Những ân tình cũ nửa vời,
Đem ra đánh đổi một đời bi hoan.
Ví dầu duyên nợ hợp tan,
Trăng xưa đã khuyết, đá vàng nhạt phai.
Phần 1:
Toàn thân Trịnh Thị nóng bừng lên như lửa đốt, ruột gan tim phổi như bị thiêu cháy lần mòn. Cả đời ả dùng độc chất phòng thân, không ngờ cũng có ngày chết vì độc thủ. Trịnh Thị biết mình không qua nổi, còn chút hơi tàn cũng quyết thực hiện dã tâm bằng được, ả không màng đến người vừa ra tay hạ độc, bất ngờ xé toạc áo choàng, lao đến chỗ Công Quý nhanh như cắt. Cánh tay ả gầy gò khẳng khiu, móng tay dài sắc nhọn, từ trên da thịt tỏa ra mùi thuốc đắng nghét, ả chụp vào cổ Công Quý, nhưng cuối cùng bàn tay chỉ chụp hụt vào không khí. Mắt ả hoa lên, không còn phân biệt được đâu là người, đâu là cây, chỉ thấy lờ mờ dường như lại có thêm mấy người nữa vừa xuất hiện, liền lập tức đoán ra Xuân Lan không hề đến đây một mình. Trịnh Thị điên loạn vươn tay quơ quào loạn xạ, thét hỏi:
- Là ai?
Một giọng già nua trầm ổn đáp lời:
- Triệu Bạch Long và Lâm Tử Long Hải Đông Phái!
Trịnh Thị càng điên cuồng nạt nộ:
- Lã Thị Vy! Cô ở đâu? Lên tiếng trả lời ta mau!
Lại có mấy tiếng xoẹt xoẹt ở đâu bắn tới, mấy mũi kim châm sắc lạnh thọc luôn vào hai mắt Trịnh Thị, làm cho ả hoàn toàn hóa mù. Trịnh Thị càng rối loạn càng xoay vòng man dại, vừa dỏng tai lên vừa quát hỏi:
- Ai? Là kẻ nào nữa?
Một giọng nữ khinh khỉnh đáp trả:
- Canh Thất Nương Thạch Hà phái!
Trịnh Thị đầu óc điên loạn, bật cười sặc sụa:
- Ta may mắn vậy sao? Sắp chết rồi còn được cao thủ chính phái đến tiễn chân! Nhưng mà… nhưng mà ta hôm nay…tuyệt đối…không đi một mình đâu!
Lời vừa dứt cũng là lúc tay ả chộp vào được một thân người gầy guộc. Người nọ kinh hoàng tránh đi nhưng không kịp, miệng thét lên hoảng loạn. Trịnh Thị nhận ra ngay tại đó có đến hai người, chính là Mẹo cung Trần Thị Dương và Tị cung Văn Thị Sa, bèn vung tay thọc cả năm ngón vào ngực một người. Tiếng thét lập tức tắt lịm. Giọng Văn Thị Sa run rẩy thốt lên:
- Dương phu nhân! Dương phu nhân! Ta không giết cô! Là ả ta hại chết cô!
Rồi lại có tiếng bước chân gắng gượng vùng chạy, có cả tiếng Công Lục gào thét gọi với theo, Trịnh Thị biết ngay người vừa chết dưới tay ả chính là Trần Thị Dương, cô ta chết là do bị Văn Thị Sa đẩy ra đỡ đòn.
Mẹ con Văn Thị Sa bỏ chạy cả rồi, Trịnh Thị Đoan cũng sức tàn lực kiệt, tay không giữ nổi xác Trần Thị Dương nữa, bèn buông ra rồi lảo đảo cố đứng vững. Ả đứng đó một lúc thật lâu, chịu đựng cơn đau giày xéo ruột gan, cả thân hình co rúm lại, khớp chân hóa cứng đến không thể thụp xuống được nữa. Rồi đột nhiên, lại có mấy móng tay sắc cắm nông vào ngực trái ả, giọng mỏng tang vô cảm vang lên bên tai:
- Ta là Đàm Nương, vợ của Nhân Kiệt. Cô không cố ý sát hại bọn họ, ta sẽ để cô được chết tốt!
Một giọt nước mắt trào vội từ mí mắt Trịnh Thị, ả gục mặt thì thào:
- Cảm ơn cô!
Tức thì, năm móng tay cắm nơi ngực Trịnh Thị được dồn lực đâm mạnh, độc chất truyền thẳng vào tim, Trịnh Thị chết cứng tại chỗ.
Lúc bấy giờ, tại khoảnh rừng có đến hai xác chết tím tái, một của Mẹo cung Trần Thị Dương, một của Mùi cung Trịnh Thị Đoan đều là do Tây Âu Độc Thủ. Người tự xưng là vợ của Phạm Nhân Kiệt sau khi hạ thủ thì đứng tại chỗ như chết lặng, mắt ánh lên ái ngại nhìn xác của Trịnh Thị Đoan. Mấy người nữa cũng có mặt ở khoảnh rừng nhưng từ đầu ẩn thân, đến đây đều từ từ lộ diện, gồm có Triệu Bạch Long, Lâm Tử Long của Hải Đông phái, Canh Thất Nương của Thạch Hà phái, chính là ba người khi nãy đã hỗ trợ Đàm Nương giết Trịnh Thị Đoan, lại có nhóm người Nhật Lão, Lê Thám, Tòng Phương, Ngô Bình, Như Như đi cùng với Xuân Lan, rồi Lâm Trí Anh của Hải Đông phái.
Nhóm người Mộc Hương Trang, Xuân Lan và cha con Như Như sau khi đến Linh Cung thì chẳng thấy ai ở đó, trong lúc họ chưa biết phải làm thế nào thì lại vô tình nhìn thấy Vũ Thị Bích từ trong rừng chạy ra, bèn cùng nhau đi ngược vào rừng. Họ đến miếu Định Quốc Công kịp lúc chứng kiến Trịnh Thị Đoan đang uy hiếp Đào Khanh và các phu nhân, mọi người dường như đều bị trúng độc. Khi Trịnh Thị lên tiếng đe dọa mẹ con Lã Thị Vy, cả Ngô Bình, Như Như và Xuân Lan cùng nhận ra ngay vợ của Đào Công Quý chính là Mai cô ở Phạm gia trang Lục châu. Xuân Lan và Ngô Bình đều rất rối trí, nóng lòng muốn can thiệp, nhưng được Nhật Lão và Lê Thám khuyên can, hai người đành cố kiên nhẫn theo dõi động thái của Trịnh Thị. Trịnh Thị nhiều lần uy hiếp và lăng mạ Đào Khanh khiến Xuân Lan nóng lòng xót ruột, mọi người khuyên can năm lần bảy lượt, đến lúc tưởng chừng thất bại rồi lại thấy cách đó không xa cũng có mấy người đang theo dõi tình hình Linh Cung. Hai bên nhìn thấy nhau, lại thẳng thắn không né tránh nhau, tuy chưa thực sự tin tưởng nhau nhưng cả hai bên đều tự ngầm quyết định sẽ cùng kiên nhẫn nán lại nghe Trịnh Thị vạch trần mọi chuyện rồi mới can thiệp sau. Dĩ nhiên, Xuân Lan không đủ nhẫn tâm ngồi nhìn Đào Khanh bị sát hại, lại thêm kích động trước sự thật về cái chết của mẹ ruột là Mạc Thị Hậu, nên đã lộ diện tấn công Trịnh Thị, vô tình làm cho Trịnh Thị hành động càng khó lường hơn. Hải Đông Phái cũng không thể khoanh tay đứng nhìn tính mạng mẹ con Hắc Long Lã Thị bị đe dọa nên sau đó cũng xuất hiện đánh trả. Cả hai bên vì thế mà nhận ra nhau. Về sau, lại có thêm Canh Thất Nương của Thạch Hà rồi sau cùng là Đàm Nương. Tiêu diệt được Trịnh Thị Đoan rồi, mọi người nhìn mặt nhau cùng không khỏi ngỡ ngàng kinh ngạc.
Sau khoảnh khắc im lặng, Xuân Lan giật mình bừng tỉnh, vội nhào đến chỗ Đào Khanh. Thân hình y bất động, da dẻ dần tím tái, mắt trợn trừng sợ hãi, khiến Xuân Lan lòng đau như cắt. Tuy vậy, nàng chưa kịp động vào người y, đã bị Đàm Nương cảnh báo:
- Trên người hắn đang đến lúc phát độc ra ngoài, cô động vào là tự sát đó!
Xuân Lan giật mình khựng lại, bất lực nhìn Đàm Nương, môi mấp máy như muốn cầu cứu. Như Như thấy vậy, bèn bước ra nhặt áo choàng của Trịnh Thị đem đến cho Xuân Lan, nói:
- Đinh cô cô, phủ cái này lên người ông ấy, sẽ giúp tiết chế bớt độc tính.
Nói rồi, nàng nhìn sang Đàm Nương, nhớ đến cuộn vải có ghi chép tỉ mỉ về các loại độc dược cũng như cách kháng cự lại Tây Âu Độc Thủ mà bà đã hào phóng tặng nàng trước đây, bèn mỉm cười gật đầu chào. Nàng nhìn Đàm Nương bằng ánh mắt nửa thân quen nửa xa lạ, diện mạo của bà nàng chưa từng một lần nhìn rõ, giờ có cơ hội diện kiến rồi nàng lại quá đỗi bất ngờ. Cảm xúc khó tả cuộn lên trong lòng nàng, là hoài nghi mơ hồ lẫn xúc động tâm thần. Người phụ nữ ấy dung mạo thời trẻ có lẽ vô cùng diễm lệ, chỉ hiềm trên khuôn mặt có mấy vết sẹo mờ chằng chịt dọc ngang, đang lúc trời tối nếu không để tâm sẽ không nhận ra. Khuôn mặt bị rạch nát, chỉ có thể là tác phẩm của Hắc Diện phu nhân, nhưng mấy vết sẹo kia lại quá mờ nhạt, hoặc là Hắc Diện phu nhân đột nhiên nương tay, hoặc không phải là vết tích của Hắc Diện phu nhân, hoặc là do mấy vết chém ấy tuy từng rất nặng nhưng nhờ vào bàn tay y thuật tài tình của họ Phạm mà đã thuyên giảm rõ rệt. Trên hết, dung mạo của Đàm Nương, dường như có vài phần nàng trông rất quen thuộc, quen thuộc đến lạnh người.
Lần đầu tiên gặp mặt ở Lục Châu vào đêm trăng tròn tháng chạp hai năm trước, Phạm phu nhân để tóc xõa phủ kín diện mạo, chỉ chừa ra cặp mắt u uẩn ngấn nước trừng trừng nhìn nàng trước khi vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Lần thứ hai gặp gỡ lại là ngay sáng sớm hôm sau, nàng bị Mai cô đánh ngất rồi đem đến cho Đàm Nương, thân thế của nàng gần như bị bà ấy vạch trần chỉ nhờ vào cây trâm bạc cẩn ngọc Trân phi tặng cho nàng.
Người ta có thể nhận ra nàng, ắt là nhờ vào diện mạo. Diện mạo của nàng có nét rất giống Đàm Nương!
Như Như mải lo nhìn Đàm Nương đến độ không nhận ra bà từ lâu đã nhìn sang một người khác, ánh mắt cũng kinh ngạc bội phần, sắc thái lại có chút sợ sệt. Nàng hoảng hồn nhìn theo hướng mắt của Đàm Nương, liền bắt gặp cặp mắt Nhân Trí Vương đang nhìn đáp trả bà, trong đáy mắt cha nàng đang cuộn đầy giông bão. Hốt nhiên, Như Như cảm thấy khó thở, tay chân bủn rủn, thân hình lảo đảo muốn ngã, mặt đang lúc quay đi thì chạm phải ánh mắt da diết câm lặng của Mai cô từ phía bên kia, dường như nàng ta đã kín đáo quan sát nàng từ lâu. Ánh mắt ấy của Mai cô cứ như thể đang khẳng định mọi nghi ngờ trong lòng nàng, khiến nàng quỵ hẳn xuống, hai tay chống lên nên đất lạnh.
Ngô Bình thấy Như Như đột nhiên khụy ngã, bèn chạy lại đỡ nàng, ân cần hỏi han:
- Nàng bị lạnh ư?
Như Như lẳng lặng lắc đầu, dùng sức bám vào tay Ngô Bình, đứng dậy trấn tĩnh. Ngô Bình có chút bất ngờ, bèn nhìn sang Mai cô; nàng ta chỉ mỉm cười, thờ ơ gật đầu chào.
Mấy biểu hiện lạ lùng đó của cha con Như Như và Đàm Nương không khiến người ta phải lưu tâm, vì ai nấy đều đang bận rộn giúp đỡ và thăm hỏi các phu nhân của Linh Cung. Thấy Đàm Nương là người duy nhất am hiểu độc tính của Tây Âu Độc Thủ, Canh Thất Nương khẳng khái xin trợ giúp:
- Phạm phu nhân, mấy vị phu nhân này đều trúng độc của Trịnh Thị, mong phu nhân giúp họ giải độc!
Đàm Nương thất thần rời mắt khỏi Lê Thám, bước chân có phần nặng nề, đến chỗ Canh Thất Nương, xem thương tích cho Ngọ cung Bùi Thị Đào rồi nói:
- Bọn họ cần phải uống trà gừng nóng để giải bớt độc chất trong người, một ngày uống ba ấm đầy, độ một tuần mới hoàn toàn hồi phục.
Xuân Lan nghe vậy, liền tha thiết cầu xin:
- Phạm phu nhân, mong phu nhân xem giúp cha tôi!
Đàm Nương lạnh lùng đáp:
- Hắn rắp tâm hại chết sư nương và Nhân Kiệt, ta không tự tay giết hắn là may mắn cho hắn lắm rồi, cô lẽ nào lại còn bắt ta phải nghĩ cách cứu hắn?
Xuân Lan sụp quỳ xuống đất, khóc ròng nài nỉ:
- Phạm phu nhân, nghiệp Linh Cung gây ra, bao nhiêu đó báo ứng đã quá thê thảm! Tôi cầu xin phu nhân đừng bỏ mặc tính mạng cha tôi!
Nói rồi nàng thảm thiết dập đầu. Lã Thị Vy cũng chạy đến nài nỉ:
- Phạm phu nhân, xin phu nhân niệm tình mẹ con tôi suốt một năm qua chăm sóc Hoàng Mai, xin hãy cứu tính mạng tướng công tôi!
Dứt lời, Lã Thị cũng toan quỳ xuống, Mai cô thấy vậy bèn đến ngăn Lã Thị lại, vừa đỡ bà đứng dậy, vừa nói với Đàm Nương:
- Mẹ! Dù thế nào, ông ấy cũng là phụ thân của tướng công con…
Đàm Nương thở dài, ngắt lời Mai cô:
- Hắn trúng kịch độc nặng hơn bọn họ, lại chịu kích động tâm thần quá nặng, giờ dù ta có làm gì đi nữa thì cũng chỉ có thể đảm bảo cho hắn sống khùng khùng điên điên thêm một năm nữa thôi.
Cả Lã Thị và Xuân Lan đều nghe như sét đánh ngang tai. Tuy vậy, Xuân Lan vẫn nước mắt lã chã, quyết bám lấy tia hy vọng cuối cùng, dập đầu nói tiếp:
- Vẫn mong phu nhân cứu tính mạng cha tôi trước đã!
Đàm Nương đáp:
- Các người đưa hắn đến Lục châu vậy!
Canh Thất Nương nói:
- Có muốn đi cũng không thể đi ngay đêm nay được, còn mấy phu nhân này nữa, biết tính thế nào đây?
Đến lúc này, Bùi Thị Đào mới lên tiếng khẳng định:
- Từ đầu đã chẳng có quân binh triều đình gì cả, chẳng qua Trịnh Thị muốn mượn chuyện sát hại chúng tôi thôi. Tôi là Bùi Thị Đào, đệ tử Sơn Tây võ phái, các vị nếu có thể tin tôi, xin hãy giúp đưa chúng tôi về lại Linh Cung rồi nghỉ ngơi trước đã, có vội đến đâu thì trời sáng hẵn đi!
Canh Thất Nương bèn nói thêm:
- Tôi thay mặt Đỗ chưởng môn Thạch Hà phái đến châu Ái dò hỏi tung tích Đinh Tứ Nương là Đào Xuân Lan, suốt mấy ngày liền chỉ bí mật liên lạc với một mình Ngọ cung Đào phu nhân. Đào phu nhân thật sự đáng tin, chính bà ấy đã sai thuộc hạ báo cho tôi biết Linh Cung có biến để tôi đến can thiệp.
Mọi người gật gù tỏ vẻ tán thành như vẫn còn đôi chút ái ngại. Sau cùng, hai người Bạch Long và Tử Long của Hải Đông được Lã Thị Vy thuyết phục, nhóm người Mộc Hương trang muốn đi cùng Xuân Lan, còn Đàm Nương thì từ đầu bí mật bám theo người của Hải Đông phái đến Linh Cung tìm con gái nên cũng chưa muốn bỏ đi, bọn họ sau cùng đều theo ý của Bùi Thị Đào và Canh Thất Nương, giúp đưa các phu nhân còn lại quay về Linh Cung. Đang khi mọi người còn loay hoay thu dọn rời khỏi, Đàm Nương bỗng nhiên ngất đi, toàn thân ngã quỵ ra đất. Ai nấy kinh ngạc lắm nhưng vì ngại Tây Âu Độc Thủ nên không dám động vào người bà, duy chỉ có Mai cô hớt hải chạy đến rối rít lay gọi:
- Mẹ ơi! Mẹ! Đừng làm con sợ!
Rồi Lê Thám cũng đến, nói:
- Đưa bà ấy về Linh Cung trước đã!
Mai cô như hiểu được tâm ý của Lê Thám, vội vàng chặn tay quanh người Đàm Nương, tròn mắt nhìn ông không đáp, kỳ thực trong lòng lại băn khoăn không dứt. Như Như trông thấy tình cảnh ấy thì ruột đau như cắt, bèn đến ngồi cạnh Mai cô, nói:
- Mai cô, để cha tôi đưa…bà ấy về Linh Cung đi!
Mai cô cắn môi lưỡng lự, đáp:
- Mẹ tôi…không muốn gặp lại các người…nên mới ngất xỉu.
Như Như chau mày khổ sở, Lê Thám cũng bất nhẫn không yên. Đang lúc ấy, Ngô Bình dù không rõ nội tình, cũng nhanh chân đi lại mở lời:
- Vương gia, Mai cô, hay là để tôi đưa bà ấy về Linh Cung cho!
Mai cô nhìn Ngô Bình rồi lại nhìn sang Lê Thám, sau cùng gật đầu nói:
- Vậy phiền anh giúp tôi đưa mẹ về!
Nói rồi, Mai cô lấy ra từ trong ngực áo Đàm Nương một đôi găng tay, cẩn thận mang vào cho bà rồi đỡ bà tựa lên lưng Ngô Bình.
Về đến Linh Cung, Bùi Thị Đào nhanh chóng sắp xếp phòng ốc cho mọi người. Nội thất Linh Cung vốn bị đập phá xáo trộn từ trước, thuộc hạ phần đông tản mác đây đó chưa kịp quay về, nên đích thân Bùi Thị Đào, Đàm Túy Dung, Lê Thị Ngọc phải tự tay dọn dẹp đón khách. Nhật Lão e mấy người phụ nữ nhiều việc vất vả nên cùng theo họ phụ giúp một tay. Xuân Lan và Công Quý tự đề nghị chăm sóc cho Đào Khanh, vốn lúc này đã thần trí bất thường. Tòng Phương vì lo lắng cho Xuân Lan nên quyết đi theo nàng. Còn Lã Thị Vy và Mai cô thì dẫn đường cho Ngô Bình đưa Đàm Nương đến Thìn điện nghỉ ngơi. Chỉ riêng cha con Như Như, Lê Thám, dọc đường về đã mang theo tâm trạng bất an, đến Linh Cung càng bối rối không yên, cuối cùng nhìn mọi người lần lượt tản ra, cầm lòng không đậu nên lững thững theo sau Ngô Bình. Như Như để tâm quan sát cha, thấy ông từ lúc Đàm Nương ngất đi dù chủ tâm không nhìn bà đến một lần nhưng trong ánh mắt vẫn chất chứa muôn vạn phần xót xa thê thiết, mối nghi vấn trong lòng nàng càng được khẳng định. Sau cùng, nàng không giấu nổi băn khoăn, khẽ hỏi:
- Cha! Chẳng phải Đàm Nương là phu nhân của Ngọc Diện Thần Y sao?
Lê Thám đang bước đi thì đột ngột khựng lại, ngoảnh đầu nhìn Như Như trầm mặc, song lại gật đầu bước tiếp. Như Như không rõ cha đang nghĩ gì, lòng càng cảm thấy khó chịu, toan mở miệng hỏi tiếp thì đã bị vẻ ẩn nhẫn cam chịu của Lê Thám làm cho nuốt ngược lời vào trong.
Ngô Bình đưa Đàm Nương vào đến Thìn điện, Mai cô lập tức kiếm cớ đẩy chàng ra ngoài, nói Như Như không chịu nổi sơn lam chướng khí trong rừng, e là vẫn còn mệt, chàng nên đến chăm sóc nàng ấy. Lã Thị Vy thật bụng không hề nghi hoặc, cũng ra sức nói vào mấy lời, còn luôn miệng trấn an rằng Đàm Nương đã có mình chăm sóc. Ngô Bình tự thấy ở lại quả thật không tiện, hơn nữa khúc mắt với Mai cô đằng nào cũng không thể nói trước mặt mẹ chồng nàng, bèn nhận lời rời khỏi. Mai cô trông theo đến cửa, lại thấy Lê Thám và Như Như đã đứng đó tự lúc nào, toan trực diện khuyên giải nốt thì đã bị Như Như nhất quyết đề nghị:
- Chúng tôi muốn đến xem bệnh tình của phu nhân đã đỡ hay chưa! Mai cô, mong cô đừng xua đuổi!
Lã Thị Vy nghe mấy lời này thì có chút khó hiểu, nhưng rõ ràng cha con Như Như cùng Đàm Nương đều là khách mà bản thân bà cũng chưa nắm rõ danh tính cha con Như Như, bèn mượn chuyện tạo cớ cho họ ở lại Thìn điện. Bà hướng sang Lê Thám, hỏi:
- Nhìn phong thái lão gia cùng tiểu thư, tôi đoán là người kinh thành, thân phận hẳn rất tôn quý. Chẳng hay cao danh quý tánh là gì? Đến Linh Cung có phải là đi cùng với người của Mộc Hương trang không?
Lê Thám chắp tay chào Lã Thị, nói:
- Tình thế gấp rút, chưa kịp giải thích, mong Hắc Long Vy phu nhân đừng để bụng! Tôi họ Lê, tên Thám, đúng là người từ Hoa Lư đến!
Nghe Lê Thám tự xưng tên họ, Lã Thị Vy nhất thời cả kinh, bèn cúi mình đáp lễ, nói:
- Nghe đại danh vương gia đã lâu, không ngờ cơ duyên gặp gỡ lại trong tình cảnh éo le thế này, Linh Cung chúng tôi làm phiền vương gia mất rồi!
Lê Thám lòng nóng như lò than, không còn tâm trí đâu mà tiếp tục ứng đối chuyện danh tính, bèn thẳng thắn nói vào vấn đề:
- Vy phu nhân, tôi cùng Phạm phu nhân vốn là bạn bè tâm giao, nhiều năm trước bà ấy đột nhiên bặt tích không lời từ biệt. Rất mong phu nhân để cha con tôi cùng ở đây giúp phu nhân chăm sóc bà ấy, đợi khi bà ấy tỉnh lại rồi sẽ tự quyết xem có tiếp chuyện chúng tôi hay không.
Lã Thị có chút ngần ngại, thoáng nhìn sang Mai cô, thấy Mai cô mải lo dém chăn bấm huyệt cho Đàm Nương, bèn quay lại gật đầu với Lê Thám.
Ngô Bình thấy tâm trạng Như Như không ổn, lại để ý thấy diện mạo của nàng và Đàm Nương dường như có nét giống nhau, trong lòng đã sẵn ngờ ngợ nhưng không tiện hỏi, càng không dám đoán bừa, bèn đưa tay siết chặt tay nàng rồi đi khỏi Thìn điện.
…