ gặp một nhà sư trẻ đang đứng lóng ngóng ngay trước cửa. Chú tiểu nọ có hơi ngạc nhiên, nheo mắt nhìn nhà sư trẻ một cách chăm chú, giọng ấp úng ngờ vực:

–       Bạch thầy, thứ cho con vô lễ! Con ở chùa này đã hơn hai năm, đây lại là lần đầu tiên nhìn thấy thầy!

Sư thầy từ lóng ngóng chuyển sang bối rối, chắp tay hạ giọng:

–        Bần tăng mới đến đêm hôm qua thôi! Pháp danh Tịnh Bình, là đệ tử của thiền sư Vạn Hạnh.

Chú tiểu nọ vội vàng cúi đầu, rối rít thưa:

–       Thảo nào con chưa từng gặp! Bạch thầy, ngoài kia có hoàng hậu Cảm Thánh cùng Khai Phong Vương cho mời trụ trì đến điện Tam Bảo yết kiến.

Sư Tịnh Bình lặng người suy ngẫm một chốc, nói:

–       Có gấp gáp đến đâu cũng phải chờ! Sư phụ đang tụng kinh, bần tăng không nên quấy nhiễu.

Chú tiểu nọ bứt rứt không yên, dợm chân bước qua bước lại trước mặt Tịnh Bình. Tịnh Bình thoạt đầu toan lên tiếng bảo y ra ngoài chờ đợi, hồi sau nhớ ra buổi tụng kinh cũng sắp kết thúc, bèn cười nói:

–       Chú tiểu này đừng lo lắng quá, thiền sư tụng kinh sẽ xong ngay thôi.

Lời vừa dứt, tiếng tụng niệm bên trong gian phòng cũng trùng hợp im bặt, chú tiểu nọ mặt mày rạng rỡ, cùng Tịnh Bình nép người qua một bên cửa, nghiêm trang đứng chờ. Mấy nhà sư bên trong lục tục đứng dậy, một người tiến ra mở cửa cho những người còn lại lần lượt rời khỏi, ai nấy mắt hướng thẳng về phía trước, nét mặt phẳng lặng, dáng đi khoan thai, hoàn toàn không để tâm đến sự có mặt của Tịnh Bình và chú tiểu. Sư Vạn Hạnh rời phòng thiền sau cùng, nhác thấy Tịnh Bình đứng cạnh chú tiểu thì có hơi chau mày phớt nhẹ, hỏi chú tiểu bằng tông giọng chậm rãi bình ổn:

–       Có chuyện gì vậy?

Chú tiểu thưa:

–       Bạch thầy, hoàng hậu Cảm Thánh và Khai Phong Đại Vương cho mời thầy đến điện Tam Bảo!

Vầng trán thiền sư thoắt nhăn thêm vài nếp, mắt liếc khẽ sang phía Tịnh Bình vẫn đang cúi đầu, đắn đo một lúc rồi nói với chú tiểu:

–       Con đi được rồi!_đoạn, quay sang Tịnh Bình nói tiếp_Tịnh Bình, con đi cùng ta!

Chú tiểu nọ lưỡng lự ngó Tịnh Bình, song không dám lằng nhằng sợ làm phật ý Vạn Hạnh, bèn kính cẩn cúi mình lùi vài ba bước rồi hối hả rời khỏi. Còn lại hai người, Tịnh Bình mới ngẩng mặt lên để lộ biểu cảm lo lắng, nói:

–       Sư phụ, người của triều đình liệu có nhận ra…

Sư Vạn Hạnh khoát tay ngắt lời, giọng vẫn bình thản:

–       Con an tâm, với bộ dạng này của con, sợ rằng Công Uẩn nếu không để tâm còn không nhận ra, đừng nói là hoàng hậu Cảm Thánh chưa từng gặp mặt. Chỉ cần con đừng biểu lộ thái quá, quan trọng nhất là phải nhập tâm, nếu có ai hỏi, cứ đáp rằng con vừa từ Cổ Pháp đến tìm ta là được.

Nói xong, Vạn Hạnh thong thả bước đi. Tịnh Bình tuy chưa thực yên lòng, vẫn lẳng lặng đi theo ngay phía sau Vạn Hạnh, đầu lan man nghĩ ngợi có thể lúc này những người ở Mộc Châu đang rối rít bàn nhau đến Hoa Lư tìm mình.

Dùng pháp danh Tịnh Bình để che giấu thân phận hiển nhiên không phải lựa chọn khôn ngoan, quyết định đến chùa Nhất Trụ gặp sư Vạn Hạnh cũng là hành động thiếu suy xét. Tuy vậy, trong khoảng thời gian chấn động đến nông nổi này, Ngô Bình hoàn toàn không tìm được giải pháp nào khả dĩ, tất cả chỉ là phản ứng thuộc về vô thức, là phản ứng trốn chạy, phản ứng níu kéo, phản ứng điên rồ,…là mọi thứ chàng có thể làm để cảm thấy cuộc sống vẫn đang tiếp diễn. Những ngày u ám giam mình trong hậu viện, mặc thời gian nặng nề ì ạch trôi qua, tinh thần chàng càng thêm bệ rạc. Sau nhiều ngày ngẩn ngơ xác định lại thực tế, chàng mới thoát ra khỏi ngục thất vô hình phong tỏa ý thức, quyết định làm mọi điều mình muốn, mặc cần biết có nên làm hay không. Một kẻ bị phụ tình không vì nguyên nhân nào hẳn cũng không mấy bận tâm chuyện đúng sai, chỉ cần đơn giản rằng, có người bỏ đi ắt sẽ có kẻ đi tìm, thế là đủ. Tuy vậy, tìm người bằng cách nào, gặp lại để làm gì, chàng hoàn toàn không chủ tâm nghĩ đến.

Ngô Bình lan man suy nghĩ một hồi, điện Tam Bảo đã ở trước mặt, có hẳn hai tên cận vệ lực lưỡng đứng chắn ngay cửa. Vừa nhận ra thiền sư Vạn Hạnh, bọn họ lập tức cúi đầu dạt sang hai bên, mời thiền sư vào trong. Thấy Vạn Hạnh không nói năng gì, hai tên cận vệ của hoàng hậu cũng không ngăn cản, Ngô Bình tiếp tục theo sư phụ vào điện Tam Bảo.

Điện thờ vắng tanh, hương khói là đà, giữa gian có hai người một lớn một nhỏ đang kính cẩn ngồi quỳ hướng về phía tượng Phật. Hóa ra, người ban nãy chú tiểu đến báo tin gọi là Khai Phong Vương mới chỉ là một đứa trẻ còn rất nhỏ. Sư Vạn Hạnh ra hiệu cho Ngô Bình đến đứng ở cánh trái gần tượng hộ pháp, còn mình thì đi thẳng tới chỗ hoàng hậu và hoàng tử nhỏ, nói:

–        Hoàng hậu! Bần tăng đã đến rồi!

Cảm Thánh đỡ đứa con trai bốn tuổi cùng đứng dậy, nhanh chóng liếc thấy Ngô Bình ở góc trái nội điện, song tỏ ra không mấy quan tâm, tiếp tục quay về phía Vạn Hạnh, nhìn thẳng vào mắt ông, nói:

–       Thiền sư, Sạ nhi dạo gần đây hay gặp ác mộng, đêm nào cũng thấy có một người đàn bà áo đen tìm đến bên giường đọc những lời trù ếm bằng tiếng Man. Ta e rằng đây là điềm gở!

Ngô Bình từ nhỏ sống ở chùa, không ít lần nhìn thấy những người có thế lực đến thắp hương lễ Phật. Bọn họ dù chức sắc thanh thế lớn đến đâu, hết thảy với Vạn Hạnh đều tỏ ra có chút cung kính, không cúi đầu chào thì cũng chừng mực hạ thấp tầm nhìn, tránh nhìn thẳng vào ánh mắt tinh anh thấu suốt của thiền sư. Lần đầu tiên lại có một người như hoàng hậu Cảm Thánh, mới trước đó còn quỳ bái Phật, vừa đứng dậy đã nói thẳng vào vấn đề, rõ ràng không hề xem trọng vị trí của thiền sư cả trong chùa lẫn trong triều. Ở Hoa Lư nghe người ta bàn nhiều về việc sang Tống rước kinh Đại Tạng, nhưng hôm nay lại trông thấy tận mắt thái độ của hoàng hậu, khiến Ngô Bình không khỏi băn khoăn khó hiểu, rốt cuộc hoàng đế mới đang toan tính điều gì.

Cảm Thánh dứt khoát ngạo mạn là thế, đến cả đứa con trai chỉ mới bốn tuổi của nàng ta cũng lẳng lặng mở to mắt nhìn sư Vạn Hạnh vẻ lạ lẫm. Trái lại, thiền sư chỉ chắp tay nhã nhặn, hoàn toàn không tỏ ra chút phật lòng:

–       Lệnh bà thông tuệ hơn người, hôm nay sao lại vô cớ tin vào chuyện quỷ thần?

Cảm Thánh sắc mặt không hề biến đổi, nói:

–       Thiền sư am hiểu Phật pháp, không lẽ lại cho rằng chuyện quỷ thần là nhảm nhí?

Sư Vạn Hạnh đáp:

–       Bần tăng không có ý đó! Bần tăng chỉ muốn biết nguyên do lệnh bà tìm đến đây!

Cảm Thánh yên lặng ngẫm nghĩ một hồi, mắt chuyển xuống nhìn đứa trẻ, đầu mày thoáng chau lại, nói:

–       Ta muốn ông trừ tà cho Sạ nhi!

Vạn Hạnh mỉm cười, hạ giọng điềm đạm:

–       Lệnh bà tìm nhầm người rồi! Bần tăng không phải thầy pháp.

Cảm Thánh chớp mắt khó chịu.

–       Ta không tin bọn thầy pháp.

Vạn Hạnh có hơi nhướng mày, băn khoăn dò ý:

–       Lệnh bà không tin đại vương bị ma ám?

Đến đây, Cảm Thánh đột nhiên bật cười thật nhẹ, nơi khóe miệng vừa có chút kiêu hãnh, lại vừa có chút hài lòng:

–       Bọn họ đồn nhiều về thiền sư, quả nhiên không sai!

Chân mày Vạn Hạnh chuyển sang chau lại, tuy vậy, tông giọng vẫn trầm ổn:

–       Nếu lệnh bà đã không tin, sao lại phải tìm đến chùa để trừ tà?

Cảm Thánh nói:

–       Trừ tà không nhất thiết phải là tà ma. Ta muốn đích thân thiền sư trừ tà niệm cho Sạ nhi. Nếu ở đây không tiện, thiền sư có thể theo ta vào cung, ta sẽ xin hoàng thượng chuẩn cho thiền sư đến cung Khai Phong Vương. Ta thấy tăng ni các ngài thường tụng kinh trừ tà, thiền sư là bậc quốc sư, lẽ nào lại không làm được?

Vạn Hạnh bật cười, nói nửa đùa nửa thực:

–       Đại vương chỉ mới bốn tuổi, tại sao lại mang tà niệm? Hay là do lệnh bà quá bận rộn đại sự, không có thời gian chăm sóc đại vương? Bần tăng không biết trừ tà, trừ tà niệm cho trẻ con bốn tuổi lại càng không. Nếu như lệnh bà chỉ cần người tụng kinh cho đại vương dễ ngủ, thì ở đây bần tăng có một người có thể giúp được.

Nghe trong khẩu khí Vạn Hạnh rõ ràng có hàm ý, lại ngó sang thấy Cảm Thánh nhếch miệng cười nhạt, Ngô Bình không khỏi lấy làm chột dạ lo âu. Đang lúc mải suy đoán tâm ý sư phụ, đột ngột nghe thầy nhắc đến mình, chàng bất ngờ đến giật bắn người.

–       Tịnh Bình là đệ tử của bần tăng, từ nhỏ đã sống ở chùa Quỳnh Lâm châu Cổ Pháp, tuy ít nói một chút nhưng lại rất nhạy bén…

Cảm Thánh thậm chí không ngó sang chàng lấy một cái, kiên quyết ngắt lời:

–       Ta muốn đích thân thiền sư trừ tà cho Sạ nhi!

Không gian lập tức lắng lại, Cảm Thánh ghim chặt tia nhìn vào mắt sư Vạn Hạnh, bình tĩnh mỉm cười. Sư Vạn Hạnh vẫn giữ nguyên phong thái điềm đạm, tuyệt đối không rời mắt đi. Ngô Bình hốt nhiên cảm thấy khó thở, lờ mờ nghi hoặc khả năng Long Đĩnh đang muốn mượn chuyện mất ngủ của con trai để giam cầm sư phụ mình. Bốn người đứng trong điện Tam Bảo lúc bấy giờ có lẽ có đến ba người đang tận lực suy nghĩ, kẻ quyết tâm dùng quyền lực trấn áp, người lại thôi thúc bản thân tính kế đối phó, không khí dù tĩnh mịch hương khói vẫn căng thẳng như dây cung chuẩn bị bắn.

Rồi đột nhiên, ngay vào lúc mấy dòng suy nghĩ còn chưa thôi dùng dằng, từ đâu lại có một kẻ vận áo choàng mũ trùm phủ đen từ đầu đến chân phục sẵn phía sau tượng Phật, thong thả ló người ra. Đứa trẻ bốn tuổi trông thấy trước tiên, lập tức níu áo Cảm Thánh, khóc thét lên kinh hãi:

–       Mẫu hậu! Mụ yêu quái ấy lại đến kìa!

Ba người còn lại cùng hốt hoảng quay đầu nhìn, chưa kịp phản ứng thì lại nghe thấy một giọng khàn đục cười hà hà vẻ khoái trá phát ra từ bên dưới mũ vải trùm đen phủ kín mặt. Dung diện kẻ lạ khuất hẳn sau bộ y trang lùng thùng đen kịt, âm giọng cũng bị bóp méo một cách có chủ ý, tuyệt nhiên không thể đoán ra là đàn ông hay đàn bà. Tuy vậy, hoàng tử nhỏ vẫn một mực bám chặt lấy dải áo mẹ rồi liên tục gào khóc, gọi kẻ kia là “mụ yêu quái”.

Từ bên ngoài hành lang, hai cận vệ xô cửa xông thẳng vào điện Tam Bảo, bất chấp luật cấm đem vũ khí vào chùa, họ vẫn bí mật giấu sẵn trong người mấy thanh đoản đao. Hai người cầm bốn thanh đao vụt tốc lao đến trước tượng Phật, hung bạo vờn chém kẻ áo đen, mặc bát hương nhang đèn bị hất rơi vung vãi trên nền đất. Ở phía đối lập, dù bị đặt vào thế một chọi hai, kẻ áo đen vẫn uyển chuyển lách mình giữa mấy tượng hộ pháp, có lúc còn lả lướt đu mình lên hai bên vai pho tượng Phật lớn, thản nhiên tránh né mấy nhát chém cương mãnh một cách dễ dàng, hệt như trẻ con trèo cây chơi trò bẫy chim.

Hoàng hậu Cảm Thánh thận trọng kéo con trai lùi sâu ra cánh trái, thụt người ngồi xuống che chắn cho nó, vẻ hoảng hốt tức thời nhanh chóng tan đi, thay vào đó là sự lãnh đạm lạnh lùng, bình thản quan sát cục diện trước mắt; hai bàn tay nàng ta vòng qua người đứa trẻ, bám thật chặt vào bả vai rồi ghì sát nó vào lòng. Khai Phong Vương Sạ phút chốc cũng nín thinh, tròn mắt thích thú ngó ba người đuổi bắt nhau ngay trên bệ thờ còn tỏa khói nghi ngút.

Mấy nhát chém hụt của hai tên cận vệ phang thẳng vào ba pho tượng, để lại cơ man nào là những vết trầy xước nham nhở, cả mấy lớp sơn son thếp vàng cũng bong tróc theo. Chỉ trong vòng chưa quá mười chiêu, ba pho tượng đều bị phá hoại nặng nề. Tuy vậy, sư Vạn Hạnh chừng như không tỏ thái độ gì, chỉ đứng yên một chỗ, dùng hai đầu ngón tay bóp chặt một hạt gỗ trong chuỗi hạt mà ông vẫn cầm giữ , cánh tay trái thong dong vắt ra sau lưng, mơ hồ nhìn tượng Phật. Ngô Bình rối loạn đảo mắt liên tục, hết nhìn ba người đang đánh nhau lại chuyển sang nhìn sư phụ, băn khoăn không biết có nên can thiệp hay không. Câu chuyện Khai Phong Vương Sạ bị ma nữ ám chẳng biết đáng tin được mấy phần, nhưng hết thảy những người đến chùa ngày hôm nay rõ ràng đều không có thiện ý. Kẻ gián tiếp dẫn người vào phá hoại điện Tam Bảo, người lén lút giấu vũ khí bên mình, biết đâu trận giằng co lố bịch kia chỉ là một trò dàn cảnh nhằm mục đích kích động sư Vạn Hạnh.

Đang khi Ngô Bình còn băn khoăn chưa dứt, đột nhiên thế trận biến chuyển bất ngờ, kẻ áo đen sau một pha lách người đã đạp đổ tượng hộ pháp. Không dừng lại ở đó, bằng cước bộ tốc độ khó ai bì kịp, hắn tung người nhảy chồm sang tượng Phật lớn, ngang nhiên hất đổ cả pho tượng về phía bức tượng hộ pháp còn lại. Chỉ trong nháy mắt, ba bức tượng lớn đổ ngã vào nhau, vỡ tan tành thành trăm nghìn mảnh đá vụn, bụi nhang sáp nến lẫn vào sơn son thếp vàng tung lên mù mịt. Rồi thừa lúc hai tên cận vệ còn mải lay hoay giữa đám đổ vỡ hỗn loạn, kẻ áo đen phóng mình bật hẳn ra ngoài, rút kiếm điên cuồng lao đến chỗ mẹ con hoàng hậu Cảm Thánh.

Tình thế cấp bách khiến Ngô Bình không thể câu nệ tính toán thêm, bèn lập tức co hai bàn tay thành trảo thủ rồi hộc tốc lao đến ngăn cản kẻ áo đen. Mụ ta di chuyển nhanh nhẹn nhẹ nhàng, lại thêm lợi thế hành động bất ngờ, Ngô Bình dù cố hết sức vẫn cứ chậm một bước, không sao chộp được vào người mụ ta. Khi đã đến rất gần nơi mẹ con Cảm Thánh rồi, mũi kiếm trên tay mụ áo đen xê dịch trong một đường vạch hẹp rất tinh vi. Ngô Bình chỉ kịp nghe thấy tiếng hoàng tử nhỏ thét lên thất thanh gần như cùng lúc với một tiếng soạt chém rách vải vóc, chưa kịp nhận định tình hình thì đã thấy đứa trẻ bị hất mạnh cho văng ngược ra ngoài. Khai Phong Vương vốn chỉ mới bốn tuổi, lại không phải kiểu trẻ con tròn trịa có da có thịt, thân hình nó gầy gò nhẹ hẫng, lọt thỏm trong mớ quần áo rộng thùng thình, bị hất cho văng thật cao lên không thì trông càng giống như một hình nhân bay quái dị, rơi mà như không rơi, nhẹ mà như không nhẹ, tưởng như bay bổng thực chất lại khiến người khác phải đứng tim vì hoảng sợ.

Trong khoảnh khắc, Ngô Bình để mặc động tác bị đông cứng, mắt lia vòng ngược lại, dán chặt vào đứa trẻ đang “bay”. Song chỉ trong chớp nhoáng, như một phản xạ từ vô thức, chàng trở mình nhảy lui, hạ thấp trọng tâm rồi vươn hai cách tay rắn chắc, dứt khoát hứng gọn lấy thân hình đứa trẻ. Vẫn giữ chặt Khai Phong Vương trên tay, Ngô Bình đảo mắt nhìn sang chỗ Cảm Thánh và mụ áo đen, thấy một bên vai áo Cảm Thánh đã rách tươm, máu nhuộm thẫm mớ vải tưa tước, nhưng cặp mắt nàng ta thì lại đang kinh ngạc chú mục vào đứa trẻ vẫn chưa hết hoảng hốt trong vòng tay Ngô Bình.

Mụ áo đen thô bạo hất mũi kiếm buộc Cảm Thánh phải đẩy người ngã nhào ra sau, đoạn, ả quay đầu lại, hướng ánh nhìn khinh khỉnh tăm tối về phía Ngô Bình, gằn giọng cười một tràng lạnh lùng cợt giễu rồi nhún chân nhảy phóc đến, bẻ mũi kiếm hướng ngược lại, nhằm bừa vào đứa trẻ trên tay Ngô Bình. Gần như không có lấy nửa khoảnh khắc để suy tính hay do dự, Ngô Bình thản nhiên chồm đến, trảo thủ vươn ra chắn trước mặt, chực chờ chụp đón lấy lưỡi kiếm của mụ áo đen, thân hình lại hơi nhún xuống hạ trọng tâm, các khớp chân vào tư thế chuẩn bị nẩy ngược người ra sau. Chàng không kì vọng mấy chiêu Thạch Ngọc Trảo dang dở đầy khiếm khuyết của mình có thể bẻ gãy lưỡi kiếm, cũng không muốn thí bỏ bàn tay trái, nhưng ở vào thời điểm hiện tại, tránh đi ngay thì không kịp, đưa đứa trẻ ra đỡ cũng không xong, chàng bất đắc dĩ phải chọn cách có thể gây hại cho bản thân. Thế nhưng, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của chàng, mụ áo đen đột nhiên chùng tay, mũi kiếm lia đến thật gần lại chững run trước khi lệch nhẹ khỏi hướng bàn tay Ngô Bình, đâm chệch vào khoảng không một cách vụng về bối rối. Ngô Bình sửng sốt giương mắt nhìn mụ ta, song vẫn tranh thủ ôm Khai Phong Vương Sạ cùng nhảy lùi ra xa. Ngay sau đó, có tiếng bước chân rầm rập kéo về trước điện Tam Bảo, các sư sãi tăng ni cùng mười mấy cận vệ hoàng gia thi nhau mở toang tất cả các cách cửa, nhất loạt xông vào bao vây mọi ngả. Mụ áo đen hậm hực rít lên, lay hoay ngó nghiêng ngang dọc một lúc rồi nhảy lên cây cột gần nhất, thoăn thoắt trèo tới tận nóc điện, đấm vỡ mái ngói chạy thoát thân trước mười mấy ánh nhìn kinh ngạc của hết thảy mọi người.

Ai nấy lặng thinh nín thở, các sư sãi bàng hoàng ngó bàn thờ đổ nát, đám cận vệ xanh mặt nhìn đứa trẻ bốn tuổi trên tay Ngô Bình, không gian tuyệt đối im phăng phắc. Giữa lúc đó, hoàng hậu Cảm Thánh lên tiếng, vẫn thái độ thản nhiên ngạo nghễ, nhẹ nhàng hạ lệnh không chút cân nhắc:

–       Thiền sư Vạn Hạnh, ta đưa đệ tử của ông về cung làm cận vệ cho Sạ nhi. Kể từ lúc này, hắn đã hoàn tục!

Dứt lời, Cảm Thánh thong thả tiến đến chỗ Ngô Bình, bồng lại đứa trẻ từ tay chàng, vừa đúng lúc Khai Phong Vương Sạ bật khóc inh ỏi. Nó bấu chặt hai bàn tay vào lưng mẹ, để mặc máu rướm ra từ vai Cảm Thánh vấy cả lên tấm tay áo trắng thêu chỉ vàng của mình. Hai mẹ con ôm nhau rời khỏi điện Tam Bảo, đám cận vệ cũng lẳng lặng lục tục kéo theo sát nút.

Người của triều đình đi cả rồi, tăng ni trong chùa vẫn chưa hết bàng hoàng, ai nấy sững sờ đứng mãi một lúc thật lâu mới có người kêu gọi đi thu dọn ban thờ. Ngô Bình vội vàng tránh khỏi trung tâm gian điện, chậm chạp đi đến chỗ sư Vạn Hạnh, lòng dạ ngổn ngang đến không nói nên lời. Sư Vạn Hạnh vẫn bóp nghẹt hạt gỗ giữa hai đầu ngón tay, nhãn quang phất phơ in dáng tượng Phật đổ nát, đoạn, thở hắt ra một hơi thật nhẹ, trầm giọng căn dặn:

–       Vẫn chưa phải tình huống tệ nhất; ngược lại với ngươi mà nói, đúng là dịp may cầu còn không được! Không cần phải thu dọn đồ đạc, cứ chờ hoàng hậu cho người đến gọi vào cung. Thế nhưng, phải tuyệt đối ghi nhớ, đừng khinh suất mà làm hại đến sư huynh ngươi, rõ chưa?

Ngô Bình thần người một lúc, tưởng như lời ấy của sư Vạn Hạnh cứ chậm chạp từng tiếng trôi lãng đãng vào tai rồi lại chậm chạp lãng đãng kéo đi. Về sau, cũng đến lúc phải tỉnh trí trở lại, chàng mới gật đầu đáp thật gọn:

–       Dạ sư phụ!

 

Chú thích:

(1)  Khai Phong Vương: tước vương Lê Long Đĩnh ban cho con trưởng của mình, tên là Sạ, không rõ là con của hoàng hậu nào. Trong tiểu thuyết này, tác giả mặc định đấy là con của hoàng hậu Cảm Thánh, cũng là vị hoàng hậu duy nhất trong số bốn hoàng hậu của Lê Long Đĩnh được nhắc đến trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư.

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Mộc Hân

"Phiến đá người thợ xây loại bỏ, sẽ trở nên đá tảng góc tường." "The stone that the builders rejected has become the cornerstone" Kinh Thánh Tân Ước - The New Testament - Matthew 21, 42

Bình luận về bài viết này