Bên lề của bên lề Lục Thập [2] (càng ngày mức độ điên cuồng càng tăng)

Lời chủ blog: Bài viết này nằm trong khuôn khổ kỷ niệm 21 năm ngày sinh chủ blog (mình tự sướng thành thói rồi) do lam nhan tri kỉ, độc giả tích cực_EX Plozion công tử_viết để…trả thù màn dàn cảnh ngoạn mục tại bên lề Lục Thập [2] =)) Dù suy cho cùng thì entry này thậm chí được viết từ trước cả bên lề [2]. Xem ra giác quan thứ 6 của EX Plozion công tử quá là lợi hại mà! Cảm ơn em nhé EX!

Chuyên mục

BÊN LỀ CỦA BÊN LỀ LỤC THẬP

Chuyên đề 2 : Mừng thọ tác giả

–       Chuyên mục đặc biệt do bạn EX làm dựa trên những nhân vật (có thật trong LT =)))

–       Nội dung không liên quan đến truyện chính.

–       Mọi thắc mắc xin liên hệ bạn EX :”>, hay tác giả cũng được 😉

Chúc mọi người vui vẻ. Đặc biệt chúc chị Mộc Hân sinh nhật vui vẻ.

Mọi sự “sốc thuốc” em không chịu trách nhiệm =)).

Happy BirthDay. Đọc tiếp “Bên lề của bên lề Lục Thập [2] (càng ngày mức độ điên cuồng càng tăng)”

Bên lề Lục Thập Hoa Giáp [2]: Minh họa tùy tiện

Ban tổ chức (BTC): Chào mừng  quý độc giả, quý nhân vật, quý khách mời, và toàn thể những ai đã trót lầm đường lạc lối rớt xuống blog Mộc Hân hoặc cố tình ghé qua ngó trang chủ, biết hoặc không biết Lục Thập, quen hoặc không quen chủ blog,… đến với buổi giao lưu “bên lề [2]” nhằm chào mừng… chủ blog Mộc Hân già thêm một tuổi!

*nhạc Happy Birthday vang lên*

Và đây, xin được trân trọng giới thiệu, một gương mặt trẻ tuy không mới nhưng vẫn chưa cũ, sẽ là MC của buổi [bên lề] ngày hôm nay! EX Plozion_độc giả tích cực!

*EX Plozion chậm rãi tiến lên sân khấu, thong thả đón lấy micro*

EX: Trước hết, xin được tiết lộ cùng quý độc giả một bí mật nho nhỏ. Thật ra tham vọng của chủ blog là đẩy pageview ngày hôm nay vượt ngưỡng 300 cơ!

[Tiếng xì xào bên dưới khán đài]: Ồ ồ ồ ồ…..thế vào đây đóng góp pageview là xem như khỏi tặng quà đúng hem??? Đọc tiếp “Bên lề Lục Thập Hoa Giáp [2]: Minh họa tùy tiện”

Lục Thập Hoa Giáp ngoại truyện 2: Cam Mộc đọc thơ!

Được sự ủy thác của Như Như, Cam Mộc liền chọn ngay buổi chiều ngày hôm ấy, tìm đến trước cổng nhà Lý Công Uẩn, mạnh dạn gõ cửa rầm rầm mấy tiếng. Cửa đã gõ rồi, tim y bỗng đập thình thịch từng nhịp, miệng lẩm ba lẩm bẩm không ngừng:

–       Tháng hai gió mát…tháng hai gió mát…

Cánh cửa bật mở, Cam Mộc giật mình đánh thót một cái, im bặt, kinh dị nhìn. Nô bộc vừa ra mở cửa liền nhíu mày hỏi gọn:

–       Gì thế? Đọc tiếp “Lục Thập Hoa Giáp ngoại truyện 2: Cam Mộc đọc thơ!”

Chương 21: Bằng hữu (phần 2)

Chiếc xe ngựa cọc cạch lăn bánh trên con đường đầy sỏi đá, cát bụi mịt mù theo từng vòng quay.Thoạt đầu, Trí Anh còn vén rèm lên để nắng sớm rọi vào, nhưng được một lúc đã phải hạ xuống vì bụi đất. So với đi ngựa, ngồi trên xe thoải mái hơn, tuy vậy, cả người Ngô Bình vẫn còn ê ẩm nhức mỏi, thi thoảng chiếc xe lại vấp vào đá, dằn lên dằn xuống khiến thân thể chàng bị va chạm vào mấy thanh gỗ, những lúc ấy chàng phải cố nén mấy tiếng rên rỉ vì sợ làm Trí Anh lo lắng.

Như Như tỏ ra vô cùng thuần thục trong việc điều khiển ngựa xe. Từ lúc khởi hành, đều do một tay nàng cầm cương, phần vì nàng chủ động giành lấy cái việc ngồi ngoài hứng gió bụi ấy, phần vì Trí Anh ít khi đến châu Đại Hoàng nên không rành đường sá. Hôm nay, nàng lại ăn vận kiểu nam nhân; vẫn là bộ y phục đen, cốt cách ấn tượng hệt như mấy ngày trước ở bìa rừng Đằng châu, so với vẻ dịu dàng nữ tính cùng sắc phục trắng toát tối hôm qua, quả là một màn thay đổi nhân dạng hết sức ngoạn mục. Đọc tiếp “Chương 21: Bằng hữu (phần 2)”

Chương 21: Bằng hữu (phần 1)

Mênh mông trời đất một màu

Nhân sinh mấy thuở bạc đầu có khi

Gặp nhau lòng tạc tâm ghi

Ấy người quân tử nề chi giang hồ.

 

Phần 1:

Nhóm vừa xuất hiện can thiệp kịp thời có năm người, bốn người nhảy đến tấn công người đàn bà áo lục, người còn lại sau khi cứu mạng Như Như thì liền đỡ nàng đứng dậy. Nàng chẳng kịp quay đầu cảm ơn, đã vội vàng chạy đến chỗ Ngô Bình, lay chàng liên tục mấy cái, thấy chàng trước sau hai mắt vẫn nhắm nghiền, bèn khổ sở nói:

–       Anh Bình, anh thế này, tôi biết làm sao đây?

Người lạ liền lên tiếng trấn an:

–       Công tử đừng quá lo lắng, hắn nhất thời đau đớn nên ngất đi, rồi sẽ tỉnh lại mà.

Như Như lúc này mới chợt nhớ ra, bèn quay đầu cảm ơn người vừa cứu mạng mình. Trước mặt nàng là một thanh niên trẻ tuổi, vóc người vạm vỡ, nét lại mặt chân chất, khiến nàng không khỏi ngơ ngác nhìn y một lát rồi mới tiếp tục chỉ tay về phía những người đang đánh nhau, hỏi:

–       Họ là ai vậy? Đọc tiếp “Chương 21: Bằng hữu (phần 1)”

Chương 20: Giang hồ (phần 2)

Giấc ngủ ở nơi xa lạ không dễ dàng gì có được. Hai ông cháu vừa chợp mắt chưa đến một canh giờ đã phải giật mình choàng tỉnh. Bên ngoài, tiếng vó ngựa từ đâu vọng tới dồn dập. Con ngựa chạy đến trước ngôi miếu thì dừng lại, người cưỡi nó nhảy vội xuống đất, giẫm lên đám lá khô tạo thành tiếng xào xạc khá to. Sau đó, y quất roi vào mông ngựa, nó hí ầm lên rồi chạy vụt vào rừng. Hai ông cháu Nhật Lão không ai bảo ai đều cùng nhổm dậy núp vào góc miếu. Kẻ lạ tắt đuốc đẩy cửa bước vào, động tác vội vội vàng vàng, hành tung mờ ám. Y vừa vào miếu, từ xa lại vọng đến mấy tiếng vó ngựa nữa khiến y hoảng hồn khép cửa lùi lại, loạng choạng va phải hai con ngựa của ông cháu Ngô Bình. Kẻ lạ giật mình kinh hãi quát:

–       Là ai? Đọc tiếp “Chương 20: Giang hồ (phần 2)”

Chương 20: Giang hồ (phần 1)

Chùa chiền yên ổn qua ngày

Vừa khi rời khỏi mới hay giang hồ

Phong ba hung hiểm không ngờ

Duyên cơ trong chỗ ngặt nghèo trời gieo.

Phần 1:

Khi Ngô Bình ra đến cổng, thấy chỉ còn mỗi mình Kỷ Lục Nương với vẻ mặt cau có bực dọc đang đứng ở đấy, liền cảm thấy có chút ngạc nhiên và lo ngại trước sự vắng mặt đột ngột của cô gái áo trắng. Tuy nhiên, chàng còn chưa kịp mở miệng hỏi han, Lục Nương đã lên tiếng than vãn:

–       Ta thật không biết dạy đệ tử, mới khuyên răn nó vài câu, đã để nó chạy mất! Đọc tiếp “Chương 20: Giang hồ (phần 1)”

Chương 19: Náo loạn (phần 2)

Yến Lan dứt lời, Công Quý lập tức lao đến truy cản, nhưng vì nàng ra tay quá bất ngờ, y không sao kịp níu nàng lại. Ngô Bình trong lúc cấp bách thì mặc kệ cả lễ giáo, vội vàng vươn cả cánh tay ra trước, luồn xuyên qua mớ tóc dài mềm mượt của nàng áo trắng để chụp lấy cổ áo nàng, kéo nàng lùi lại. Mũi kiếm của Yến Lan vẫn một mực lao đến không ngừng. Ngô Bình không kịp nghĩ ngợi, nhoài thân mình đẩy nàng áo trắng sang bên, cổ chàng vừa vặn làm sao lại chắn vào đúng chỗ thanh kiếm đang lao đến. Yến Lan mặt mày thất sắc, muốn ghìm kiếm lại cũng không kịp vì lực dồn vào quá mạnh, chỉ còn biết giương mắt uất ức nhìn Ngô Bình, phút chốc lệ trào ướt đẫm hai gò má.

Ngô Bình loáng thoáng nghe thấy một tiếng xoẹt nữa vang lên như ai đó vừa rút kiếm khỏi vỏ. Một thanh gươm từ phía ni cô Diệu Hạnh lao đến, đường gươm cương mãnh dứt khoát, chính xác từng li, hất lưỡi kiếm của Yến Lan văng ra. Cùng lúc đó, Yến Lan bỗng nhiên thét lên, tay buông lơi để mặc thanh kiếm rơi xuống kêu loảng xoảng mấy tiếng trên nền đất lạnh.

Mọi động tác đều ngừng lại, trong không gian tĩnh lặng dị thường không có lấy một tiếng thở nhẹ. Ai nấy sửng sốt nhìn lại, cổ tay Yến Lan đã rướm máu. Đọc tiếp “Chương 19: Náo loạn (phần 2)”

Chương 19: Náo loạn (phần 1)

Giang hồ khét tiếng một thời

Quy y cửa Phật cầu đời bình an

Dẫu rằng ân oán chưa tan

Tâm tư bất chấp nhẹ nhàng buông tay…

Phần 1:

Công Quý thở dài, ngán ngẩm quay sang nhìn Yến Lan. Yến Lan bắt gặp ánh mắt không vừa ý của anh trai thì vùng vằng ngoảnh đầu ngó sang hướng khác. Công Quý nói:

  • Sau khi cậu và chị Xuân Lan rời khỏi Linh Cung chừng vài ngày, lại có kẻ đột nhập gây hấn. Đang lúc đêm hôm khuya khoắt, phía Sửu điện bỗng trở nên ồn ào huyên náo khiến mọi người đều phải giật mình thức giấc. Khi bọn tôi chạy đến nơi thì anh Công Lục cùng mấy thuộc hạ nữa đang đánh nhau với một người phụ nữ áo nâu. Bà ấy kiếm pháp quái lạ, võ công cao cường, nhưng vì bọn Công Lục quá đông nên một mình bà không sao đấu lại. Hai bên cứ thế giằng co, đến khi cung chủ cùng các phu nhân can thiệp mới chịu dừng tay. Trong lúc bọn tôi còn ngơ ngác không hiểu chuyện, Sa phu nhân đã mỉa mai gọi bà ấy là Hắc Diện phu nhân. Các phu nhân khác ngoại trừ mẹ tôi và Dung phu nhân, đều nhận mặt cúi chào gọi bà ấy là Yến phu nhân. Nghe ba tiếng ấy, bà chẳng những không nguôi mà còn nổi cơn thịnh nộ, lại cầm trường kiếm lao vào các phu nhân. Khi đó, chính Bích phu nhân đã đứng ra đánh nhau với bà ấy. Bích phu nhân thoạt đầu không để ai can thiệp, một mình đấu với Hắc Diện phu nhân, sau thì lần lượt chỉ điểm trận pháp cho các phu nhân khác. Bà ấy biết mình đánh không lại, bèn bỏ chạy. Mấy hôm sau, trong lúc không ai ngờ tới, bà ấy quay lại Linh Cung, lẻn vào Dần điện bắt Yến Lan đi mất. Yến Lan mất tích, ai nấy đều lo lắng sốt ruột, chia nhau lục tìm khắc châu Ái và cả những vùng lân cận, nhưng suốt mấy ngày vẫn chẳng có chút tin tức nào. Đúng lúc cung chủ đang nặng lời trách móc Ngọc phu nhân, thì Yến Lan lại tự tìm về, tung tích của Hắc Diện phu nhân từ đó chẳng còn ai biết đến nữa. Tôi thấy rất tò mò, đợi vài ngày sau tìm hỏi thì Yến Lan kể lại mọi chuyện cho tôi nghe. Hóa ra đêm đó…

Công Quý nói đến đây, Yến Lan bỗng ngắt lời, giọng trầm buồn:

  • Đêm đó, sau khi bắt em đi, bà ấy chẳng những không làm gì hại đến em mà còn đối với em rất tốt. Bà ấy hỏi em mấy tuổi, mẹ là ai, ở Linh Cung có vui không. Sau hai ba ngày, bà ấy tâm trạng dần dần bất ổn, đêm nào cũng ôm em khóc nức nở. Em giật mình hoảng sợ, bà ấy liền dỗ dành gọi em là con gái, sau đó kể chuyện của mình cho em nghe. Hồi đó, bà ấy gả cho cha em rồi cùng về châu Ái, hai năm sau vì bất hòa với các phu nhân mà bỏ đi. Trong lòng nuôi căm hận, bà ấy điên cuồng lùng bắt đàn bà con gái có nhan sắc để rạch mặt, giang hồ khiếp sợ gọi là Hắc Diện phu nhân. Mấy năm sau, vì mâu thuẫn với Trần Gia Bang, bà phải quay về Linh Cung tìm hậu thuẫn. Bà ấy ở lại Linh Cung một năm thì sinh ra em, sau lại vì bất hòa với Bích phu nhân mà bỏ đi lần nữa. Cha thấy em còn nhỏ, bèn giao cho Ngọc phu nhân chăm sóc, kỳ thực bà ấy mới chính là mẹ đẻ của em. Lời bà ấy tuy rất cảm động, nhưng em vẫn chẳng dám tin là sự thật, đến khi bà ấy bảo lúc còn ở Linh Cung thì lấy tên là Nguyễn Thị Yến, đám thuộc cấp thường gọi là Sửu cung Yến phu nhân, em mới dám khẳng định bà chính là mẹ ruột của mình. Chị Xuân Lan sở dĩ có cái tên giả đó, là từ tên của Đào phu nhân mà ra, hoa đào nở rộ vào mùa xuân nên gọi là Xuân Lan; còn tên của em, tuy chẳng có chút liên hệ với Ngọc phu nhân, nhưng lại có chữ Yến từ tên của Yến phu nhân. Khi cảm tình em dành cho bà mỗi ngày một tốt đẹp, thì độ một tuần sau, bà ấy lại đột ngột đòi đến Cổ Pháp giải quyết ân oán rồi khuyên em hãy quên bà đi. Chẳng để em kịp phản ứng, bà dứt khoát điểm vào khẩu huyệt của em rồi đưa em về trước cửa Linh Cung, xong nhanh chóng bỏ đi mất dạng. Em đem chuyện ấy kể lại cho cha nghe, cha chỉ thở dài bảo em quên bà ấy đi.

Yến Lan đưa tay quệt khô giọt nước mắt đọng ngay khóe mi rồi nghẹn ngào kể tiếp: Đọc tiếp “Chương 19: Náo loạn (phần 1)”

Chương 18: Giả mạo (phần 2)

Mùa thu, tháng tám, năm Ứng Thiên thứ mười (1003), Đại Hành hoàng đế ốm nặng, sư Vạn Hạnh được triệu về kinh đô Hoa Lư. Trước khi đi, Vạn Hạnh gọi Ngô Bình đến phòng riêng tại chùa Quỳnh Lâm, giao cho chàng một bọc vải rồi cẩn thận dặn dò:

  • Ta thấy kiếm phổ này con học cũng đã đủ rồi, có cố nữa chẳng những không được việc mà có khi còn hại đến thân thể. Nay, vật nên hoàn cố chủ. Lần này ta về Hoa Lư, không biết khi nào sẽ quay lại, cứ giữ kiếm phổ mãi bên mình cũng không ổn. Chi bằng ngay sáng mai, con hãy đem kiếm phổ sang am Thanh Tịnh, giao lại cho ni cô Diệu Hạnh. Bà ấy là cao thủ xuất chúng, kiếm phổ ở chỗ bà ấy sẽ rất an toàn. Hơn nữa, ngày nào thân thế bà ấy còn chưa bại lộ, ngày ấy sẽ chẳng ai nghĩ kiếm phổ lại đang được cất giữ trong một cái am hẻo lánh.

Vạn Hạnh đi rồi, sáng hôm sau, Ngô Bình liền vâng lời đem kiếm phổ đến am Thanh Tịnh. Chàng đi ngay khi mặt trời vẫn còn chưa mọc. Giờ đang là mùa thu hoạch nhãn, việc chăm vườn không vất vả như mấy tháng trước, nghĩ Nhật Lão có thể tự mình trông coi cả vườn cây đầy trái, Ngô Bình cũng không vội vã mà cứ thể tản bộ, lòng tự nhủ nếu kịp sẽ được ngắm bình minh từ trên ngọn đồi gần am Thanh Tịnh.

Chẳng mấy chốc, chàng đã đến am Thanh Tịnh, nhưng lại đúng lúc Ni cô Diệu Hạnh đang tụng kinh buổi sớm, âm thanh chuông mõ đều đều vọng ra ngoài cánh cửa gỗ loang lổ nước sơn. Chàng không muốn làm gián đoạn hai vị ni cô, bèn đi ngược về phía ngọn đồi, chọn một nơi thật cao rồi ngồi xuống thảm cỏ xanh mát rượi còn đọng sương sớm ban mai, thư thả phóng tầm mắt về phía đông, ngắm nhìn làng mạc đang được nhuộm màu bởi những vừng sáng hãy còn mờ nhạt. Càng lúc, cảnh trí càng rực rỡ dưới ánh bình minh, rồi mảnh sáng vàng chói lòa cũng nhú khỏi mái đình xa xăm, nắng sớm lại thêm phần rực rỡ huy hoàng. Đang chú tâm thưởng ngoạn khung cảnh thanh bình, bỗng nhiên, có loạt âm thanh xì xào kì quặc phát ra dưới chân đồi khiến Ngô Bình giật mình quay phắt lại. Đọc tiếp “Chương 18: Giả mạo (phần 2)”