Chương 39: Chồng vợ (phần 3)

Đôi lời phân bua: Theo như lời đã hứa thì tôi đã phải đăng hết chương 39 từ tuần trước, nhưng vì tuần trước WordPress bị chặn, khiến tôi cũng có đôi chỗ bất tiện trong việc đăng nhập, do đó 2 phần còn lại của chương 39 sẽ được đăng trong tuần này. Sau khi đăng hết chương 39, tôi sẽ đăng danh sách nhân vật sơ bộ cùng danh sách chỉnh sửa hậu kỳ cụ thể để các bạn tiện theo dõi. Thật ra, nếu không phải vì tôi quyết định can thiệp lại vào tính cách của một số nhân vật ở cuốn 1 thì cũng không nhất thiết phải lằng nhằng như vậy; nhưng sau khi đọc lại từ đầu, tôi thấy hồi ấy mình xử lý tính cách nhân vật và tình huống còn quá thiếu kinh nghiệm, nên buộc lòng phải viết lại cho thật chỉn chu. Rất mong các bạn thông cảm! 🙂

Phần 3:

Bùi Thị Đào nói xong, toan đi ngược vào trong Ngọ điện, bỗng nghe thấy phía Thìn điện có náo loạn, chân lập tức khựng lại.

Nhìn vầng trăng vằng vặc trên trời, Ngô Bình liền có dự cảm xấu, nhớ lại chuyện cũ ở Phạm gia trang, Đàm Nương đêm ấy phát điên cũng vào đúng ngày rằm, chàng bèn vội vàng chạy như bay về Thìn điện.

Quả nhiên, Thìn điện náo loạn là vì Đàm Nương. Càng chạy đến gần, chàng càng nghe tiếng Đàm Nương la hét không ngừng, nội dung cực kì hỗn loạn khó hiểu, nào là con gái, nào là trăng rằm, nào là rạch mặt, nào là giết người,…chuyện sinh tử đều đủ cả. Đàm Nương canh tư gây náo loạn, khiến mọi người được phen hốt hoảng, ai nấy tụ tập hết đến Thìn điện, chỉ thiếu mỗi Xuân Lan và Dần cung Lê Thị Ngọc, có lẽ vì muốn tận tâm tận lực trông nom Đào Khanh. Mấy người Bạch Long, Tử Long và Trí Anh của Hải Đông cùng Canh Thất Nương của Thạch Hà đều vì ngại mình là người ngoài mà không tiến sâu vào trong Thìn điện. Ngô Bình vừa đến nơi, ngó dáo dác thấy Nhật Lão cũng đang đứng ngoài sân ngóng vào, bèn chạy đến hỏi ông:

  • Ông ngoại, Vương gia và Như Như vẫn còn ở trong Thìn điện sao?

Nhật Lão ái ngại gật đầu, nói khẽ:

  • Xem chừng Phạm phu nhân bỗng dưng phát điên là có liên quan đến hai cha con họ. Con vào trong đó xem thế nào, mọi người ở đây đều không tiện vào thăm hỏi bà ấy.

Ngô Bình gật đầu đi thẳng vào trong Thìn điện, tức thì nhìn thấy tình cảnh hết sức lạ thường. Cả Vy phu nhân, Mai cô và Như Như đều đứng sững như trời trồng, trong khi Lê Thám lại đang kề cận bên giường, mặt mày trắng bệch, ánh mắt đau xót, hai tay ôm chặt Đàm Nương, dùng sức ghì cả người bà vào lòng, nửa trấn áp kích động, nửa dỗ dành xoa dịu. Đàm Nương sau một hồi vùng vẫy điên loạn cũng kiệt sức lả đi, nước mắt bất giác tuôn xuống như mưa, miệng lại lẩm bẩm mỗi một câu hết sức khó hiểu:

  • Vương gia, thiếp đã dối gạt ngài! Vương gia, thiếp đã dối gạt ngài!

Vầng trán Lê Thám nhăn lại, mí mắt sụp xuống, cúi đầu gần tai Đàm Nương, nhẹ giọng trấn an:

  • Ta hiểu, ta hiểu cả! Ta không trách nàng!

Thêm một lúc nữa, Đàm Nương ngất lịm. Lê Thám bèn đặt bà nằm trở xuống rồi thất thần rời khỏi Thìn điện không một lời giải thích. Lê Thám đi rồi, bầu không khí trở nên nặng nề. Cơ hồ đã nhìn ra được chút ẩn tình bên trong, Lã Thị Vy bình tĩnh bước đến giường, ngồi xuống lấy quạt tay khẽ phe phẩy quạt cho Đàm Nương yên giấc. Tiếp đó, đến lượt Mai cô cũng bừng tỉnh, quét mắt lướt nhìn Như Như và Ngô Bình, nói:

  • Cùng ra ngoài đi! Tôi có chuyện muốn nói với cô!

Dứt lời, nàng ta quay người rời khỏi Thìn điện. Như Như vẫn chưa kịp hoàn hồn, phải đợi Ngô Bình khẽ giật nhẹ cánh tay, đến lần thứ ba mới khổ sở nhìn chàng, mắt ngấn lệ. Đoạn, nàng cũng nối gót Mai cô, chàng không an tâm về nàng nên lặng lẽ theo sau. Khi ra đến khoảnh sân bên ngoài, thấy mọi người đều đã giải tán, chỉ còn mỗi Mai cô đứng đơn độc giữa sân, Ngô Bình bèn nửa kéo nửa dìu Như Như đi đến chỗ Mai cô đang đứng. Nàng ta thấy hai người cùng tiến tới, không ngờ lại có thể thản nhiên nở một nụ cười hòa nhã với Ngô Bình, nói:

  • Đã lâu không gặp!

Ngô Bình cảm thấy có chút sượng sùng, gặp lại trong tình cảnh này thật quái lạ hết sức, nhưng cũng lấy vẻ tự nhiên đáp lời Mai cô:

  • Đã lâu không gặp! Không biết trí nhớ của phu nhân đã hồi phục hoàn toàn hay chưa?

Mai cô giờ đã là vợ của Công Quý, dù trước đây có thân thiết đến đâu thì sau bấy nhiêu biến cố cũng nên tạo chút khoảng cách cho đôi bên giữ lễ. Mai cô hiểu được tâm ý Ngô Bình, cũng không muốn bắt bẻ hai tiếng “phu nhân” kia, chỉ vui vẻ đáp:

  • Tôi khỏi hoàn toàn rồi, cảm ơn Ngô công tử!_Nàng dừng lại một chốc, xong lại nói tiếp_Ngô công tử chắc đã nhận ra, hai chúng tôi là chị em cùng mẹ. Chuyện này tôi biết lâu rồi, nhưng cô ấy thì vừa mới biết thôi, cho nên…phiền công tử đứng ở xa trông chừng giúp, để tôi nói với cô ấy vài lời, giúp cô ấy ổn định tinh thần.

Ngô Bình gật đầu định đi, Như Như lại ra sức bám vào tay chàng. Chàng ân cần đặt tay lên vai nàng, tay kia cũng lật lại siết chặt tay nàng, nói:

  • Sẽ ổn cả thôi! Nàng nên nói chuyện riêng với Mai cô. Ta ở đây không tiện, hai người cũng không được tự nhiên. Ta sẽ ra đằng kia chờ nàng.

Như Như đắn đo nhìn chàng một chốc, sau cùng buông nhẹ tay ra. Chàng đi xa ra chừng mười trượng, đứng nhìn hai người nói chuyện với nhau, cũng vô thức lục tìm trong trí nhớ những điều trùng hợp lẫn dường như trùng hợp giữa thân thế của Như Như và Mai cô. Như Như được sinh ra vào đêm rằm tháng ba, sinh nhật Mai cô cũng vào ngày rằm. Mai cô nhỏ hơn Như Như hai tuổi. Như Như vừa sinh ra đã lạc mẹ, nghe đồn vương phi bị Hắc Diện phu nhân đột nhập vào tận phủ bắt cóc đem đi, hôm đó là một đêm rằm. Sau đó, quân binh phát hiện thấy xác chết cháy ở ngoài thành, không còn nhận rõ diện mạo, chỉ thấy trang phục của cái xác ấy có nét giống trang phục của vương phi. Đàm Nương thì tình cờ được phát hiện tại một bụi cây ven hồ ở Lục Châu, người mang trọng thương, mặt bị rạch nham nhở, mười phần thì hết tám chín phần là nạn nhân của Hắc Diện phu nhân. Khi được họ Phạm cứu sống, bà ấy không còn chút kí ức nào về quá khứ, một năm sau thì gả cho Thần Y Phạm Nhân Kiệt, đến kì sinh nở trùng hợp thế nào lại cũng vào ngày rằm, Đàm Nương tự dưng phát điên, từ đó thần trí nửa tỉnh nửa mê, cứ đến trăng tròn mỗi tháng lại tái phát bệnh cũ. Vương phi nọ với Đàm Nương hóa ra lại là cùng một người, mọi chuyện bỗng trở nên vô cùng hợp lý. Hắc Diện phu nhân sau khi bắt cóc và hành hạ vương phi, vì một lý do nào đó đã không trả bà lại về vương phủ mà đem đến Lục Châu, có lẽ là cố ý sắp đặt cho họ Phạm tìm thấy. Vương phi quên hết thân thế gốc tích của mình, nhận lấy một cái tên mới, sống một cuộc đời mới, cho đến khi sinh ra Mai cô giữa đêm trăng tròn mùa hạ, quá khứ kích động ùa về, bà đột nhiên nhớ lại mọi chuyện, từ đó mà phát điên.

Vương phi của Nhân Trí Vương phủ năm đó lẽ ra là mẹ chàng, Mỵ Nương Hà Ý Phương của tộc Khau Phạ. Vì Trần Gia Bang rắp tâm giết người tráo phi, nên vương phi sau cùng lại là em gái ruột của Bang chủ Trần Gia Bang là Trần Linh.

Chuyện ở đời thật khó lường trước. Ân oán xoay vòng, duyên nợ hợp tan, sau cùng chàng lại kết giao và chịu ơn với con cái của các kẻ thù, một lòng yêu thương một người con gái nữa của kẻ thù. Đào Khanh thân mang trọng thương, sống chết chỉ trong gang tấc; Đàm Nương nửa tỉnh nửa mê, điên điên khùng khùng hơn nửa đời người. Nhìn bọn họ thê thảm như vậy, lại nhìn con cái của bọn họ phải rơi vào tình cảnh oái oăm như vậy, chàng dần dần cảm thấy mệt mỏi, bao nhiêu oán thù tích tụ trong lòng càng thêm nặng nề. Thành trì nhân nghĩa mà chàng dốc lòng xây dựng hơn mười năm qua để chống chọi với mớ thù oán dị tâm đó, cuối cùng cũng sụp đổ theo, không còn phải dùng đến nữa. Chỉ trong khoảnh khắc, chàng ngộ ra tất cả, như người đi lạc trong rừng đêm nhìn thấy ánh đuốc phía trước. Chuyện nghĩa ở đời là do người, còn chuyện báo nghiệp lại là do trời, ân đền là nghĩa vụ của người, oán trả là quyền hành của trời; con người nếu cứ vịn vào ân đền oán trả mà báo thù lẫn nhau tức là đang tiếp tục tự mình gặt nghiệp, là đi ngược lại lẽ trời.

Chàng băn khoăn mãi một lúc lâu, sau cùng cũng có thể thầm nhủ, mọi oán thù kết tích suốt hai mươi năm qua, nên tuyệt đối từ nay dứt bỏ.

Mai cô và Như Như chưa kịp hàn huyên hết chuyện, Lã Thị Vy đã hớt hải từ trong Thìn điện chạy ra, nói với Mai cô:

  • Hoàng Mai, mẹ con vừa tỉnh dậy. Bà ấy…đòi gặp riêng Nhân Trí Vương.

Thấy Mai cô không vội đáp lời Lã Thị mà quay sang nhìn mình, Ngô Bình liền hiểu ý, nói:

  • Vy phu nhân, để con đi gọi vương gia!

Khi Lê Thám đẩy cửa bước vào Thìn điện, Đàm Nương đã kịp trở dậy, đường hoàng ngồi ở đầu giường. Thấy chân giường có kê sẵn ghế đẩu, Lê Thám bèn đến đó ngồi, đoạn trầm mặc nhìn Đàm Nương, không nói một lời.

Người vẫn còn đó, chuyện cũ đã qua hơn mười chín năm, tưởng như chỉ mới quay đầu, nào hay ngoảnh lại tóc xanh đã bạc. Ngọc phi của mười chín năm trước với Đàm Nương của hiện tại là một người nhưng lại mang hai thân phận khác nhau. Khoảng cách giữa ông_một vương gia không mang huyết mạch hoàng tộc, và nàng_một vương phi nhập phủ vì mưu đồ chính trị, phải đâu chưa từng tồn tại? Thời gian mười chín năm cách biệt ấy như nước chảy đá mòn, chỉ đào sâu thêm ngăn cách giữa ông và nàng mà thôi. Mười chín năm trước, tất cả những gì ông có thể cho nàng là sự day dứt mỗi lần gần gũi. Còn hiện tại đây, tất cả những gì ông còn có thể cho nàng vẫn chỉ là sự day dứt.

Đàm Nương điềm tĩnh đến lạ, khuôn mặt đầy sẹo mờ cùng cặp mắt nhuốm màu thời gian đều đang hướng sang nơi khác. Trước đây, khi còn là vương phi, trong mắt nàng có Lê Thám, nhưng trong mắt Lê Thám nào đủ chỗ chứa thêm nàng. Hiện giờ cũng thế, trong mắt nàng đã có người khác, mới thấu hiểu cảm giác day dứt của ông khi xưa, nàng không thể nhìn ông như trước được nữa.

Bẵng đi một lúc thật lâu, Đàm Nương đột nhiên mỉm cười, nhẹ giọng nói:

  • Tôi tên là Trần Thị Ngọc Trúc.

Lê Thám còn đang miên man nhìn Đàm Nương chăm chú, nghe cái tên từ miệng bà thốt ra sao quá đỗi xa lạ, liền giật mình bừng tỉnh. Chỉ trong khoảng khắc, ông hiểu ngay ý tứ của bà, bèn hắng giọng đáp:

  • Tôi biết cả rồi!

Đàm Nương nói:

  • Tôi biết vương gia đều biết cả rồi, nhưng tôi nợ vương gia một lần thẳng thắn thừa nhận. Tôi muốn chính miệng mình nói cho ngài biết!

Lê Thám thoáng chút bối rối, nói:

  • Nàng…_Song lại nhìn thấy ánh mắt Đàm Nương toát lên nét bình thản xa lạ, ông đành chuyển giọng giữ lễ_Vậy phu nhân cứ nói!

Đàm Nương cười hắt một tiếng, tông giọng bị thời gian và quá khứ đục đẽo thành ra không còn trong trẻo như xưa:

  • Tôi mang thân phận giả mạo, vừa là gián điệp của Trần Gia Bang, lại vừa là vương phi của ngài. Tuy vậy, tôi chưa từng làm tròn phận sự nào cả. Với Trần Gia Bang, tôi không những không thu thập được tin tức gì, còn nhẫn tâm giết chết đứa hầu của Trần Gia Bang là Tiểu Hoa. Còn với ngài, tôi từ đầu đã giả dối mưu mẹo, lừa ngài chấp nhận tôi, sinh con cho ngài nhưng lại không nuôi dạy nó.

Lê Thám ôn tồn ngắt lời:

  • Bất đắc dĩ bị Hắc Diện phu nhân chia cắt khỏi con ruột vừa chào đời, đó vốn không phải là lỗi của phu nhân!

Đàm Nương không bận tâm, nói tiếp:

  • Cái xác chết cháy ở ngoại thành Hoa Lư năm đó là của Tiểu Hoa. Hắc Diện phu nhân thoạt đầu chỉ muốn rạch mặt tôi cho hả giận, bản thân bà ấy cũng có con nên không hề nhắm vào con gái mới sinh của vương gia. Nhưng mà sau đó, tôi đã dùng hết sức bình sinh níu bà ta lại, nài nỉ bà ta đem tôi ra ngoài vương phủ rồi giết chết tôi đi. Lúc ấy, tôi nghĩ mình không còn mặt mũi nào để nhìn vương gia, càng không đủ tư cách quay về Trần Gia Bang, cho nên trong đầu chỉ nghĩ đến cái chết. Hắc Diện phu nhân đưa tôi rời khỏi vương phủ, đến Vọng Nguyệt Lâu thay y phục của tôi cho Tiểu Hoa, sau đó đem xác Tiểu Hoa ra ngoại thành đốt cháy. Mọi việc diễn ra hết sức nhanh gọn, ấy là vì Tiểu Hoa đã chết từ mấy tháng trước, xác đã phân hủy gần hết, nên đem đi thiêu đốt cũng không mất thời gian, lại không sợ bị nhận dạng. Sau đó, Hắc Diện phu nhân bỗng sinh lòng từ bi, đưa tôi đến Lục Châu rồi vứt ở đó, nhờ vậy mà tôi gặp được nhà họ Phạm, mới giữ được mạng đến bây giờ.

Lê Thám bàng hoàng nín lặng, hóa ra nàng đã quyết tâm dứt bỏ từ mười chín năm trước rồi. Lòng ngập tràn sầu muộn, mắt ướt lệ chực trào, bóng người áo trắng tóc sương ngồi cách đó chỉ trong gang tấc nhưng lại tựa như xa ngoài ngàn dặm, khiến ông nửa muốn với tay kéo nàng lại gần, nửa lại muốn từ bỏ hẳn đi.

Đàm Nương lần đầu ngoảnh sang nhìn Lê Thám, thấy thần sắc ông không tốt, mắt nhuốm đầy phong sương mỏi mệt, bà toan mở miệng ủi an, song lại thấy đầu lưỡi đột nhiên đắng chát, cổ họng khô rang, muôn vạn lời đều không nỡ nói ra.

Nhận thấy Đàm Nương có chút ngập ngừng, Lê Thám như người chìm nổi trên sông may mắn bắt được khúc gỗ, bèn gắng kiềm vẻ hân hoan, nói:

  • Bất kể phu nhân đã làm gì, tôi cũng không trách cứ phu nhân. Tất cả chúng ta đều thân bất do kỉ, hành động không được theo ý muốn. Nhưng nay, tôi với hoàng tộc họ Lê đã không còn chút dây mơ rễ má gì nữa, con gái của chúng ta cũng đã lớn. Nó thuở nhỏ không được gần mẹ ruột, nay lớn rồi cũng đã tìm được người vừa ý để se tơ kết tóc. Chỉ mong phu nhân…có thể nào bù đắp cho…con gái của chúng ta, cho nó được ở gần mẹ ruột một thời gian trước khi theo chồng, có được không?

Đàm Nương cười buồn, hỏi:

  • Vương gia muốn tôi bù đắp cho con gái, hay là muốn bản thân mình bù đắp cho tôi đây?

Dứt lời, bà ngoảnh mặt, giấu đi ánh mắt long lanh lệ ướt. Lê Thám bẽ bàng chau mày, trút ra một hơi thở dài nặng nề. Đàm Nương cố gắng trấn tĩnh, giữ giọng bình đạm, nói:

  • Tôi hoàn toàn hiểu được ý muốn chân thành của vương gia. Nhưng mà, tôi với Nhân Kiệt mới là vợ chồng, còn với vương gia, trước đã không phải, sau này lại càng không phải. Oán nghiệp của tôi quá nặng, không xứng được ngài xem là thê thiếp, vốn đã nợ ngài hai năm ân ái, nhưng trời cao độ lượng, ban cho tôi và ngài một đứa con gái, dù không thể giúp ngài nối dõi, nhưng cũng xem như trả được món nợ ân tình mà tôi đã nợ vương gia cùng Trân phi năm đó. Tuy Nhân Kiệt chồng tôi đã mất, nhưng những tháng ngày ở cạnh bên chàng mới thực là phu thê ân ái, xin vương gia đừng gợi lại chuyện xưa làm gì nữa.

Lê Thám đau đớn nhắm nghiền mắt lại, khi mở ra nhìn thấy hai bàn tay mình đã vô thức vò nát vạt áo tự lúc nào. Đàm Nương nói đúng, chuyện cũ đã qua thì đừng gợi lại, ông cũng không muốn ôm day dứt sống đến cuối đời, càng không muốn nàng vì ông mà day dứt với người chồng đã mất. Lê Thám bèn đứng dậy, dứt khoát nói:

  • Phu nhân đã không muốn gợi lại, vậy tôi xin cáo từ để phu nhân tiện nghỉ ngơi.

Đàm Nương mỉm cười quay đầu nhìn Lê Thám, nhẹ nhàng đáp:

  • Vương gia trước giờ luôn khoan hòa độ lượng.

Lê Thám gật đầu chào bà rồi đi thẳng ra ngoài. Vừa đến ngưỡng cửa, ông nghe thấy Đàm Nương hỏi vọng theo, bèn dừng bước.

  • Vương gia, con gái của chúng ta tên gì vậy?

Lê Thám hơi ngoảnh vào trong nhưng không nhìn Đàm Nương, đáp:

  • Nó tên là Lê Như Ngọc!

Đàm Nương thần người, nói:

  • Tôi hiểu rồi! Cảm tạ vương gia!

Lê Thám đi rồi, Đàm Nương vẫn ngồi yên vị, tự mình lẩm bẩm:

  • Lê Như Ngọc! Như Ngọc! Là như Ngọc!

Bà không kiềm được nước mắt, nhưng nụ cười nhẹ nhõm lại đọng bên khóe môi. Mai cô vội vã đi vào Thìn điện, thấy mẹ ngồi bần thần khóc mà lại như đang cười, bèn đến đỡ bà nằm xuống, nhẹ giọng khuyên nhủ:

  • Mẹ, ngủ một chút đi! Sáng ngày mai chúng ta sẽ cùng về Lục Châu!

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Mộc Hân

"Phiến đá người thợ xây loại bỏ, sẽ trở nên đá tảng góc tường." "The stone that the builders rejected has become the cornerstone" Kinh Thánh Tân Ước - The New Testament - Matthew 21, 42

Bình luận về bài viết này