Chương 35: Ngục thất (phần 3)

Orchids

Đêm nay chàng phải trực đêm. Đội cận vệ của Khai Phong Vương khoảng hơn hai mươi người. Vừa hay, người chỉ huy lại có phiên canh gác ở điện Long Lộc; chàng là chỉ huy phó, tất yếu sẽ không ai ở điện Khai Phong có thể kiểm soát chàng tối nay. Nghĩ là làm, chờ qua khỏi giờ Tí, canh lúc không có ai để ý, chàng cởi giáp, men theo mấy cây cột trụ lớn trèo lên mái nhà, lặng lẽ rời khỏi điện Khai Phong.

Ban ngày công khai đi trên hành lang, muốn ghi nhớ đường đi đã rất khó khăn; bấy giờ tối mù tối mịt, lại phải lén lút chạy trên mái, việc dò đường càng trở nên khó khăn gấp bội. Cứ chạy được một đoạn, chàng lại phải cúi mình áp sát mái ngói, tránh một tốp lính đi tuần ngang qua. Gặp nơi vườn cây, chàng chuyển sang dùng Liên Thụ Bộ. Cứ thế chạy băng qua khỏi khu vườn, mới thực sự đến đoạn khó đi nhất. Muốn tới dãy hành lang dẫn vào ngục thất, phải vượt qua một khoảng sân rộng bốn bề trống trải, không có cây cối cũng chẳng có mái nhà, mặt khác, ngày đêm đều có quân đi tuần giáp vòng rất nghiêm ngặt. Chàng tựa mình vào thân cây, bàn chân đặt hờ trên hai cành cây to, nép mình rúc sâu vào tán rá rộng; mặc kệ sâu bọ muỗi mòng thi nhau cắn đốt, chàng chỉ chăm chú quan sát tốp quân cấm vệ đang đi dưới sân, tự hối thúc mình mau tìm cách vượt qua khoảng sân. Đang khi suy nghĩ không dứt, chợt trông thấy phía dưới có hai người một nam một nữ cũng vừa băng qua khu vườn, chàng bèn định thần khom người xuống nhìn cho rõ mặt.

Dưới ánh sáng nhờ nhờ của sao trời và bóng đuốc từ xa hắt lại, nhân dạng hai người bên dưới hiện ra, suýt chút nữa đã khiến Ngô Bình phải thốt lên vì quá đỗi kinh ngạc. Chàng chớp mắt mấy lượt nhìn cho rõ hơn, đầu lắc mạnh để tỉnh táo trở lại, vẫn không sao tin nổi vào mắt. Một trong hai kẻ đang đi bên dưới chính là Yến Lan. Chắc chắn không thể có chuyện chàng nhìn nhầm người khác thành Yến Lan. Kẻ còn lại là một người đàn ông vận y phục chỉ huy quân cấm vệ, trông rất giống một kẻ chàng đã tận mắt chứng kiến hắn bị đâm chết ở châu Ái tháng mười năm ngoái.

“Không thể nào lại là hắn! Chẳng lẽ…”

Chàng nghĩ thầm, tự lắc đầu phủ nhận, rồi cúi người thấp xuống nữa, dõi theo hai kẻ kia không chớp mắt. Bọn họ đi xuyên qua khu vườn với tốc độ vừa phải, Ngô Bình đứng nhìn một lúc thì giật mình bám theo. Vì chàng đi trên cây, lại sợ gây tiếng động giữa trời đêm thanh vắng, nên không còn cách nào khác là phải đi chậm một nhịp so với hai người bên dưới. Đang khi chàng còn lo đuổi theo không kịp, thì một trong hai kẻ bất ngờ dừng bước, là Yến Lan.

Yến Lan quay phắt lại, đột ngột kéo hờ nửa thanh kiếm khỏi vỏ, nhìn người kia đầy đe dọa. Kẻ nọ cũng liền đứng lại, lẳng lặng nhìn Yến Lan, không phản ứng gì cả. Trừng mắt hằn học hồi lâu, Yến Lan mới gằn giọng tức tối:

–       Ngươi theo ta làm gì? Quay về chỗ của ngươi đi! Ta đã tự thân đến Hoa Lư rồi, lẽ nào ngươi lại còn sợ ta bỏ trốn?

Người kia điềm tĩnh đáp:

–       Hoàng thượng không lo tiểu thư bỏ trốn, chỉ sợ lại hỏng chuyện như lần trước. Hai ngày nữa là đến ngày đại hôn rồi, thuộc hạ thận trọng một chút vẫn hơn!

Yến Lan hừ mũi khó chịu, rồi lại phì cười vẻ khinh bỉ, nói:

–       Lẽ ra ngày hôm đó ở châu Ái, ta cứ việc giết quách ngươi cho xong! Hôm nay chẳng phải đã đỡ bao nhiêu phiền phức hay sao?

Người kia cũng cười nhạt, nhẹ giọng hỏi:

–       Tiểu thư giết thuộc hạ rồi, những người ở Mộc Hương sơn trang lẽ nào lại còn sống sót đến hôm nay? Rồi tiểu thư cũng chẳng việc gì phải quay lại Hoa Lư. Thân đứng cửa giữa như tiểu thư, vốn chỉ có thể chọn theo một phía mà thôi, hơn nữa, tuyệt đối lại không thể nào phản bội hoàng thượng. Tiểu thư thử nghĩ xem, thuộc hạ có khả năng chết dưới tay tiểu thư ở châu Ái sao?

Yến Lan ngửa mặt lên trời, bụng than thầm, miệng lại cười ha hả, nói:

–       Có lẽ, ta đã tự ảo tưởng về quá nhiều thứ. Sớm hay muộn gì cũng đưa đến cùng một kết cục, thật ngu si khi chỉ đường cho các người đuổi theo bọn họ đến châu Ái! Giờ ta còn làm được gì nữa? Trương Tuấn, ta giết ngươi!

Đoạn, nàng rút hẳn kiếm ra khỏi vỏ, lao đến vung chém tới tấp. Trương Tuấn lập tức đưa gươm ra chống trả, động tác nhanh nhẹn thuần thục, không có vẻ gì là bị Yến Lan làm cho bất ngờ. Yến Lan đang lúc kích động, ra tay không hề suy nghĩ; nàng đánh bằng cảm xúc nhất thời, tay phải tuy cầm kiếm chém bừa nhưng tay trái toàn tung ra những chiêu sát thương tàn độc nhất trong Thạch Ngọc Trảo.

Cách đánh phối hợp kiếm pháp với trảo pháp của Yến Lan có thể xem là một món lợi hại rất đặc trưng của Linh Cung, từ mười năm trở lại đây đã gây tiếng vang ít nhiều trên giang hồ. Những người ở Linh Cung, đặc biệt là hậu duệ đời thứ nhất như Yến Lan, có lợi thế được quan sát học tập võ công của những môn phái lớn nhất Đại Cồ Việt ngay từ khi còn rất nhỏ; mặt khác, những hiềm khích và ganh ghét giữa các phu nhân – chi cung chủ của Linh Cung – sang đến đời sau lại được xoa dịu bằng tình anh em ruột thịt giữa những người trẻ, chính vì thế, võ công của họ cũng dễ dàng giao lưu, hòa hợp với nhau hơn, tính tương khắc không còn bộc lộ quá rõ nét như những ngày đầu mới thành lập Linh Cung nữa.

Yến Lan, tuy không mấy thông thạo Mộc Hương Kiếm, cũng không hẳn là một cao thủ về Thạch Ngọc Trảo, nhưng khi kết hợp hai loại võ công ấy để tấn công một ngự tiền thị vệ vốn vượt trội cả về nội lực, kinh nghiệm lẫn thực lực như Trương Tuấn thì quả thực không tệ một chút nào. Trước những cú xoay người đổi chiêu liên tục của Yến Lan, mũi kiếm vừa rút đi thì trảo thủ liền đưa vào tới tấp, Trương Tuấn không khỏi bối rối quơ gươm loạn xạ, loạng choạng đảo người, cố xoay sở tìm cách đối phó. Thêm vào đó, Yến Lan có lẽ biết rất rõ rằng Trương Tuấn không dám gây thương tích cho mình, nên nàng đánh càng lúc càng liều, mải mê tấn công không màng đến việc để lộ quá nhiều sơ hở. Tuy vậy, sang đến chiêu thứ mười, Trương Tuấn bắt đầu lấy lại được nhịp độ, quen dần với cách ra chiêu của Yến Lan. Những đường gươm chống đỡ của y không vụng về trật mục tiêu nữa mà cực kì chính xác, tay trái cũng thuận đà phối hợp để khống chế trảo thủ của Yến Lan.

Từ lúc nhận ra Yến Lan và Trương Tuấn, sau khoảnh khắc bất ngờ cực độ, Ngô Bình lại cảm thấy hụt hẫng vô cùng, khúc mắt trong việc Như Như bỏ chạy khỏi Mộc Hương trang cũng dần sáng tỏ. Nghe Trương Tuấn khẳng định còn hai ngày nữa là đến ngày đại hôn, những nôn nóng tìm người trong chàng liền theo cơn hụt hẫng xìu hẳn xuống. Chàng tỉnh táo mà thờ ơ, lặng lẽ lãnh đạm quan sát Yến Lan và Trương Tuấn đấu với nhau. Xem một hồi, chàng phải thầm thừa nhận, ngày ấy ở châu Ái đã quá ngây ngô mà vội tin rằng Trương Tuấn thật sự bị Yến Lan một nhát lấy mạng. Thị vệ thân cận của hoàng đế lý nào lại có thể bất cẩn như vậy, dựa vào cách đánh của y ngày hôm nay, chàng nếu không tự trách bản thân quá khinh suất thì chỉ có thể phục Trương Tuấn và Yến Lan đã diễn quá đạt mà thôi. Hai người bọn họ thật sự giao đấu với nhau, thì phải quyết liệt như đang diễn ra dưới kia mới phải. Bất giác, Ngô Bình nhếch mép cười nhạt một cái, tia nhìn lơ đãng lướt qua Yến Lan, mắt lóe lên chút thất vọng pha lẫn đau xót cùng chán ghét; chàng chậm rãi nhích chân khỏi thân cây, toan bỏ về điện Khai Phong.

Thình lình, chàng nghe Yến Lan la toáng lên, giọng giận dữ mất kiềm chế, bèn định thần nán lại nghe ngóng.

–       Ngươi…ngươi tại sao lại…

Yến Lan không nói trọn câu, vẻ mặt ngỡ nàng sửng sốt, tay xuất chiêu bắt đầu cuồng loạn. Trương Tuấn cũng thản nhiên không đáp, bình tĩnh di động qua lại trái phải, chiêu nào chiêu nấy đều vô hiệu hóa thành công những chiêu thức ngày càng vụng về của Yến Lan.

Ngô Bình nheo mắt đánh giá, rất nhanh chóng nhận ra vấn đề, cũng liền sửng sốt kinh động. Yến Lan đánh nhau theo thói quen, thi thoảng linh động di chuyển theo thuật dàn trận của Linh Cung Thập Nhị Trận. Dù nàng chỉ có một thân một mình, việc khéo léo vận dụng thuật dàn trận cũng có chút ít tác dụng khiến đối phương hoang mang. Nhưng điều rất đáng ngờ ở đây là Trương Tuấn lại không hề hoang mang trước kiểu di chuyển vị trí lạ lùng ấy, ngược lại, y thậm chí còn tỏ ra rành rọt hơn hẳn Yến Lan, khinh khỉnh đánh vào những vị trí có tương khắc trong trật tự di chuyển của nàng, cố ý chém hụt mấy lần để ngầm đe dọa và cảnh cáo. Yến Lan hoảng hốt xoay hết kiểu di chuyển này đến kiểu di chuyển khác, dùng tất cả các bộ tam bộ tứ tương hợp lẫn xung khắc trong mười hai địa chi mà vẫn không sao gây khó dễ được Trương Tuấn, sắc mặt nàng liền trở sang nhợt nhạt. Trương Tuấn nhẩn nha đánh như đùa một hồi thì sinh mất kiên nhẫn, bèn dứt khoát xoay gươm lại, cánh tay khéo léo luồn qua mấy đường kiếm phân tâm của Yến Lan, chọc vào đúng huyệt trên cổ tay nàng một nhát thật mạnh, đánh bật thanh kiếm văng ra khỏi tầm tay Yến Lan. Xong, thuận đà, y xoay tư thế chưởng nhẹ vào lưng Yến Lan, tuy không đủ mạnh để gây tổn thương bên trong nhưng cũng đủ để hất Yến Lan ngã nhào xuống đất.

Vừa mất mặt vừa khó hiểu, Yến Lan mặt mày nhăn nhó, lồm cồm gượng dậy chỉ thẳng vào mặt Trương Tuấn, hạch hỏi:

–       Ngươi vì sao lại biết?

Trương Tuấn cười hắt, vẻ giễu cợt hằn lên trong ánh nhìn phớt tỉnh về phía Yến Lan, ngang ngược không đáp. Yến Lan càng mất bình tĩnh hơn, quát lớn đến độ kinh động cả tốp lính đang đi tuần ngoài sân rộng:

–       Nói ngay! Vì sao lại biết!

Bốn tên thị vệ nháo nhác chạy đến, thấy Trương Tuấn thì lập tức khom người chào. Trương Tuấn thờ ơ hắng giọng, nhạt nhẽo nói:

–       Tiểu thư, võ công của Linh Cung là do dùng đến hạ sách mà có được từ các môn phái khác; tôi không dám huênh hoang rằng mình thông minh, cũng chỉ là học theo hạ sách của Linh Cung mà thôi. Các chi cung chủ của các người có thể đem võ công từ môn phái của mình về Linh Cung, thì cũng có thể đem võ công từ Linh Cung truyền ra ngoài cho kẻ khác. Bọn họ đều vì toan tính cá nhân mà phản bội hết lần này đến lần khác, cũng như tiểu thư đang vì toan tính cá nhân mà dối trên lừa dưới đó thôi. Linh Cung các người, thật đúng là cùng một giuộc!

Lời lẽ khinh miệt ấy khiến cơn giận bốc lên tận óc, Yến Lan mặt đỏ bừng bừng, vung trảo thủ toan nhào đến liều mạng với Trương Tuấn. Nào ngờ y vẫn dửng dưng, ngoảnh mặt nhìn nàng đầy thách thức:

–       Có giỏi thì trái ý hoàng thượng thêm một lần nữa, đừng nói là Linh Cung nhỏ bé của các người, có đến mười Linh Cung Thập Nhị Giáp đi nữa, chỉ cần một lời của hoàng thượng, là có thể san bằng chỉ trong một đêm đó! Cô hiểu chứ?

Tay Yến Lan đang bừng bừng khí huyết thì đột ngột chuyển sang run rẩy, khuôn mặt đã sẵn nhợt nhạt nay lại càng xanh xao xuống sắc. Nàng trừng mắt dồn hết căm phẫn vào ánh nhìn thản nhiên của Trương Tuấn, trảo thủ co lại thành nắm đấm, song, lại từ từ nhẫn nhịn buông lơi, cơn run lan ra toàn thân, dọc nơi sóng lưng nàng chỉ còn cảm thấy toàn ớn lạnh. Trương Tuấn nhếch mép khinh bỉ, ra lệnh cho bốn tên thị vệ:

–       Các người hộ tống tiểu thư về biệt điện phía Tây. Nhớ lấy, chỉ cần có một sơ suất nhỏ, ta sẽ san bằng cả Linh Cung châu Ái.

Mọi người lần lượt rời khỏi, khu vườn lại trở về với vẻ tĩnh mịch sẵn có. Ngô Bình bần thần tựa vào thân cây hồi lâu, mọi chuyện vừa mới rõ ràng hơn một chút, tức thì lại trở thành rối tung rối mù. Thứ trận pháp Trương Tuấn dùng để đối phó với Linh Cung Thập Nhị Trận của Yến Lan khi nãy, rồi cả thứ kiếm pháp của y nữa, rõ ràng chính là Phật Môn Kiếm Pháp không sai đi đâu được. Người của Linh Cung không hay biết gì về thứ kiếm pháp này, đánh nhau mà bị bắt bài tất nhiên sẽ cho rằng đối thủ cũng biết Linh Cung Thập Nhị Trận. Tháng mười năm ngoái, Trương Tuấn còn lúng túng trước những đường gươm ảo diệu của Ngô Bình tại cánh rừng ngoại thành, lẽ nào chỉ mới có vài tháng đã có thể tiến nhanh như vậy. Cứ cho rằng y thật sự đã lấy được kiếm phổ từ chỗ thiền sư Vạn Hạnh, thì việc học được bấy nhiêu thứ trong vòng vài tháng là hoàn toàn bất khả thi, trừ phi…có người trực tiếp giải nghĩa bí kíp và hướng dẫn cặn kẽ cho y. Người đó, nếu không phải là chàng, thì chỉ có thể là Lý Công Uẩn.

Cảm giác tội lỗi lập tức xâm chiếm lấy Ngô Bình, chàng dứt khoát lắc đầu mấy lượt, hất hết những hoài nghi ấy ra khỏi đầu. Sư huynh chàng là người trọng tình trọng nghĩa, nhất định không thể nào lại đi giao kiếm phổ cho Long Đĩnh, nhất định không. Song, nếu tạm thời dẹp bỏ chuyện võ công của Trương Tuấn sang một bên, thì câu nói ám chỉ có nội gián trong Linh Cung mà y đe dọa Yến Lan khi nãy có nghĩa là gì? Y chỉ hăm dọa suông, hay thật sự nội bộ Linh Cung có nội gián của triều đình? Xem ra, không chỉ một mình Mộc Hương sơn trang bị uy hiếp, nay còn có thêm an nguy của những người ở Linh Cung. Hôn sự này chàng không thể không phá, nhưng những người đó chàng cũng không thể bỏ mặc. Đầu óc chàng chỉ trong phút chốc đã trả về với trạng thái hỗn loạn gấp trăm lần ban đầu.

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Mộc Hân

"Phiến đá người thợ xây loại bỏ, sẽ trở nên đá tảng góc tường." "The stone that the builders rejected has become the cornerstone" Kinh Thánh Tân Ước - The New Testament - Matthew 21, 42

Bình luận về bài viết này