Chương 38: Gian trá (phần 1)

Sắt cầm duyên hợp đã lâu,

Năm thê bảy thiếp tưởng đâu thuận hòa.

Gặp khi gia sự sa đà,

Người lang chạ, kẻ gian tà hiện thân!

Phần 1:

Bên ngoài tường nam hoàng cung, Tòng Phương và Nhật Lão đã phục chờ suốt năm canh giờ, da trời cuối cùng cũng chuyển sắc xanh.

Mặc dù theo đúng kế hoạch thì phải đến tận chiều tối ngày hôm nay, tức là sau đại hôn, nhóm người bên trong hoàng cung mới vào vị trí vượt tường trốn chạy, nhưng cả ba người Nhật Lão, Tòng Phương và Xuân Lan đều nhất trí rằng mọi người nên đến tường nam từ tảng sáng để đề phòng biến cố ngoài dự tính, nên từ chập tối ngày hôm qua, Nhật Lão và Tòng Phương cùng một vài thuộc hạ của Mộc Hương sơn trang đã thu dọn đồ đạc, âm thầm rời nhà trọ. Thoạt đầu, họ chỉ nghĩ nên xuất phát sớm một chút và phải bí mật để không ai nắm được hành tung, nào ngờ vừa rời khỏi thì lại vô tình bắt gặp một toán sát thủ ruổi ngựa như bay giữa đêm hôm khuya khoắt. Linh cảm có điều chẳng lành, Nhật Lão và Tòng Phương lập tức bám theo, lập kế rải đá chắn đường khiến ngựa của bọn chúng bị vấp ngã. Toán sát thủ đứa này ngã trước đứa kia ngã sau, cuối cùng cả đoàn cùng ngã, đội hình lập tức rối loạn. Bọn chúng thoạt đầu kinh hồn bật dậy thủ thế, lục soát từng bụi cây một, hồi lâu thấy không có gì khả nghi ngoài đống đá nhọn rải dọc đường, một tên trong nhóm mới ngẩng mặt chửi đổng, vô tình phun ra điều tuyệt mật: bọn chúng được lệnh vua sai đến Mộc Châu tru diệt toàn bộ Mộc Hương sơn trang. Nhật Lão và Tòng Phương cùng nấp tít trên ngọn cây cao nhất, nghe thấy từng câu từng chữ từ miệng tên sát thủ đại nội thì chấn động tâm thần, vội vàng rời khỏi hiện trường. Biết rằng đại họa sắp tới, Tòng Phương bèn lệnh cho thuộc hạ gấp rút quay về Mộc Hương trang, dọc đường phải chia nhóm phối hợp làm giảm tốc độ của toán sát thủ, cốt sao cho người của mình về trước, ngay lập tức di dời toàn bộ người trong sơn trang và võ quán đến vùng khác tạm trú. Cũng chính vì cơ may biết tin cách trùng hợp ấy mà Nhật Lão đã quyết định cả hai cùng đến tường nam hoàng cung luôn trong đêm, chia nhau người canh giữ chỗ nấp, người rảo khắp cửa cung, nghe ngóng tình hình, nếu quan sát thấy sự gì bất thường thì một trong hai sẽ vượt tường vào cung thám thính. Hai người ở ngoài bố trí cung nỏ dây thừng sẵn sàng, chỉ cần nghe thấy ám hiệu của Xuân Lan sẽ lập tức bắn dây thừng vào hỗ trợ.

Trải qua một đêm thần kinh căng như dây đàn, cơ hồ cả hai đều có chút mỏi mệt nhưng không ai dám lơ là nhiệm vụ. Đến khi màu trời dần sáng, Tòng Phương không tiện nán lại các cửa cung nữa mới quay về xem tình hình Nhật Lão. Thấy người và vật khi rời khỏi và khi trở về vẫn ở yên một chỗ, y mới dám thở phào nhẹ nhõm. Đoạn, y đến gần Nhật Lão, hạ giọng báo cáo:

–       Ông! Cháu đã rảo khắp các cửa cung, thấy có vẻ nội bất xuất ngoại bất nhập, hi vọng không vô tình bỏ sót điều gì!

Nhật Lão trấn an:

–       Đừng quá lo, chuyện đến đâu thì đối phó đến đó. Như Ý tính tình cẩn thận, suy nghĩ thấu đáo, lo lắng chu toàn, chỉ cần chúng ta uyển chuyển phối hợp là được.

Tòng Phương gật gù tán đồng, nhưng trong dạ vẫn bứt rứt không yên. Y ngẩn người suy tư một lúc rồi buột miệng nói:

–       Hay là cháu cứ vượt tường vào trước xem sao, cứ thế này cháu thấy nóng ruột lắm!

Nhật Lão khục khặc cười, tiện tay búng mạnh vào tai Tòng Phương, châm chọc:

–       Ngươi tính bỏ ông già ngoài này nóng ruột một mình sao? Ngươi vào trong đó mải lo tìm con bé Như Ý của ngươi, nếu may mắn gặp được nó thì thế nào chẳng luống cuống tay chân khiến nó vướng bận, bằng không có khi lại gây sơ hở cho người ta nắm thóp. Đằng nào cũng không hay, thôi ngươi cứ ở ngoài này với ông. Không muốn đi rình rập ở mấy cửa cung nữa thì ngồi canh cho ông ngủ một giấc vậy!

Nhật Lão nói chơi nhưng làm thật, cả người ngả ra sau chuẩn bị nằm. Tòng Phương bị châm chọc thì nguôi dần ý định đột nhập hoàng cung, tuy vậy vẫn hơi nhăn mặt hướng mắt về phía bức tường bên kia hào nước.

Ngờ đâu, người chưa kịp ngả ra đất, Nhật Lão lại nghe thấy ba tiếng huýt gió ám hiệu. Sợ rằng mình già cả hư tai, ông bèn lay mạnh Tòng Phương, chưa hỏi đã nghe y xác nhận:

–       Là ba tiếng huýt gió ám hiệu, nhưng mà bây giờ vốn chưa phải lúc!

Nhật Lão liền nhổm người chộp lấy mớ dây thừng, hai bàn tay nhanh nhẹn thao tác, miệng nói gấp:

–       Bất kể có phải lúc hay không, cứ bắn dây vào đã!

Tòng Phương vội vội vàng vàng giúp Nhật Lão kiểm tra xem đầu sợi thừng đã được cố định chắc chắn hay chưa; xong xuôi, y cầm cung toan bắn vào trong, nhưng đầu óc nghĩ mãi không thông nên không bắn ngay được. Nhật Lão chán nản bắn liên tiếp hai sợi thừng rồi giật luôn cây cung trên tay Tòng Phương, vừa bắn vừa nói:

–       Ngươi nghĩ gì vậy? Nếu Như Ý thật sự bị lộ hành tung thì ta và ngươi lẽ ra phải bị bắt trói ở ngoài này mới phải, triều đình có đâu lại còn lôi thôi dùng ám hiệu dẫn dụ chúng ta bắn thừng vào?

Tòng Phương thấy các sợi thừng đã căng cứng, bèn phóng lên trước đứng chắn, cắn môi nghĩ nhanh rồi nói:

–       Ông nấp vào sau đi, nếu thấy người xuất hiện không phải người của mình thì phải mau mau chạy trước, còn cháu sẽ tìm cách vào trong liều chết.

Nhật Lão chẳng những không đi mà còn tiến tới thụi mạnh vào hông Tòng Phương, mắng:

–       Như Ý ở trong đó, còn sợ phải đến lượt ngươi liều chết sao? May mà từ đầu ta đã ở đây, chỉ sợ rời đi khắc nào, lỡ mà có hơi khác kế hoạch một chút, thì bị ngươi làm hỏng chuyện hết cả.

Nói xong, Nhật Lão quay đầu nhìn lên bờ tường, thấy một người đàn ông trung niên lạ mặt ló lên thì không khỏi biến sắc, tay cầm chặt thanh đao, mắt long lên sòng sọc, bộ dáng vô cùng hung tợn. Tòng Phương cũng nhanh tay rút kiếm, vừa định quay sang cắt gốc dây thì lại nhìn thấy người đàn ông nọ đỡ một người nữa trèo lên, chính là Như Như, bèn cuống quýt dùng kiếm chặn đường cắt dây của Nhật Lão lại, nói:

–       Nhật Lão khoan đã! Hình như chính là cô Như Như đó!

Hai người khó hiểu nhìn nhau rồi cùng quay sang bờ tường, thấy Ngô Bình theo sau Như Như trèo lên rồi mới dám thở nhẹ. Như Như dường như đã bị trúng thương, khiến hai người còn lại giúp nàng bám dây vượt qua hào nước có chút khó khăn. Nhật Lão toan hối Tòng Phương đi giúp họ thì lại thấy y đang giắt kiếm sau lưng, chuẩn bị đu người vào cọng dây thừng còn lại. Sẵn cơn bực tức với Tòng Phương, Nhật Lão lao đến nắm cổ áo giật y lại, quát lớn vào tai y:

–       Ngươi bị khùng à? Ngươi nghĩ bọn họ chịu rời khỏi mà không có Như Ý sao?

Tòng Phương vùng vằng chống cự:

–       Vậy nàng ấy đâu rồi? Ông để yên cho cháu đi tìm nàng!

Nhật Lão cau có dùng hai tay bẻ cho đầu Tòng Phương hướng sang phía bờ tường, nói:

–       Vậy chứ ai kia? Lúc cần gấp gáp thì ngươi chần chừ, lúc cần kiên nhẫn thì ngươi nóng vội. Thật, ngươi bị Như Ý làm cho phát điên rồi!

Nhìn thấy Xuân Lan đã vượt được tường, đang tung người qua hào nước, Tòng Phương mới dịu lại, cả người ngồi khuỵu xuống đất, chẳng rõ là do mệt mỏi hay do xúc động. Nhật Lão trông thấy y như vậy, chỉ còn biết lắc đầu, vừa cám cảnh cho y, vừa ngán y bất trị.

Bốn người vừa đáp đất liền chạy ngay đến chỗ Nhật Lão. Xuân Lan nhìn thấy Tòng Phương sụp người xuống thì lòng dạ không yên, vội ngồi xuống cạnh y, hỏi:

–       Anh làm sao vậy?

Tòng Phương nắm lấy bàn tay Xuân Lan, cảm thấy tay mình quá lạnh so với tay nàng, bèn bỏ ra, nói:

–       Ta lo cho em quá!

Xuân Lan chau mày, nét mặt biểu lộ vài phần không vừa ý nhưng trong mắt lại lóe lên cảm động, nàng nắm tay Tòng Phương lôi y cùng bật dậy rồi quay sang giải thích ngắn gọn với Nhật Lão:

–       Ông ơi, có chút biến cố! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!

Thấy Nhật Lão đắn đo nhìn sang người đàn ông lạ mặt, Xuân Lan hạ giọng nói nhỏ:

–       Vị này là Nhân Trí Vương, thân phụ của Như Như.

Nhật Lão gật đầu, lập tức chạy đi. Mọi người không ai bảo ai, lẳng lặng cùng chạy theo ông. Được một lúc thì đến một bụi tre lớn có cột sẵn mấy con ngựa, họ bèn chia nhau mỗi người một con. Lúc đầu, Nhật Lão và Tòng Phương chỉ chuẩn bị năm con ngựa, nào ngờ giờ có thêm Lê Thám, thành ra bị thiếu ngựa, vừa khéo Như Như lại đang bị thương, không thể đi một mình. Thấy vậy, Ngô Bình bèn dắt ngựa của mình sang cho Lê Thám, định mở miệng xin cho Như Như đi cùng với mình thì đã nghe Lê Thám bình đạm nói với Xuân Lan:

–       Đinh Tứ Nương, ái nữ hiện đang bị thương, không tiện đi riêng một ngựa, phiền Tứ Nương chăm sóc nó một đoạn vậy!

Như Như biết cha có chỗ chưa vừa ý với Ngô Bình, nhưng cũng tự thấy mình có lỗi vì đã lừa gạt ông chuyện mang thai, bèn nhìn Ngô Bình hàm ý trấn an rồi tự mình nhích người đến chỗ Xuân Lan. Xuân Lan lướt nhìn Ngô Bình và Như Như, cười đáp lời Nhân Trí Vương:

–       Vương gia an tâm! Ban nãy tôi chưa kịp cảm ơn vương gia đã nhắc nhở về hoàng hậu Cảm Thánh, mong vương gia đừng quá khách sáo. Dù sao thì quận chúa cũng là đệ tử của Kỷ Lục Nương Thạch Hà phái chúng tôi. Lần này để quận chúa bị đả thương, một phần cũng là do tôi sơ suất.

Lê Thám mỉm cười độ lượng, nói:

–       Là ái nữ tự mình sơ xuất, xem thường mạng sống, không liên quan gì đến Tứ Nương.

Nói rồi ông hướng về phía Nhật Lão, cúi chào:

–       Vị này ắt là Nhật Lão của Nhật Nguyệt sơn trại, xin nhận của tôi một lạy tạ ơn này!

Nhật Lão bất ngờ vì bị Lê Thám gọi đúng danh xưng, nhất thời chưa biết đáp gì thì đã nghe Lê Thám nói tiếp:

–       Hiện tại cần phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, có khúc mắt gì chúng ta hãy tính sau!

Nói xong, ông bật người lên ngựa, mọi người đến đây mới giật mình nhớ ra giờ đang là lúc tẩu thoát, cũng bèn lục tục lên ngựa. Nhật Lão và Tòng Phương đã có sắp xếp trạm dừng từ trước nên vượt lên trên dẫn đầu, Ngô Bình và Lê Thám cùng ruổi ngựa đi chốt chặn phía sau.

Chạy được một lúc, quan sát thấy khoảng cách trước sau đều ổn thỏa, Xuân Lan mới hỏi dò Như Như:

–       Trước khi ta đến tường nam hoàng cung, có bỏ lỡ chuyện gì quan trọng không?

Như Như biết Xuân Lan tám chín phần là muốn hỏi về thái độ của cha mình với Ngô Bình, bèn nói luôn vào trọng tâm:

–       Phượng Hoàng núi Tản Viên là sư muội của phụ vương. Ban nãy chạm trán ở ngục thất, anh Bình chặt mất một bàn tay của ả rồi, giờ không rõ sống chết thế nào nữa!

Xuân Lan thở dài, nói:

–       Thì ra là vậy, cao thủ Thạch Ngọc Trảo bị chặt đi bàn tay thì không bằng cả người bị phế võ công, chẳng trách vương gia tỏ thái độ rõ ràng như vậy với Bình.

Như Như cắn môi, trong lòng vô cùng khó chịu, lại thêm mấy vết thương trên người cứ âm ỉ đau rát, nghĩ đến ban nãy cha mượn lời nói với Xuân Lan mà trách nàng xem thường mạng sống, lại càng cảm thấy day dứt ân hận. Biết Xuân Lan không phải người suy nghĩ đơn giản, nàng bèn thở hắt một hơi, lấy sức nói tiếp:

–       Đinh cô cô, chuyện là do đệ tử cả! Ban nãy, để khích phụ vương thẳng tay với Phượng Hoàng, đệ tử đã nghĩ ra hạ sách lừa gạt ông…rằng đệ tử đã mang cốt nhục của anh Bình.

Xuân Lan cười lạnh, nghiến răng nói:

–       Cô cũng hay lắm! Chỉ sợ rằng nếu ông ấy phát hiện ra sự thật, sẽ càng đau lòng vì cô nhiều hơn.

Như Như đáp:

–       Tứ Nương an tâm, trò vặt ấy của đệ tử sớm đã bị phụ vương phát hiện rồi.

Nghe được câu này, Xuân Lan thấy nhẹ cả người, nụ cười trên môi liền có chút ấm áp, nói:

–       Cô lớn rồi, không nên nông nổi như vậy. Bình tâm tính chất phác, cô càng nông nổi là càng đẩy nó vào chỗ nguy hiểm đó, hiểu chưa?

Như Như đáp:

–       Đệ tử hiểu!

Chạy được một canh giờ, mọi người mới ra đến ngoại thành. Dù rằng không đi qua các cổng chính, nhưng dọc đường không hề gặp một bóng binh lính, kể cũng có chút bất thường. Xuân Lan trong lòng nghi hoặc, bèn quất ngựa chạy vượt lên, định nói vài lời với Nhật Lão. Ngờ đâu, ngựa của nàng chạy càng nhanh thì ngựa của Nhật Lão dường như lại đang chạy chậm lại, nàng vội băng mình qua khúc ngoặt, tiếng vó ngựa phía trước dừng hẳn cũng là lúc nàng nhìn thấy cách đó chưa đầy nửa dặm có một tốp quân binh ngang nhiên dàn hàng đứng gác. Tim Xuân Lan thót lại kinh sợ, lập tức ghìm cương ngó lại phía sau, không kịp ra hiệu thì thấy Ngô Bình và Nhân Trí Vương đã vượt qua khỏi khúc quanh của con đường, hiển nhiên cũng đã nhìn thấy nhóm quân binh phục chờ phía trước. Đang lúc nàng rối trí không biết tính thế nào thì Nhân Trí Vương dừng ngựa ngay bên cạnh, bình tĩnh nói:

–       Là cờ hiệu của quân Lý Công Uẩn. Chúng ta cũng không tránh đi đâu được, cứ đến đó xem sao!

Cặp chân mày Xuân Lan giãn ra, dù biết Lý Công Uẩn xuất hiện lúc này thật không thỏa đáng, nhưng cũng không còn cách nào khác, bèn nói như tự mình trấn an:

–       Nếu là Lý tướng quân thì chúng ta không việc gì phải lo rồi!

Nàng thúc ngựa chạy đến báo tin với Nhật Lão và Tòng Phương. Cả nhóm thận trọng tiến lên vài trượng, khi nhìn rõ trong nhóm quân binh có Lý Công Uẩn, họ mới nhất loạt phi ngựa chạy nhanh đến. Lý Công Uẩn không tiện để nhóm người đang bị lùng bắt ấy đến quá gần toán quân của y, cũng bèn phi ngựa xông lên trước, cách chỗ đóng quân độ chừng ba trượng, y ghìm cương xuống ngựa đứng chờ. Ngô Bình thấy y rõ ràng có ý muốn mọi người nán lại, lòng đầy nghi ngờ, bèn nói:

–       Mọi người cứ yên vị trên ngựa đã, để tôi đến đó gặp sư huynh trước!

Xuân Lan đảo mắt trông ra xa, nhìn thấy trong lùm cây ven đường ngay sau chỗ đóng binh còn có một cỗ xe ngựa nhỏ, bèn cười nhạt, nói:

–       Đã gặp thì cùng gặp. Dù sao bọn tôi cũng không để cậu lại một mình được.

Dứt lời, nàng nhảy xuống đất, vừa dắt ngựa tiến đến, vừa nói với Như Như:

–       Cô cứ ngồi yên ở đó! Thân đang bị thương, leo lên leo xuống thì thật phiền phức!

Rồi nàng làm điệu bộ hết sức tự nhiên, cố ý đi chậm chờ cho Ngô Bình dắt ngựa đến gần liền lỏng tay thả cho ngựa tiến chếch lên trước một chút, mục đích là để chắn tầm nhìn lại. An bài xong xuôi, nàng hạ giọng nói thật nhỏ với Ngô Bình:

–       Man Thiện Bí Kíp nhất định không được để lộ. Mau đưa cho tôi đi!

Ngô Bình tuy lấy làm khó hiểu, nhưng vẫn lôi bí kíp từ trong ngực áo ra giao cho Xuân Lan. Nàng vội chụp lấy bí kíp, nhanh nhẹn nhét vào bên hông bộ yên cương rồi nói với Như Như:

–       Cô nhìn thấy cả rồi đấy, cũng hiểu ý của ta chứ?

Như Như đáp:

–       Đệ tử hiểu!

Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, ngoài ba người họ ra chẳng còn ai hay biết nội tình bên trong.

Khi nhóm người đã đến đủ gần, Lý Công Uẩn mới chắp tay cúi chào:

–       Thuộc hạ cung kính đến tiễn vương gia cùng quận chúa một đoạn!

Lê Thám lãnh đạm đáp:

–       Phiền tướng quân rồi!

Lý Công Uẩn ngẩng đầu, cười nói:

–       Nhưng kính mong vương gia, thứ gì vốn ở Hoa Lư thì nên để lại Hoa Lư, đề phòng bất trắc về sau.

Chân mày Lê Thám hơi nhướng lên, chớp nhoáng đã trả về vẻ bình thản như cũ. Ông lấy ra từ trong ngực áo một cuộn da, ném sang cho Lý Công Uẩn, cười nói:

–       Lại phiền tướng quân đem về cho hoàng thượng. Bổn vương một lòng lo cho con gái, không nhờ tướng quân cất công nhắc nhở, có lẽ đã quên khuấy đi mất!

Công Uẩn vừa cầm lại cuộn bí kíp liền lật giở ra xem. Xuân Lan ngờ vực quay sang hỏi Ngô Bình:

–       Là Thập Nhị Bí Kíp?

Ngô Bình vẻ mặt rầu rĩ, gật đầu xác nhận. Vốn chàng định sau khi an toàn rời khỏi Hoa Lư rồi, sẽ mở lời xin cuộn bí kíp ấy từ Nhân Trí Vương để đem nộp lại cho Thần Nữ Khau Phạ, nhằm giảm nhẹ tội trạng cho Vũ Thị Bích; không ngờ Lý Công Uẩn một mực muốn lấy bí kíp ấy, xem như chàng đã chậm hơn y một bước rồi. Xuân Lan nhìn thấu được tâm tư Ngô Bình, bèn dịu giọng nhắc nhở:

–       Chúng ta vẫn còn Man Thiện Bí Kíp!

Nàng vừa nói xong, Công Uẩn đã lên tiếng cảm ơn Nhân Trí Vương rồi lập tức quay sang nói với Ngô Bình:

–       Sư đệ! Có thể phiền sư đệ và quận chúa nói chút chuyện riêng với ta được không?

Ngô Bình còn chưa đáp, Như Như đã lên tiếng:

–       Còn có thể không phiền được sao? Tướng quân đem binh lính đến đây chặn đường, nếu không phải làm khó chúng ta thì chắc chắn phải có chuyện cấp bách muốn nói!

Công Uẩn gập người đáp:

–       Quận chúa quá lời rồi!

Như Như nhếch mép cười mỉa, bám vào vai Xuân Lan trèo xuống. Trong lúc đó, Xuân Lan cố ý lỏng cương khiến Như Như bị mất đà, nàng vội vàng đỡ lấy Như Như, dùng thân hình của nàng ta chắn ra phía trước rồi nói nhanh trong lúc mọi người còn đang giật mình chú tâm vào việc Như Như suýt ngã:

–       Bình, mấy ngày trước y có thăm dò ta về Man Thiện Bí Kíp, ta đã giả điên không hiểu, y cũng không nghi ngờ gì. Chuyện bí kíp này xem như chỉ có hai ngươi biết với nhau.

Như Như vờ như không nghe thấy lời Xuân Lan, nàng mỉm cười nhìn thẳng vào Lý Công Uẩn, ánh mắt gian xảo đắc ý. Lý Công Uẩn có chút hậm hực, quay người bước đi dẫn đường. Như Như nắm tay Ngô Bình, cùng đi theo y, xuyên qua lớp quân binh đứng gác, đến một lùm cây ven đường, gần đó có một chiếc xe ngựa. Như Như rướn người nhìn vào bên trong xe, hỏi:

–       Bảo rằng đến tiễn người, còn chuẩn bị sẵn cỗ xe này để làm gì?

Công Uẩn không trả lời Như Như mà nói với Ngô Bình:

–       Sư đệ! Người ngồi trong xe là sư phụ. Hôm nay ta muốn hỏi cậu vài câu. Trước mặt sư phụ, cậu tuyệt đối không được nửa lời dối trá!

Ngô Bình chau mày nhìn Công Uẩn rồi tiến lên trước cỗ xe, quỳ gối dập đầu nói:

–       Sư phụ! Chuyến này đệ tử gây ra việc tày trời, làm ảnh hưởng đến sư phụ và sư huynh, thật là bất đắc dĩ, không còn chọn lựa nào khác!

Từ bên trong xe vọng ra một giọng trầm tĩnh ôn hòa:

–       Ta không trách con. Con trả lời sư huynh con trước đã.

Ngô Bình lạy sư Vạn Hạnh một lạy cảm tạ rồi đứng dậy, nhìn Công Uẩn, chờ đợi. Công Uẩn hắng giọng, hỏi thẳng:

–       Có phải cậu đã tìm ra Man Thiện Bí Kíp?

Ngô Bình có chút bất ngờ, phần nhiều là do không tin nổi Xuân Lan đoán việc như thần, trong lòng lại thầm cảm thấy nhẹ nhõm vì đã kịp giao Man Thiện bí kíp cho Xuân Lan. Tuy vậy, chàng thực rối trí, chưa nghĩ ra cách đối phó với Lý Công Uẩn trước sự chứng kiến của sư Vạn Hạnh, bèn đáp câu giờ:

–        Phải!

Lý Công Uẩn gật gù hài lòng:

–       Rất thẳng thắn! Vậy ta cũng thẳng thắn với cậu, hôm nay cậu để Man Thiện Bí Kíp lại, ta để cậu, quận chúa cùng mọi người an toàn rời khỏi đây.

Cặp chân mày Ngô Bình chau lại, miệng không khỏi cười hắt thành tiếng, biểu lộ thất vọng. Hóa ra, mọi điều Xuân Lan nghi ngờ, mọi điều từ đầu chàng đã nghi ngờ, đều đúng cả. Trước thái độ ấy của Ngô Bình, Công Uẩn bỗng có chút hổ thẹn, giọng y dịu xuống, toan giải thích, nào ngờ lại bị Như Như cười to cướp lời:

–       Tiếc quá! Tiếc quá! Tướng quân lẽ ra phải hỏi bổn quận chúa câu này mới đúng!

Lý Công Uẩn cả kinh quay sang, nhướng mày hỏi:

–       Là ý gì?

Như Như khinh khỉnh hỏi ngược lại y:

–       Đào Yến Lan chưa kịp kể với tướng quân là ta đã tiện tay đốt bí kíp đó rồi sao?

Công Uẩn trừng mắt giận dữ, nói như quát:

–       Cô nói gì?

Như Như gằn giọng khẳng định:

–       Ta đốt rồi! Ta hận đương kim thánh thượng tận xương tủy. Vì hắn mà ta phải nhẫn tâm từ bỏ người ta một lòng một dạ yêu thương. Dĩ nhiên, ta về Hoa Lư làm hoàng hậu, nhưng thứ hắn muốn nhất định phải làm cho hắn vĩnh viễn không có được! Ta đốt Man Thiện Bí Kíp rồi!

Công Uẩn tức tối sấn đến gần Như Như, thịnh nộ chưa kịp phát tác đã nghe thấy giọng sư Vạn Hạnh đều đều truyền ra:

–       Bình, cô ta nói thật sao?

Phải gắng sức lắm, Như Như mới không biểu lộ kinh ngạc trước câu hỏi của sư Vạn Hạnh. Ngô Bình vốn tâm tính lương thiện, hẳn sẽ không nỡ dối gạt sư phụ, nàng chỉ sợ chàng không qua mắt nổi sư Vạn Hạnh. Nào ngờ, Ngô Bình gần như trả lời tức khắc, khiến tim nàng thót lại hồi hộp:

–       Dạ sư phụ! Nàng ấy nói với đệ tử là nàng đốt đi rồi!

Tim Như Như lập tức nhẹ đi như vừa bẩy ra được một hòn đá, câu trả lời ấy của Ngô Bình hoàn toàn không thể xem là lời nói dối được. Nhất thời, cả ba bên cùng im lặng, Như Như càng lúc càng lộ rõ vẻ đắc ý, Công Uẩn hậm hực bốc hỏa lên tận đầu, Ngô Bình thì khó xử muôn phần, mặt cúi gằm xuống. Một lúc sau, Công Uẩn đột ngột đưa ra yêu cầu:

–       Cẩn tắc vô ưu, ta muốn xét người cậu!

Ngô Bình ngẩng phắt đầu lên nhìn Công Uẩn, mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Công Uẩn cũng kiên quyết nhìn thẳng vào Ngô Bình, tay vô thức đặt vào cán gươm. Song, Ngô Bình bỗng dưng điềm nhiên cười nhạt, nói:

–       Sư huynh, nếu muốn xét thì…

–       Công Uẩn, để họ đi đi!

Sư Vạn Hạnh lên tiếng ngắt lời, Lý Công Uẩn cũng tắt hẳn hy vọng. Không muốn dây dưa thêm, Ngô Bình bèn hướng về phía cỗ xe, quỳ xuống nói:

–       Tạ sư phụ tin tưởng đệ tử. Lần này đệ tử ra đi không hẹn ngày trở lại, công ơn dưỡng dục bảy năm ở chùa Quỳnh Lâm sợ rằng không thể báo đáp. Tuy vậy, hôm nay đệ tử trước mặt sư phụ và sư huynh xin lập lời thề, sau này nguyện không sát sanh, nguyện ăn chay trường, một lòng cầu chúc bình an cho sư phụ và sư huynh.

Nói rồi, chàng dập đầu ba lần trên đất. Sư Vạn Hạnh đến khắc cuối cùng vẫn nhất quyết không rời xe, chỉ ngồi bên trong dịu giọng nói ra:

–       Con đi đi!

Được lời đó, Ngô Bình bèn đứng dậy, quay sang vái Công Uẩn một cái rồi nắm tay Như Như, mau chóng rời khỏi.

Nhóm người Mộc Hương trang tiếp tục quất ngựa lên đường. Đợi mấy người bọn họ đã đi khuất, Công Uẩn mới đến gần cỗ xe, đưa tay vào trong tỏ ý đỡ sư Vạn Hạnh bước xuống, nói:

–       Sư phụ, người ra ngoài cho thoáng.

Vạn Hạnh tựa vào tay Công Uẩn, vừa xuống xe vừa nói:

–       Lấy lại được Thập Nhị Bí Kíp là tốt rồi. Còn Man Thiện Bí Kíp, có thì tốt, không có cũng không sao. Bình đã không muốn giao ra, ngươi có ép nó cũng vô ích. Nó vốn là đứa hiểu chuyện, nếu đã muốn giữ lại tức phải có nguyên do. Bình cũng là đệ tử của ta, ta không thể chỉ lo cho mỗi mình ngươi được.

Công Uẩn cúi đầu đáp khẽ:

–       Dạ, sư phụ!

Sư Vạn Hạnh bước ra khỏi bóng cây, mắt nhìn về phía con đường còn tung bụi mù, bỗng trút một hơi dài thườn thượt, đầu lắc nhẹ vẻ miễn cưỡng, chắp tay nói:

–       A Di Đà Phật, bần tăng không phải với con rồi!

Đứng trông theo bóng bụi mịt mù một lúc thật lâu, đến khi bụi lắng, con đường quang đãng trở lại, Vạn Hạnh mới quay sang, nghiêm giọng dặn dò Công Uẩn:

–       Sư phụ biết con nóng lòng vì đại cuộc, nhưng tình thế hiện tại không cho phép xảy ra sơ suất. Trước mắt, con phải ngụy tạo thương thế, giả như mình trúng phải đòn cực hiểm của Thạch Ngọc Trảo, sau đó hãy dâng Thập Nhị Bí Kíp lại cho hắn. Nhớ, hãy nói với hắn rằng con bị Nhân Trí Vương đánh cho thừa sống thiếu chết là vì muốn đoạt lại quận chúa, còn bí kíp là do con hạ mình cầu xin ông ta giao lại cho con. Việc lớn không thể ngày một ngày hai mà thành, thời gian sắp tới là dịp để con chứng tỏ lòng trung thành của con với hắn. Biến cố lần này, tốt nhất cứ đẩy hết trách nhiệm cho hoàng hậu Cảm Thánh cùng Trương Tuấn là được.

Công Uẩn cúi đầu, đáp:

–       Dạ, sư phụ!

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Mộc Hân

"Phiến đá người thợ xây loại bỏ, sẽ trở nên đá tảng góc tường." "The stone that the builders rejected has become the cornerstone" Kinh Thánh Tân Ước - The New Testament - Matthew 21, 42

Bình luận về bài viết này