Tiếc người ánh mắt miên man,
Tiếc người khóe miệng hồng nhan nét cười.
Xuân qua chẳng kịp bồi hồi,
Hạ đưa thu tới, tiếc lời trao duyên.
Phần 1:
Đại hôn. Chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến ngày cử hành đại hôn của hoàng đế.
Trời đã gần sáng, phiên trực cũng sắp kết thúc, trọn một đêm thức trắng trầm mình ngoài trời hứng sương hứng gió không khiến thể chất Ngô Bình trở nên mệt mỏi; ngược lại, chàng tỉnh táo đến mức có thể cảm thấy rất rõ ràng niềm tin của mình đang dần dần bị thời gian bào mòn, hút cạn. Chàng cứ thế ngồi yên trên bậc thềm đá, nhìn về hành lang hướng đông, nơi các mái điện đang dần liền màu rõ nét dưới ánh bình minh chưa ló dạng.
Tỉnh táo đôi khi còn đáng sợ hơn cuồng loạn!
Hai ngày, liệu có thể làm được gì trong vòng hai ngày? Nếu hôn sự của hoàng đế không thành, Linh Cung Thập Nhị Giáp và cả Mộc Hương Trang nữa, đều sẽ bị san bằng. Nghĩ xa hơn một chút, nếu hôn sự không thành, sư phụ Vạn Hạnh, sư huynh Công Uẩn cùng gia quyến chắc chắn cũng sẽ bị liên lụy.
Gà gáy năm canh, một đêm nữa vừa trôi tuột đi cùng chút niềm tin. Hy vọng còn lại càng thêm mong manh như ánh sao đầu ngày.
– Ngươi bị làm sao vậy?
Giọng trẻ con trong vắt nhưng lãnh đạm lạnh lùng vang lên sát bên tai khiến Ngô Bình rùng mình giật bắn người. Chàng quay lại, không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy Khai Phong Vương Sạ.
Sạ đầu tóc vẫn còn lôi thôi, trên người chỉ mặc độc một tấm áo lót mỏng, tay kéo lê thanh bảo kiếm tuốt trần trên nền đất. Cặp mắt Sạ to tròn long lanh, khuôn mặt lại mang vẻ lãnh khốc u ám không hợp tuổi, khiến Ngô Bình bỗng chốc kinh sợ mơ hồ. Tuy vậy, chàng vẫn im lặng không đáp lời.
Sạ đột ngột nổi giận, lùi lại mấy bước rồi dùng sức hất thanh gươm báu lên, đặt kề vào cổ Ngô Bình, quát:
– To gan! Ta hỏi ngươi bị làm sao vậy?
Ngô Bình thẫn thờ nhìn Sạ, một bên vai oằn xuống vì sức nặng của thanh gươm, song, chàng vẫn không đáp.
Sạ đột nhiên bật khóc ré lên, tay cầm gươm lỏng dần. Lưỡi gươm trượt trên vai Ngô Bình rồi rơi xuống. Sợ thanh gươm đè trúng bàn chân nhỏ xíu đang để trần của Sạ, Ngô Bình bèn vung tay hất vào lưỡi gươm. Thanh gươm văng đi, giáp tay của chàng cũng bị cứa một vệt thật sâu. Mặc kệ nơi bắp tay hơi ran rát đau, có lẽ lưỡi gươm sắc bén nọ đã cứa vào đến da thịt sau lớp giáp, chàng lặng thinh nhìn Sạ khóc, tự nhủ rồi sẽ có người đến bắt nó về phòng.
Nhưng, chờ mãi chẳng thấy ai đến.
Ngô Bình hoài nghi nhìn ra xung quanh, lại được thêm một phen kinh ngạc. Cả khoảng sân rộng lặng ngắt không một bóng người, trên hành lang, thềm điện cũng chẳng thấy cung nữ trực hầu như thường lệ. Đuốc vẫn sáng, bóng nến trong điện vẫn lập lòe hắt ra.
– Đại vương, mọi người đâu cả rồi?
Ngô Bình hỏi Sạ mà không giấu được vẻ bối rối, lòng thầm hỏi bản thân đã vùi đầu vào nghĩ ngợi chăm chú đến nhường nào rồi. Sạ mếu máo nói:
– Đều đang ở điện Long Lộc cả. Ta thức dậy mà chẳng thấy ai, mới chạy sang đấy tìm. Bọn họ quỳ đầy ngoài sân, bên trong lại có người hung hăng ném đồ ra ngoài. Ta chạy đến đứng ngoài cửa nhưng…không dám vào. Chỉ nghe thấy mẫu hậu mắng bọn chúng là lũ ăn hại, không biết cách giết người.
Tim Ngô Bình chợt thắt lại.
– Giết ai?
Sạ òa khóc lớn hơn, giọng run rẩy:
– Ngọc Minh hoàng thúc.
– Ngọc Minh hoàng thúc, Ngọc Minh vương tử?
Miệng thì không kiềm được hỏi lại, nhưng đầu óc Ngô Bình đã nhanh chóng đông cứng đi rồi, mấy lời non nớt của Sạ vẫn tiếp tục đều đều trôi vào tai, càng khiến cơn sợ hãi mơ hồ trong chàng bùng lên, áp chế mọi thứ.
– Chỉ có ngươi không bỏ ta chạy sang đó. Nhỡ đâu mẫu hậu lại bảo ngươi đi giết hoàng thúc của ta. Ngươi mà nghe lời mẫu hậu đi giết hoàng thúc… Không được! Ta phải giết ngươi trước.
Dứt lời, Sạ cúi nhặt thanh gươm, dùng sức nâng lên phang mạnh vào người Ngô Bình. Ngô Bình hoảng hồn tránh đi, trẻ con tuy không có sức nhưng lưỡm gươm ấy lại cực kì sắc bén. Sợ thanh gươm nặng nề sẽ khiến Sạ bị thương, Ngô Bình bèn thuận tay dùng Thạch Ngọc Trảo luồn vào chụp lấy chuôi gươm, cổ tay xoay nhẹ một cái đã có thể đoạt lấy từ tay Sạ.
Sạ kinh ngạc há hốc mồm, trợn mắt nhìn đến quên cả khóc.
– Ngươi cũng biết Thạch Ngọc Trảo sao?
Nhác thấy từ xa, cung nữ thân tín của Cảm Thánh đang hối hả chạy đến, Ngô Bình bèn vội vã cúi xuống, làm động tác giả như đang dỗ nín Sạ, kì thực là để nói nhỏ vào tai nó:
– Đại vương yên tâm, tôi cũng như người thôi, Thạch Ngọc Trảo này do Nhân Trí Vương dạy cho, nên tôi chắc chắn sẽ không làm hại hoàng thúc của người đâu.
Dứt lời, chàng mới biết mình vừa nói dối một câu quá liều lĩnh, bèn thót tim chờ phản ứng của Sạ.
Sạ nghe xong thì ngẩn cả người, vừa kịp lúc cung nữ nọ đến nơi, nó bèn im lặng ngoảnh nhìn sang hướng khác. Thái độ ấy của Sạ khiến Ngô Bình cảm thấy như vừa trút đi được một gánh nặng trong lòng. Người đàn ông trong ngục thất hôm nọ quả nhiên chính là Nhân Trí Vương.
Cung nữ nọ cúi chào Sạ một cái lấy lệ, đoạn quay sang Ngô Bình, nghiêm giọng bảo:
– Đến điện Long Lộc ngay đi, lệnh bà vừa cho gọi ngươi. Đại vương đã có ta hầu rồi.
Chàng gật đầu đáp lễ với cung nữ, cố ra vẻ ung dung rời đi, bụng lại quặn lên hồi hộp. Cảm Thánh đang lúc nóng giận, tìm chàng để làm gì?
Trước sân điện Long Lộc, đám cung nữ quỳ la liệt, quân cấm vệ thì chia nhau đứng gác dọc hành lang, mặt người nào người nấy xanh lét như tàu lá chuối, đến thở cũng chẳng dám thở mạnh. Ngô Bình đến trước cửa điện rồi, lại chần chừ không muốn vào. Kẻ đứng gác người quỳ chực bên ngoài cũng chẳng ai màng hối thúc mà cứ lặng thinh giữ nguyên tư thế.
Chợt từ phía sau chàng có một người đang đi đến gần, bước chân gấp gáp hối hả. Chàng không tiện quay lại nhìn, chờ cho y băng ngang qua mình bước vào nội điện mới quan sát kỹ dáng vẻ của y từ phía sau, liền phải giật mình tự nhủ y sao trông quen quá. Rất nhanh chóng, dáng vẻ ấy khiến chàng nghĩ ngay đến Đào Cam Mộc, bèn lập tức đuổi theo vào nội điện.
Đi đến sát bức rèm chắn gió, Ngô Bình mới kịp ngẫm thấy mình quá khinh suất, nhỡ đâu Cam Mộc nhận ra chàng trước mặt Cảm Thánh thì lại càng rối chuyện, chàng bèn bước lui trở ra. Nào ngờ chưa kịp rời đi thì đã nghe thấy giọng Cảm Thánh lạnh lùng quát bảo:
– Đến thật đúng lúc! Tịnh Bình, ngươi cũng vào đây đi!
Ngô Bình thở hắt một hơi bực bội, cau mày nhìn xuyên qua bức rèm mỏng, thầm giận mình do dự đến ngu ngốc. Song, chàng vẫn cố giãn đầu mày ra, lấy lại bình tĩnh rồi vén rèm bước vào. Sau khi miễn cưỡng cúi chào Cảm Thánh, nhác thấy Cam Mộc đứng bên mé trái nội điện, chàng bèn lui sang mé phải và cố tình đứng dịch xuống dưới tầm nhìn của y.
Dường như Cam Mộc đang rất cáu bẳn, hai bàn tay y siết chặt lại thành nắm đấm thả xuống bên mình, thậm chí không giấu ra sau lưng, cặp mắt ương ngạnh non nớt chẳng màng nhìn Cảm Thánh, khuôn mặt thì hếch lên đầy vẻ khó chịu. Trái lại, hoàng hậu Cảm Thánh chẳng có vẻ gì là đang nổi cơn thịnh nộ như Sạ vừa nói lúc nãy, nàng thoải mái ngồi tựa vào một bên tay ngai, bình thản nhìn Cam Mộc bằng ánh mắt nhàm chán nhất, cơ mặt thả lỏng vô cảm. Tuy vậy, hai cung nữ đứng hầu cạnh nàng ta thì mặt mũi tái mét chẳng kém bọn người đang quỳ ủ rũ ngoài sân. Nội điện cứ thế lạnh tanh lặng ngắt, chẳng ai nói với ai câu nào.
Sau khi nhìn Cam Mộc phát chán, Cảm Thánh lãnh đạm quay sang nhìn Ngô Bình. Chàng toan cụp mắt tránh tia nhìn của hoàng hậu thì đột nhiên một chút điên rồ nổi lên, giữ cho mắt chàng ung dung nhìn thẳng vào mắt Cảm Thánh. Vẫn là ánh nhìn nhàm chán thường trực, nhưng đến khi nhìn trực diện rồi, Ngô Bình mới cảm nhận được độ sâu và độ tối của ánh nhìn đó, một ánh nhìn hun hút với tâm cơ đáng sợ khóa chặt bên trong. Hoàng hậu Cảm Thánh nhếch miệng cười nhạt, đầu lại ngoảnh sang phía Cam Mộc, cao giọng nói:
– Quan Chi hậu họ Đào hôm nay ghé điện Long Lộc thật là vừa hay. Nghe nói điện Tử Hoa dạo gần đây có chút náo loạn, ta muốn tiến cử với ngài một thuộc cấp mới của ta.
Cam Mộc nhất quyết không ngó Cảm Thánh, lạnh lùng đáp trả:
– Cảm ơn! Chúng tôi không dám nhận!
Cảm Thánh bật cười thành tiếng, tông giọng phủ đầy uy quyền:
– Tốt xấu gì ta cũng là chính cung hoàng hậu, quan Chi hậu đừng vội quá cậy vào nữ chủ mà làm mất tôn nghiêm của điện Long Lộc.
Cam Mộc cũng cười khẩy một tiếng khô khốc, nói:
– Là nữ chủ nào đây? Ta không biết tốt xấu nên mới nhục nhã làm tay sai cho bà. Sao bà còn không giữ lời mà phái người đến ám hại quận chúa của tôi?
Cảm Thánh thản nhiên thừa nhận:
– Ừ! Người vẫn chưa chết mà, ta cũng không quen ném đá giấu tay, việc gì quan Chi hậu phải vất vả chạy đến chất vấn?
Đào Cam Mộc nghe đến đây thì nóng giận tuôn trào, đùng đùng lao đến chỗ Cảm Thánh, rút gươm nhứ về phía nàng ta. Bọn cung nữ thất kinh rú lên, liền bị Cam Mộc đấm một phát vào vai mỗi đứa, hất văng ra sau ngai. Gươm vừa phang đến bổ vào đầu Cảm Thánh liền chạm phải một thanh gươm khác sắc bén hơn chắn ngang. Hai thanh kim loại va nhau đánh choang một tiếng thật lớn khiến hai cung nữ ngồi sau ngai trợn mắt kinh dị không la nổi đến nửa tiếng báo động. Cam Mộc bị cản trở thì càng điên tiết, bèn quay sang vung gươm chém kẻ phá bĩnh, nào ngờ, lại nhìn thấy một người mà có nằm mơ y cũng không thể ngờ được là lại đang ở trước mặt y. Môi y mấp máy giật giật, mấy tiếng “Ngô công tử” chưa kịp phát ra khỏi cửa họng đã bị Ngô Bình đá cho một phát văng ngược ra xa. Giải quyết xong Cam Mộc, Ngô Bình quay sang nhìn Cảm Thánh thì không khỏi kinh dị khi thấy nàng ta cứ ngồi nguyên tư thế cũ, mặt thậm chí không chút biến sắc. Theo phản xạ, chàng đảo mắt nhìn xuống tay nàng ta, thì thấy trảo thủ co lại vẫn còn chưa kịp giãn ra, bèn giật mình nhớ ngay đến lúc Cảm Thánh chạm trán với người áo đen kì bí ở điện Tam Bảo chùa Nhất Trụ hơn mười ngày trước, kẻ ném ngược Khai Phong Vương Sạ ra ngoài hôm đó chính là nàng. Hóa ra, Cảm Thánh cũng biết võ công, chỉ hiềm cận vệ xung quanh lúc nào cũng đông đúc nên nàng không màng dùng đến mà thôi. Hôm nay, nàng ta bị Cam Mộc tấn công mà vẫn có thể điềm nhiên ngồi yên một chỗ, nếu không phải là bình tĩnh đến chủ quan, thì cũng là tự cậy mình cao thủ.
Mặc kệ hoàng hậu Cảm Thánh thuộc loại nào, Ngô Bình thôi không nghĩ quá nhiều nữa, chỉ lẳng lặng lui về chỗ cũ, không quên liếc sang Cam Mộc, cau mày nhìn y một cái đầy ngụ ý. Cam Mộc chừng như cũng thuộc loại nhạy bén, liền giả vờ hậm hực cau có trừng mắt với Ngô Bình, đoạn, đứng bật dậy chỉ thẳng vào Cảm Thánh, quát:
– Tưởng hay ho lắm, bà rước hắn từ chùa Nhất Trụ về đây chứ gì?
Lời của Cam Mộc khiến Ngô Bình không khỏi giật mình. Chàng những tưởng y chỉ vờ hậm hực để qua mắt Cảm Thánh, nhưng xem ra chàng đã lầm rồi. Cam Mộc trẻ con xốc nổi, rất có thể đã nghĩ chàng thay lòng đổi dạ khiến Như Như giận dữ bỏ về Hoa Lư. Y còn định nói gì với Cảm Thánh nữa đây?
Trong lúc Ngô Bình vẫn đang rối loạn tìm cách biện bạch, thì Cam Mộc lại bật cười khoái trá:
– Bà thật biết cách dùng người! Đệ tử của thiền sư Vạn Hạnh hết một kẻ đã từng bắt quận chúa đem đi, chọc cho hoàng thượng nổi cơn thịnh nộ một lần chưa đủ sao? Nay bà lại còn canh dịp đại hôn của hoàng thượng và quận chúa, rước thêm một đệ tử khác của lão sư già ấy về. Rốt cuộc thì bà toan tính chuyện gì đây? Bắt tôi làm nội gián cho bà ở chỗ Lý Công Uẩn rồi nuôi một nội gián khác của Lý Công Uẩn ở điện Long Lộc à? Bà làm tôi thấy nực cười quá! Hay là…_Cam Mộc quay sang khinh bỉ nhìn Ngô Bình, nói tiếp_ Hắn cũng là một nội gián khác của bà? Đúng rồi, sư Vạn Hạnh toàn nuôi dạy bọn người hai mang. Liệu hắn sẽ trung thành với ai đây? Ta nói cho bà biết, bà đã chẳng tin ta, đạp đổ giao ước đôi bên, thì ta cũng chẳng việc gì phải làm nội gián cho bà nữa.
Dứt lời, y khinh khỉnh bỏ đi. Những lời cay nghiệt của Cam Mộc khiến tim Ngô Bình thắt lại. Y rõ ràng không còn tin chàng nữa, mới nói ra những lời miệt thị như vậy đến sư phụ, sư huynh chàng; hôm nay y không tiết lộ thân phận thật của chàng, bất quá cũng chỉ là muốn không can hệ gì đến chàng nữa. Hơn nữa, y lại còn chấp nhận làm tay sai cho Cảm Thánh, xem ra không phải chỉ vì muốn bảo vệ Như Như, mà còn là vì y quá căm ghét thầy trò sư Vạn Hạnh. Chàng càng đi một bước, danh dự của sư phụ và sư huynh chàng lại càng bị hủy hoại dưới miệng lưỡi những kẻ không hiểu chuyện như Cam Mộc thêm một bước.
“…phải tuyệt đối ghi nhớ, đừng khinh suất mà làm hại đến sư huynh ngươi…”
Lời căn dặn của sư phụ, đến hôm nay xem ra chẳng còn tác dụng gì nữa rồi.
– Khoan đã! Nếu ta giao hắn cho ngươi, ngươi có tiếp tục làm do thám cho ta ở chỗ Lý Công Uẩn không?
Giọng điệu mặc cả của Cảm Thánh vang lên lập tức kéo Ngô Bình rời khỏi dòng suy tư. Chàng thảng thốt quay nhìn nàng ta, như không tin nổi vào tai mình, lắp bắp gọi khẽ:
– Lệnh bà…
Đào Cam Mộc cũng tức thì dừng bước, ngoảnh đầu độc ác nhìn Ngô Bình, thỏa mãn nói:
– Được lắm! Xem ra bà vẫn còn biết cân nhắc nặng nhẹ. Nhốt hắn vào nhà kho sau điện Khai Phong, bỏ đói đến chết đi. Sẽ không ai biết gì đâu!
Sự thể đã đến nước này, nếu còn bị giam cho chết rục vì đói thì thật là phi lý quá, Ngô Bình không còn cách nào khác, liền phản kháng ngay không do dự. Chàng rút rươm vùng chạy ra ngoài, đầu óc bắt đầu tính toán đường tẩu thoát. Nào ngờ vừa chạy được dăm ba bước, đến được bức rèm chắn gió thì có ai đó chực sẵn bên ngoài ném vào mắt chàng thứ bụi cay xè như bột ớt. Mắt chàng nhòe đi, con ngươi muốn bốc hỏa. Chàng cố loạng choạng chạy thêm được vài bước nữa thì vấp phải ngưỡng cửa, đồng thời lại nghe thấy từ phía sau tiếng xé gió chồm đến. Ai đó đập thật mạnh vào ót chàng, rồi tất cả nhanh chóng tối sầm lại.
…
