– Có chuyện gì thế?
Đến giữa khoảng sân trước hậu viện rồi, Xuân Lan xem chừng không kiềm nổi kinh ngạc, bèn rảo chân bước dài tách nhóm. Nàng vừa tiến đến vừa hỏi, thần sắc tuy đầy ắp nghi ngờ nhưng cặp chân mày vẫn bình ổn bất động. Diện mạo lạnh lùng tỉnh táo ấy của nàng, dù là bản chất có sẵn từ thời thiếu nữ được rèn giũa thêm theo thời gian, hay là tác phẩm của mớ môn quy ràng buộc khắc nghiệt từ Thạch Hà nữ phái, thì cũng đáng để người ta ít nhất phải giật mình ngưỡng mộ.
Nghĩ bản thân chẳng cần giải thích dông dài, lời lẽ ngang ngược ầm ĩ vừa rồi của ông già bí ẩn ắt đã đến tai hết thảy mọi người trong sơn trang, Ngô Bình bèn lựa lời ngắn gọn đại khái, vừa kịp lúc nhóm Tòng Phương cũng đi đến trước cửa hậu viện:
– Nửa đêm nửa hôm, thấy có người lảng vảng trước phòng, tôi bèn chạy ra xem sao. Chuyện sau đó ầm ĩ cả lên, chắc mọi người đều nghe thấy cả. Lão ông ấy thân thủ phi phàm, chiêu số nửa đùa nửa thật, dẫn dụ được tôi đến đây rồi lại bỏ đi mất dạng! Rốt cuộc là vì lý do gì tôi cũng không biết!
Xuân Lan lập tức nhướng mày, quay đầu quan sát một lượt các phía rồi đều giọng nhận định:
– Cao thủ lão niên, hẳn nhiên là khó đối phó! Chỉ e ông ta đến đây từ lâu rồi, nhưng bí mật nghe lén chúng ta nói chuyện với nhau. Giờ này chưa chắc là đã rời khỏi thật đâu!
Ngô Bình chau mày tỏ vẻ khó hiểu, chưa kịp lên tiếng thì Tòng Phương đã nhanh nhảu góp lời:
– Ông ta muốn chúng ta đến hậu viện?
Xuân Lan gật đầu, nhấn giọng khẳng định:
– Ông ta muốn Bình nhi phải đến hậu viện!
Dứt lời, Xuân Lan thản nhiên đẩy Ngô Bình vào trong, khiến chàng không khỏi lừng chừng ngơ ngác. Chẳng muốn dây dưa nhiều lời, nàng vung tay cốc luôn vào đầu chàng một cái thật nhẹ rồi hạ giọng nhắc nhở:
– Vào đi! Cậu không vào thì bọn họ chẳng ai dám vào trước cậu đâu!
Cái cốc đầu nhẹ hẫng ấy của Xuân Lan với Ngô Bình vẫn còn tác dụng hệt như hồi bé ở Linh Cung; chàng lập tức tỉnh trí, chân tất tả bước vào, đầu trở về phân tích ngọn ngành mọi chuyện. Lão ông nọ, với hành tung thoắt ẩn thoắt hiện cùng võ công tài tình hiếm thấy, chắc chắn đã lẻn được vào Mộc Hương sơn trang từ lâu, nhưng vì một nguyên nhân đặc biệt nào đó mà chưa vội gây náo loạn, chờ mãi đến hôm nay mới giở trò hù dọa đốt phá, tám chín phần đã đoán ra được tầm quan trọng của hậu viện qua mấy trận cãi vã giữa Xuân Lan và Ngô Bình dạo gần đây. Nhưng, cớ sao lại nhắm vào Ngô Bình, lại phải là hậu viện? Câu trả lời có lẽ đang nằm bên trong tòa nhà đã nhiều năm bị bỏ hoang này.
Nơi ngưỡng cửa, bọn Tòng Phương có hơi ngập ngừng lưỡng lự một chút, sau cùng cũng lục tục nối gót Xuân Lan và Ngô Bình đi vào, đèn đuốc sáng choang liền theo đó rọi rõ từng mảng bụi phủ dày đặc trên bề mặt nội thất lẫn mớ mạng nhện giăng nhằng nhịt dưới chân bàn. Hậu viện vào cũng đã vào rồi, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám cử động, cứ thế đứng ngây người đảo mắt ngó nhau. Hồi sau, tất cả dù không hẹn đều cùng hướng mắt về phía Ngô Bình, chờ đợi, khiến chàng từ chỗ lúng túng khó xử giờ lại đâm ra ngây ngốc không biết nên làm gì. Chàng bất giác liếc mắt sang Như Như theo thói quen, nhằm tìm kiếm chút gợi ý như thường lệ. Nào ngờ, lần này khác hẳn những lần trước, nàng không hề đáp trả ánh nhìn của chàng, một mực dửng dưng nhìn sang hướng khác, thần thái tịnh không một chút quan tâm khích lệ hay chí ít cũng là hậm hực khó chịu nếu quả thật nàng vẫn đang giận dỗi vụ Yến Lan. Căng thẳng chất chồng căng thẳng, sớm biết sự thể thành ra thế này, có lẽ ban nãy chàng đã quay vào vách ngủ quách cho xong, đừng nhìn thấy bóng đen lướt ngoài cửa để rồi động tâm tò mò chạy ra ngoài, hoặc là, xa hơn một chút thì, có lẽ chàng đã phải vào hậu viện từ trước rồi, ôm ấp làm chi chút mắc mứu không đâu để đến giờ lại phải cắn răng chịu đựng đủ thứ sự cố ngoài ý muốn. Rồi cứ thế, Ngô Bình mắt không rời Như Như, lòng thầm tự trách mình, quên bẵng luôn cả gần mười con người đang cầm đuốc nín thở chờ đợi trong tòa nhà rộng ken đầy những bụi.
Người đầu tiên phản ứng lại là Xuân Lan, nàng không nén nổi quay phắt sang lườm Ngô Bình một cái, thái độ của nàng thậm chí khiến chàng đồ rằng, nếu chẳng phải sợ bật ho lên sù sụ trông rất mất phong thái, có lẽ nàng đã kèm theo cả một đoạn thở dài thườn thượt đầy chán nản rồi. Nàng nói to:
– Lão ông nếu đã muốn chúng ta đến đây, nhất định phải để lại dấu hiệu bất thường nào đấy. Thử tìm kiếm tại đây trước rồi hãy tính đến chuyện truy ra gốc tích ông ta sau!
Đoạn, Xuân Lan nhanh nhẹn trở gót, đến gần quan sát từng ngóc ngách trong hậu viện; rồi Yến Lan cũng thản nhiên hành động tương tự, không quên quay sang nháy mắt với Ngô Bình như muốn đổ thêm dầu vào lửa; sau cùng, mọi người cũng lần lượt tản ra ngó nghiêng tìm kiếm. Người cuối cùng nhích gót là Như Như, người cuối cùng đứng lại là Ngô Bình.
Đứng yên một chỗ chưa hẳn đã là không hay, nhìn theo Như Như một hồi, tình cờ Ngô Bình trông phải một cây cột gỗ có mặt khuất hơn nửa trong bóng tối bị xước trắng cả, xơ gỗ phơi ra ngoài, sạch bụi hệt như chỉ vừa bị vạch mạnh lên bằng vật nhọn. Cây cột ấy nằm cùng phía với Như Như, nhưng ở sau nàng một khoảng vừa đủ để những vết xước quái lạ ngẫu nhiên lọt vào tầm mắt Ngô Bình, và hiển nhiên, vì ở chỗ khuất bóng nên hầu như không ai để ý. Chàng vội vàng bước đến gần, thoạt đầu cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đơn giản vin vào cái cớ ấy để tạo tình huống kéo Như Như cùng đến quan sát cây cột. Vì muốn tỏ ra thực sự quan tâm đến việc tìm kiếm, chàng cố ý không nhìn nàng mà chú mục hẳn vào cột gỗ bị xước, Như Như lập tức nhận ra, bèn quay đầu nheo mắt nhìn theo. Hai người cứ thế lẳng lặng tiến về phía mặt cột bị xước, mắt vừa kịp điều chỉnh để nhìn cho rõ hơn hình thù vết xước, đã phải cùng thất kinh giật bắn người. Như Như thảng thốt kêu lên:
– Đinh cô cô! Cái cột này có chữ!
Mọi người không ai bảo ai, lập tức quay đầu căng thẳng chú mục vào cây cột nơi Như Như và Ngô Bình đang đứng. Xuân Lan cũng vội vàng chạy đến, liếc thấy sắc diện Ngô Bình đã chuyển hẳn sang trắng bệch, bèn đẩy luôn chàng sang một bên để trực tiếp nhìn mặt cột có khắc chữ. Trên cây cột cũ kĩ hoen ố, có một mảng bị vạch vội vài đường xước mới cáu, xơ gỗ còn chưa kịp bám bụi, tạo thành hai hàng sáu chữ thả dọc theo thân cột. Xuân Lan nhíu hẳn cặp chân mày, vừa đưa tay chạm vào mặt chữ thăm dò, vừa hạ giọng nói:
– Anh Tòng Phương, phiền anh cho người trấn giữ mọi ngả dẫn đến hậu viện và đại sảnh. Không khéo để lọt tin tức ra ngoài lại lớn chuyện!
Tòng Phương khẽ liếc mắt sang Ngô Bình, thấy chàng nín thinh không phản ứng, mà thực chất là vẫn chưa kịp tỉnh trí để phản ứng, liền tự biết cân nhắc mức độ nghiêm trọng của mấy chữ khắc trên thân cột mà bản thân y vẫn còn đứng ở khoảng cách quá xa để nhìn rõ. Đoạn, Tòng Phương nhanh chóng kéo cả toán thuộc hạ rời khỏi, để bốn người Xuân Lan, Ngô Bình, Như Như và Yến Lan ở lại hậu viện. Bọn Tòng Phương kéo đi cả rồi, Xuân Lan chừng như vẫn còn lo ngại, bèn lạnh giọng thẳng thừng:
– Yến Lan, em cũng về phòng đi!
Nhưng Yến Lan chẳng phải Tòng Phương, nàng không những không rời khỏi, mà còn điềm nhiên bước đến gần, rướn người qua vai Xuân Lan, nhòm vào thân cột gỗ, hỏi:
– Là những chữ gì vậy?
Xuân Lan lập tức nhích người chắn hẳn tầm nhìn của Yến Lan, giọng kiên quyết:
– Ta bảo em về phòng thì cứ về phòng! Đừng lằng nhằng lôi thôi!
Yến Lan trơ trơ nhìn Xuân Lan một lúc, gương mặt tịnh không một chút biểu cảm; sau một hồi im lặng căng thẳng, nàng ta đành nhếch mép cười nhạt rồi lững thững quay lưng lại, nói:
– Chị đã chẳng chịu tin tôi thì tôi về Hoa Lư nộp mạng vậy!
Rồi nàng ngúng nguẩy bỏ đi thật. Xuân Lan cứ đứng bất động tại chỗ, không cản trở cũng không nói gì thêm, để mặc Yến Lan muốn ra sao thì muốn. Ngô Bình vốn chẳng còn đủ tỉnh táo để nghe thấy đoạn đối đáp vừa rồi, đầu óc bận rộn đặt cả vào sáu chữ ám muội khắc trên thân cột, nên cũng chẳng phản ứng gì. Riêng Như Như, lại ái ngại quét mắt sang thăm dò Xuân Lan rồi chạy đến níu tay Yến Lan, quay sang nói với Xuân Lan:
– Đinh cô cô! Nếu trong lòng còn ngờ vực chuyện ở châu Ái, cứ để nàng ấy ở lại chẳng phải tốt hơn sao? Huống hồ hôm ấy, người là người thật, chết cũng đã chết, đệ tử thấy nàng ấy là thật lòng thật dạ muốn giúp chúng ta mà!
Xuân Lan mím môi cân nhắc, Yến Lan lại hậm hực rảy tay Như Như ra, chua chát mỉa mai:
– Cô đã nói ra câu trước rồi, còn thêm vào câu sau làm gì? Kẻ đáng ngờ ở đây chẳng phải chỉ mỗi mình tôi. Nếu không, sao lại còn sợ tôi quay về Hoa Lư?
Trong lúc Như Như còn lúng túng không biết làm thế nào để xoa dịu tình hình, thì Xuân Lan đã bực bội ra mặt, giọng chuyển hẳn thành cáu bẳn:
– Giờ là lúc nào rồi mà còn để tâm nhỏ mọn với nhau? Cả hai người các ngươi thích thì cứ đi mà quay về đấy, có phải bớt đi chút phiền phức không!
Yến Lan nghe xong vẫn lãnh đạm cười nhạt. Như Như thì im lặng cúi đầu nhưng bàn tay lại vô thức vần vò dải áo lụa. Ngô Bình lúc này bỗng dưng lên tiếng, tông giọng tuy mười phần tỉnh táo, mười phần bình thản, nhưng chỉ càng khiến cho tình hình thêm phần nặng nề căng thẳng:
– Việc không thể trì hoãn, ngày mai tôi sẽ đi Hoàng Liên Sơn!
Ba cặp mắt còn lại lập tức đổ dồn về phía Ngô Bình, băn khoăn có, lo lắng có, ngạc nhiên có. Sau cùng, Yến Lan không kiềm nổi cơn tò mò nữa, lại ngó thấy Xuân Lan chẳng còn hứng thú cản trở, bèn lách qua người Xuân Lan, tiến đến ngay phía trước cây cột. Trên đấy khắc vỏn vẹn sáu chữ, từng nét đứt đoạn vụng về nhưng công lực dụng vào khá mạnh, ngập vào thớ gỗ có đến cả tấc:
“Cao Nhật Trung, Tộc Khau Phạ”
Yến Lan hiển nhiên chưa từng nghe qua cái tên này, mọi người xung quanh lại đều kinh ngạc âu lo, khiến nàng không khỏi càng lúc càng tò mò, bèn hỏi thẳng:
– Người này là ai? Có can hệ gì đến tộc Khau Phạ?
Xuân Lan lập tức nói trớ đi:
– Chẳng phải chuyện của em, quan tâm nhiều làm gì!
Nhật Lão mặc dù tiếng tăm đã vang khắp giang hồ trong hai mươi năm trở lại, nhưng chẳng mấy người tường tận tên thật của ông, trừ những người trong tộc Khau Phạ và một vài người lớn tuổi ở Sơn Tây võ phái. Người của Linh Cung năm xưa từng có nhóm Tị Cung Sa phu nhân, Ngọ Cung Đào phu nhân và Tuất Cung Dung phu nhân bắt tay với nhóm người Khau Phạ kéo lên Mộc Hương sơn trang gây sự, buộc Nhật Lão phải theo đường rừng chạy xuống đồng bằng, năm ấy còn khiến Ngô Dư suýt mất mạng bởi Hàn Độc Chỉ, hiển nhiên bọn họ đã đều phải nghe qua tên thật của Nhật Lão rồi. Nhưng cứ theo sự tình trước mắt mà phán đoán, Yến Lan chẳng mảy may nhận ra sức nặng của ba chữ Cao Nhật Trung, có lẽ đều là do Đào Khanh vì không muốn con gái dây dưa vào Man Thiện Bí Kíp và vụ thảm sát Mộc Hương trang mà đã dứt khoát phong bế mọi thông tin. Thái độ ấy của Yến Lan khiến Xuân Lan không khỏi thở dài u uất, lòng bất giác nhớ Đào Khanh và Linh Cung đến quay quắt. Đào Khanh có thể là một kẻ chẳng ra gì, là hạng ngụy quân tử thích chơi trò ném đá giấu tay; đám người ở Thạch Hà nữ phái vẫn thường cay cú ngầm nguyền rủa ông sau lưng nàng, rằng ông lợi dụng đàn bà để mưu cầu nghiệp bá; nói một lần hai lần có thể không đến tai nàng, nhưng năm lần mười lần thì nàng có không muốn cũng phải nghe; nhưng ở cương vị một người cha, ông lại chưa từng làm điều gì bất lợi cho con cái, bất kể đấy là con trai hay con gái, do phu nhân nào sinh ra, ông đều đối xử như nhau không chút thiên vị, xem nhẹ cả thói đời trọng nam khinh nữ. Cứ như chuyện Yến Lan ngày hôm nay, trước sau chưa từng nghe qua cái tên Cao Nhật Trung, cũng đủ để khẳng định Đào Khanh đã cẩn trọng lo nghĩ mọi bề thấu đáo thế nào để tránh phiền phức cho con. Nhiều năm nàng sống ở Thạch Hà, ngày ngày nghe mấy vị cô cô trong Thập Can Nương hằn học chuyện cũ, nàng chỉ càng cảm thấy mâu thuẫn đến giằng xé, một bên muốn thương nhưng thương chẳng đặng, bên kia muốn ghét lại ghét chẳng đành, suy cho cùng họ với nàng đều là ruột thịt thân tình, là sư đồ nặng nghĩa, chẳng thể vì bên nào mà bỏ bên nào được.
Lòng đang cơn ngậm ngùi mềm yếu, Xuân Lan nhất thời quên khuấy đi mất thái độ cố chấp của Yến Lan, cũng quên nốt lời tuyên bố sẽ đi Hoàng Liên Sơn của Ngô Bình vừa rồi, chỉ trút ra một hơi dài rồi dịu giọng bâng quơ:
– Yến Lan, em về Linh Cung đi! Cha mẹ chắc là nhớ em nhiều lắm rồi!
Ai nấy lại ngơ ngác khó hiểu nhìn Xuân Lan, riêng mỗi mình Yến Lan lại thay đổi sắc mặt, khóe môi khẽ cong thành một điệu cười man mác buồn. Nàng không đáp lời Xuân Lan, chỉ nhìn xoáy vào mắt chị gái rồi bình thản quay sang nói với Ngô Bình:
– Em không biết ông ấy là ai, quan trọng với anh như thế nào, nhưng sự thể ngày hôm nay trông rất giống một cái bẫy. Anh tốt nhất đừng đi Hoàng Liên Sơn ngay lúc này!
Xuân Lan sực nhớ ra vấn đề, bèn gật đầu tán thành:
– Ta cũng thấy cậu không nên đến đó. Ông ấy nhiều năm lao đao lên xuống, chỗ nào cũng đã từng ở qua, giúp người giết người đều đủ cả, võ công lại không phải hạng tầm thường, tâm cơ lại càng không tầm thường, người có thể bắt ông ấy thì không màng thế sự, còn lại căn bản đều không có khả năng. Nếu quả thực ông ấy đang ở Hoàng Liên Sơn, tám chín phần là do tự mình tìm đến, nhưng ta vẫn nghĩ đây là một cái bẫy! Giờ mà muốn dẫn dụ cậu lộ diện, ngoài việc dùng đích danh ông ấy thì chẳng còn cách nào khả dĩ hơn…
Ngô Bình không đáp vội, chỉ chau mày ra vẻ cân nhắc. Như Như lại bất ngờ lên tiếng phản đối:
– Đinh cô cô, đệ tử lại không nghĩ như vậy. Cứ cho rằng ông ấy võ công lợi hại, một người họa chăng không đánh lại, nhưng đông người thì khó nói lắm. Huống hồ, chỉ cần Sơn Tây võ phái ra mặt, không biết chừng lại càng bắt được ông ấy dễ dàng hơn. Vừa rồi có người đột nhập sơn trang để lại mấy dòng chữ này, hẳn đã theo dõi chúng ta nhiều ngày nay. Nếu mục đích của họ thật sự là nhắm vào anh Bình, dựa vào võ công lợi hại của ông già kia, không lẽ lại không còn cách nào khác?
Lời ấy của Như Như khiến Ngô Bình phấn chấn hẳn lên, bèn tiếp lời:
– Phải đấy! Chúng ta ở đây đoán già đoán non, nhỡ ông ngoại thật sự đang ở Khau Phạ, lại bị đe dọa đến tính mạng, thì biết làm thế nào? Huống hồ, ông già nọ khi giao đấu không hề để lại chút thương tích trên người tôi, cũng không gây hại gì cho ai, chỉ đến khắc mấy chữ rồi bỏ đi, hành động như vậy tuy hơi quái dị nhưng không giống với kẻ xấu. Tôi không nghĩ mọi chuyện phức tạp đến thế đâu!
Xuân Lan nhăn trán suy tính, giọng đều đều khẳng định:
– Ta bảo cậu không nên đến Khau Phạ vào lúc này, không hề bảo chúng ta sẽ ngồi yên một chỗ mà đoán già đoán non. Ngay ngày mai, cậu cứ việc ở lại đây, tôi và Tòng Phương sẽ đến Hoàng Liên Sơn…
Xuân Lan chưa nói xong, Ngô Bình đã nóng nảy phản ứng:
– Không được! Thà rằng đi thì cùng đi, sao lại người đi người ở thế kia? Chị lo sợ người ta giăng bẫy hại tôi, sao không biết lo cho chính mình? Lại còn muốn lôi cả anh Tòng Phương vào. Tôi quyết rồi, đã đi thì cùng đi! Mấy người chúng ta nhất định không được tách ra!
Xuân Lan bật cười nhạt giọng, nói:
– Ngươi tính bỏ đi cả, để sơn trang lại cho ai trông chừng đây?
Ngô Bình mắt mở to, giọng kiên quyết:
– Đã thế thì chị với tôi cùng đi! Anh Tòng Phương nhiều năm nay trông coi sơn trang rất tốt, nhất định sẽ không để xảy ra chuyện gì.
Xuân Lan tuy vẫn đều giọng thản nhiên, nhưng nét mặt đã bắt đầu có chút khác lạ:
– Cậu sợ người ta cắt xẻ chúng ta ra, sao lại nhẫn tâm để hắn ở lại sơn trang một mình? Cậu biết điên loạn vì tình, đến nửa bước cũng không rời, đầu óc sao lại cạn nghĩ đến độ cho ta là gỗ đá? Ta với hắn, có thể cả đời chẳng thành được gì của nhau, nhưng bảo ta để hắn lại một mình, hoặc để hắn đi một mình, thà đánh chết ta còn hơn!
Ngô Bình giật mình chững lại, lưỡi nhất thời đông cứng không nói nên lời. Đôi co mãi một hồi, hóa ra Xuân Lan là vì nặng tình mà muốn đi Hoàng Liên Sơn cùng Tòng Phương, vì nặng nghĩa mà không muốn để Ngô Bình tự mình dẫn xác đến Hoàng Liên Sơn. Suy cho cùng, con người lạnh lùng thường trực như Xuân Lan, ngôn từ bình thản, suy nghĩ tỉnh táo, cơ bản đều chỉ vì tình và nghĩa. Người ngoài không hiểu chuyện hẳn sẽ cho rằng nàng vô tình, nhưng ngay cả người quen biết gắn bó với nàng nhiều năm như chàng, lại không tránh khỏi những lúc sơ suất nói ra lời cay nghiệt nông cạn khiến nàng đau lòng. Ngô Bình vừa tức vừa buồn, giận người giận mình một hồi không biết trút vào đâu, bèn co tay dồn lực tống thẳng vào cột gỗ bên cạnh, khiến nó gãy tróc một mảng lớn, tiếng rắc sắc nhọn xé toạc cả không gian nửa đêm về sáng. Rồi chàng hậm hực tuyên bố chắc nịch:
– Không lôi thôi nữa! Anh với chị ở lại sơn trang, tự tôi sẽ đi Hoàng Liên Sơn! Không cần biết có phải là bẫy hay không, người không thể không cứu! Ông ấy là người thân duy nhất của tôi, tôi không thể đem tính mạng ông ấy ra đặt cược được. Huống hồ, người ta sống ở đời đều có số phận, muốn tránh tai kiếp cũng không tránh được.
Đoạn, chàng hùng hổ quay lưng bước đi, không muốn câu kéo thêm thời giờ để Xuân Lan có dịp đôi co lằng nhằng nữa. Xuân Lan quả nhiên lên tiếng bảo chàng đừng vội, nhưng nội dung lời nàng nói sau đó thì lại nằm ngoài dự tính của chàng:
– Khoan đi đã! Quay lại xem ngươi vừa đấm phải thứ gì kìa!
Ngô Bình sững người ngay ngưỡng cửa, ngờ vực quay đầu nhìn lại cột gỗ vừa bị chàng đánh cho tróc ra, vốn trước đó đã bị khắc chữ vào mạnh bạo, nên chỉ cần một cú đấm cũng đủ khiến nó tróc lõm vào một khoảng sâu hơn quá nửa bề dày thanh cột. Lấp ló giữa từng thớ gỗ không liền khối, hệt như ai đó đã kì công tỉ mỉ ghép hai khối gỗ riêng biệt lại với nhau, có một cuộn da sậm màu quái lạ, mặt phủ đầy bụi gỗ nâu vàng, lộ hẳn ra ngoài một góc chi chít hình với chữ. Ngô Bình nín thở tiến lại gần, phàm những thứ mang trong mình hình dáng của một cuộn da đầy khít ghi chép, đều khiến chàng nghĩ ngay đến những thứ rắc rối tai vạ liên quan đến bí kíp cổ các loại; đó là chưa kể hơn bảy năm đọc đi đọc lại không dưới trăm lần Phật Môn Kiếm Phổ, chàng đã bị phản xạ sẵn tâm lý không tích cực với những thứ bí kíp tương tự rồi.
Mất một lúc lay hoay tách, bóc, vạt từng sợi gỗ một, cuối cùng chàng cũng lôi được cuộn da ra ngoài. Về hình thức, nó trông khá giống với cuộn da ghi chép Phật Môn Kiếm Phổ_Triệu gia kiếm phổ, mấy loại hình vẽ trên đấy cũng giống đến gần một nửa, tuy nhiên, thứ chữ viết được dùng ở tấm da này lại loằng ngoằng chi chít đến rối mắt, một nửa giống chữ Hán cổ, một nửa lại chẳng giống với bất kì thứ gì có thể đem ra so sánh. Tuy vậy, sau khi quan sát ngó nghiêng cuộn da đến choáng cả mắt, chàng mới vô tình bắt được hai chữ khá nhỏ có thể nhận mặt nằm lẫn vào dòng văn tự phía đầu cuộn da. Một lần nữa, Ngô Bình bật người kinh ngạc, sửng sốt đến nổi cả gai óc, hai chữ ấy là “Man Thiện”, viết bằng thứ ngôn ngữ Việt cổ.
…

“Ta với hắn, có thể cả đời chẳng thành được gì của nhau, nhưng bảo ta để hắn lại một mình, hoặc để hắn đi một mình, thà đánh chết ta còn hơn!”=> tự kỉ vì câu nói này=.=
Hãy thứ lỗi cho 1 fan Lan-Bình như em: câu này chắc Lan nói chỉ để cho Bình k0 cản Phương đi cùng mình lên Hoàng Liên Sơn, cốt để Bình k0 rơi vào nguy hiểm:(
8-> Có thể tương lai em sẽ càng tự kỉ hơn chăng? Nhưng mà em nói đúng đó, vì nếu không phải để thuyết phục Bình làm chuyện có lợi cho Bình, thì với tính cách của mình, Xuân Lan sẽ không bao giờ nói ra câu đó.